MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Sư Bất Lương Và Cậu Ấm Tài PhiệtChương 7: BỮA CƠM NHÀ GIÀU VÀ NỖI LÒNG CỦA CÔ NÀNG ĂN MÌ TÔM

Gia Sư Bất Lương Và Cậu Ấm Tài Phiệt

Chương 7: BỮA CƠM NHÀ GIÀU VÀ NỖI LÒNG CỦA CÔ NÀNG ĂN MÌ TÔM

1,275 từ · ~7 phút đọc

"Thưởng cho con" – bốn chữ của Chủ tịch Trịnh không chỉ là tấm vé thông hành cho Gia Bảo, mà còn là bản án "sang chảnh hóa" cưỡng chế đối với tôi.

Thay vì được về phòng trọ để thực hiện nghi thức tối ưu hóa chi tiêu bằng cách chia đôi gói mì tôm cho hai bữa, tôi lại thấy mình đang ngồi trong một chiếc SUV hạng sang, hướng thẳng về phía một nhà hàng Pháp có tên toàn những ký tự mà tôi đồ rằng chỉ cần đọc sai một dấu thôi là đủ để bồi bàn tính thêm phí phục vụ.

"Chị Chi, bỏ cái mặt như sắp đi trả nợ đó đi." - Gia Bảo thì thầm, tay vẫn không quên bấm điện thoại - "Được ăn đồ Pháp miễn phí, chị nên 'flexing' trên mạng xã hội thay vì ngồi tính nhẩm xem bữa này đáng giá bao nhiêu tấn thóc."

Tôi liếc nhìn cậu ta, đáp lời với tốc độ của một cái máy tính Casio đang xử lý phương trình bậc bốn: "Em không hiểu đâu. Với số tiền bố em chi cho một bữa khai vị ở đây, chị có thể thanh toán dứt điểm hóa đơn tiền điện, nước và tiền rác của cả xóm trọ trong vòng một quý. Đây không phải là đi ăn, đây là một sự lãng phí tài nguyên khủng khiếp."

Cậu thiếu gia tặc lưỡi, có vẻ như "tần số" của chúng tôi chưa bao giờ lệch nhau đến thế.

Nhà hàng nằm trên tầng cao nhất của một tòa cao ốc. Không gian im lặng đến mức tôi có cảm giác tiếng nhai một miếng bánh mỳ giòn cũng có thể gây ra chấn động âm thanh cấp độ 5. Chủ tịch Trịnh ngồi ở đầu bàn, phong thái ung dung nhưng đôi mắt vẫn không ngừng quan sát.

Phục vụ mang ra cuốn thực đơn không có lấy một con số giá tiền. Với một kẻ thực dụng như tôi, đây là kịch bản kinh dị nhất: Một giao dịch mà bên mua không biết trước giá trị hợp đồng!

"Cô giáo Chi, cô cứ tự nhiên chọn. Đừng khách sáo." - Ông Trịnh nói, giọng trầm ổn.

Tôi nhìn vào thực đơn. Escargots de Bourgogne, Foie Gras, Coq au Vin... Đầu tôi tự động chuyển đổi sang ngôn ngữ siêu thị. Foie Gras là gan ngỗng béo. Gan ngỗng này chắc chắn không cùng họ hàng với đống gan gà 15 nghìn một lạng tôi hay mua ở chợ đầu mối.

"Dạ, cháu chọn món nào nhẹ nhàng thôi ạ." - Tôi mỉm cười chuyên nghiệp, nhưng dưới gầm bàn, tay tôi đang bấm móng tay vào lòng bàn tay để ngăn mình không thốt lên: "Cho cháu một bát cơm trắng và một đĩa rau muống xào cũng được!"

Món ăn được dọn ra. Một đĩa sứ to như cái mâm, nhưng miếng thịt ở giữa lại nhỏ xíu như miếng tẩy bút chì của tôi. Tôi nhìn miếng thịt bò Wagyu, trong đầu bắt đầu làm một phép tính chia: Lấy giá trị ước tính của bữa ăn chia cho diện tích bề mặt miếng thịt, tôi nhận ra mỗi lần tôi nhai là tôi đang nuốt trọn một chiếc thẻ điện thoại 50k.

