Sau vụ đàm phán về "chi phí cơ hội" với Chủ tịch Trịnh, tôi chính thức được nâng cấp từ "gia sư bị ghét" lên thành "đồng phạm chiến lược" của Gia Bảo. Cậu ta nể tôi ra mặt, không phải vì tôi giỏi Toán, mà vì khả năng nói dối không chớp mắt trước mặt "đại Boss" nhà họ Trịnh.
Chiều thứ Năm, Sài Gòn đổ mưa như trút nước. Tôi vừa bước vào phòng đã thấy Gia Bảo đang say sưa trong một trận đấu giải đỉnh cao. Tiếng loa 7.1 dập thình thình, đèn LED RGB nháy đỏ rực như báo động đỏ. Cậu ta gào thét vào mic:
"Ét-o-ét! Mid đâu? Support đâu? Tới công chuyện luôn rồi!"
Tôi đặt túi xách xuống, thong thả mở chiếc Casio ra, lẩm nhẩm tính toán thời gian. Theo quy luật sinh hoạt của nhà này, 5 giờ chiều là lúc bác quản gia đi tưới cây (dù trời mưa thì bác vẫn đứng trong hiên ngắm cây). Bố Gia Bảo thường về lúc 7 giờ. Tỉ lệ bị đột kích hiện tại là dưới 5%.
Nhưng, cuộc đời luôn có những biến số mang tên "Murphy" – cái gì tồi tệ nhất có thể xảy ra, nó sẽ xảy ra.
Ting!
Điện thoại của tôi rung lên. Một tin nhắn từ một "nguồn tin mật" (là chị giúp việc tôi đã lân la làm quen bằng một túi kẹo dừa đặc sản miền Trung): "Chủ tịch về sớm, xe đã vào đến cổng!"
Tôi chết lặng mất 0,5 giây để xử lý thông tin. "Gia Bảo! Dừng ngay! Bố em vào đến cổng rồi!"
Gia Bảo vẫn dán mắt vào màn hình: "Đợi tí, còn một trụ cuối... Gần xong rồi Chi ơi!"
"Dẹp ngay cái trụ đó đi trước khi cái mỏ vàng của chị bay màu!" - Tôi lao đến, thẳng tay rút phích cắm nguồn.
Màn hình đen kịt. Gia Bảo nhảy dựng lên định gào khóc thì tôi đã tống một cái kính cận không độ (tôi mới mua ở hiệu thuốc giá 30 nghìn) vào mặt cậu ta: "Đeo vào! Làm cho gương mặt bớt lãng tử đi, tri thức lên!"
60 giây bắt đầu.
Giây thứ 10: Tôi hốt sạch đống vỏ lon Coca và túi khoai tây chiên trên bàn, tung một cú ném chuẩn xác vào gầm giường.
Giây thứ 20: Tôi lật ngược cái lót chuột khổng lồ in hình nhân vật game, mặt sau là một tờ bìa trắng tôi đã dán sẵn bảng tuần hoàn các nguyên tố hóa học.
Giây thứ 30: Tôi vơ lấy chai xịt phòng hương trà xanh (tôi luôn mang theo) xịt khắp phòng để át đi mùi mồ hôi và mùi "phòng game".
Giây thứ 40: Tôi mở toang cuốn sách Hóa học lớp 12, đổ một ít nước lọc lên bàn để giả làm "thí nghiệm bị đổ", tạo hiện trường giả của một buổi học căng thẳng.
Giây thứ 50: Tôi bắt Gia Bảo cởi chiếc áo hoodie hầm hố ra, lộ ra chiếc áo sơ mi trắng bên trong. Tôi thắt lại cà vạt cho cậu ta chặt đến mức cậu ta mặt đỏ tía tai như đang ôn thi thực thụ.
Giây thứ 60: Tiếng bước chân nặng nề vang lên ngoài hành lang.
Cạch. Cửa mở.
Chủ tịch Trịnh bước vào với vẻ mặt không mấy vui vẻ. Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, ông sững người. Con trai ông – kẻ mà sáng nay ông còn nghĩ là đồ vô tích sự – đang đeo kính, mặt đỏ bừng (vì nghẹt thở), đang nhìn chằm chằm vào bảng tuần hoàn hóa học. Cạnh đó, cô gia sư nhỏ bé đang cầm một ống nghiệm không (tôi nhặt từ phòng thí nghiệm trường về làm đạo cụ) với vẻ mặt vô cùng tâm huyết.
"Bác mới về ạ?" - Tôi quay lại, hơi thở vẫn còn hơi dốc nhưng giọng nói cực kỳ bình tĩnh. "Chúng cháu đang tìm hiểu về phản ứng oxy hóa khử. Gia Bảo đang rất tập trung để cân bằng phương trình này."
Ông Trịnh bước lại gần, nhìn vào đống lộn xộn "có chủ đích" trên bàn. Ông cầm chiếc kính trên mặt Gia Bảo lên, nhìn con trai mình: "Mắt con dạo này kém thế à?"
Gia Bảo lắp bắp: "Dạ... tại... tại con học đêm nhiều quá, điều tiết mắt không kịp ạ."
Tôi đế thêm vào: "Cận thị là cái giá của sự uyên bác mà bác. Cháu đã dặn em ấy phải nghỉ ngơi sau mỗi 45 phút rồi ạ."
Chủ tịch Trịnh gật đầu, vẻ mặt giãn ra rõ rệt. Ông đặt tay lên vai Gia Bảo – một hành động hiếm hoi mà tôi thấy từ khi bước chân vào nhà này: "Khá lắm. Cố gắng giữ phong độ này. Tối nay cả nhà sẽ đi ăn đồ Pháp để thưởng cho con."
Khi cánh cửa khép lại, Gia Bảo tháo phăng cái kính ra, thở hắt một hơi như vừa từ cõi chết trở về. Cậu ta nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ thán phục:
"Chi... chị không phải người. Chị là ảo thuật gia đại tài! 'Cận thị là cái giá của sự uyên bác'? Chị viết kịch bản cho phim hành động được luôn đấy!"
Tôi ngồi bệt xuống sàn, tim vẫn đập thình thịch: "Thêm 1 triệu phí 'tổn thọ' và phí đạo cụ. Cái kính đó 30 nghìn, chị tính em 300 nghìn vì công vận chuyển cấp bách."
Gia Bảo cười ha hả, lần đầu tiên cậu ta không tiếc tiền mà rút ngay ví ra: "Chốt! Chị xứng đáng từng xu một. Mà này... Chi, chị xịt cái gì mà phòng tôi thơm như tiệm trà sữa vậy?"
"Hương trà xanh, loại rẻ nhất ở siêu thị đấy. Nó tạo cảm giác thanh tịnh, giúp người già bớt giận." - Tôi vừa đếm tiền vừa trả lời, lòng tự nhủ: Cỗ máy hủy diệt túi tiền của mình sắp được thay bằng xe máy điện rồi!
Nhưng khi nhìn thấy nụ cười hiếm hoi của Gia Bảo sau khi được bố khen, tôi bỗng thấy một chút gì đó nghẹn lại. Cậu ấm này, có lẽ cái cậu ta thiếu không phải là tiền, mà là một lý do để khiến người cha quyền lực kia thực sự tự hào mà không cần đến những màn kịch của tôi.