"Ngon không chị Chi?" - Gia Bảo nháy mắt, cậu ta đang dùng dao nĩa một cách điêu luyện, khác hẳn với vẻ vụng về khi cầm bút viết công thức Hóa học.

"Rất... có giá trị." - Tôi đáp, cố gắng không để nước mắt chảy vào trong. Miếng thịt tan trong miệng, và tôi thề là tôi nghe thấy tiếng ví tiền của mình đang thổn thức.

Trong suốt bữa ăn, ông Trịnh chủ yếu hỏi về tình hình học tập của Gia Bảo. Mỗi lần cậu ta có dấu hiệu "lỗi hệ thống", tôi lại ngay lập tức "vá lỗi" bằng những thuật ngữ chuyên môn đầy tính thuyết phục.

"Thực ra, Gia Bảo đang gặp vấn đề với các cấu trúc ngữ pháp phức tạp trong tiếng Anh chuyên ngành. Nhưng cháu đã lên lộ trình 'Backtesting' – kiểm soát lại lỗi sai để tối ưu hóa điểm số trong kỳ thi tới."

Ông Trịnh gật đầu hài lòng, còn Gia Bảo thì nhìn tôi với ánh mắt: "Chị bốc phét vừa thôi, tôi còn chẳng biết Backtesting là cái quái gì".

Khi bữa ăn kết thúc, người phục vụ mang hóa đơn ra đựng trong một chiếc bao da nhỏ. Tôi liếc mắt theo thói quen của một đứa chuyên đi săn sale. Con số cuối cùng có sáu chữ số... ở đơn vị USD, hoặc là tám chữ số ở đơn vị VNĐ. Tôi hít một hơi sâu.

24 triệu đồng. Cho bốn người ăn trong hai tiếng.

Đầu tôi bắt đầu "nổ" số:

Bằng 1200 bát hủ tiếu gõ.

Bằng 16 năm tiền mạng internet phòng trọ của tôi.

Và quan trọng nhất: Nó bằng đúng 80% giá trị chiếc xe máy điện VinFast mà tôi đang ao ước.

Khi bước ra khỏi nhà hàng, gió đêm Sài Gòn thổi qua làm tôi tỉnh cả người. Gia Bảo đi bên cạnh, thấy tôi thẫn thờ, cậu ta bỗng hỏi:

"Này, chị lại đang tính xem 24 triệu đó mua được bao nhiêu gói mì tôm à?"

"Không." - Tôi trả lời, giọng khô khốc - "Chị đang tính xem nếu chị làm phục vụ ở đây, bao lâu thì chị mua được cái nhà hàng này để đuổi hết những đứa ăn tiêu phung phí như em đi."

Gia Bảo cười rũ rượi: "Chị Chi này, đôi khi tôi thấy chị nghèo nhưng mà chị 'ngầu' hơn cả mấy đứa bạn giàu có của tôi. Bọn nó chỉ biết tiêu tiền, còn chị... chị biến tiền thành một môn khoa học luôn rồi."

Chúng tôi dừng lại bên cạnh chiếc SUV. Gia Bảo bỗng nhiên hạ thấp giọng: "Thực ra... cảm ơn chị về kịch bản hôm nay. Lâu lắm rồi bố tôi mới ngồi ăn cơm lâu đến thế mà không quát mắng hay mỉa mai tôi là kẻ thất bại."

Ánh đèn đường hắt vào gương mặt cậu thiếu gia, trông cậu ta lúc này chẳng giống "ông hoàng trốn học" chút nào. Cậu ta trông giống một đứa trẻ đang cố gắng bám trụ vào một lời nói dối để được yêu thương.

Tôi im lặng. Sự thực dụng trong tôi bỗng nhiên chùng xuống. Tôi vỗ vai cậu ta, lần đầu tiên không tính phí tư vấn: "Muốn không phải diễn kịch nữa thì học cho tử tế vào. Kiến thức là thứ duy nhất em không cần phải thuê người khác 'diễn' hộ đâu."

Tôi từ chối lời mời đưa về bằng xe sang và quyết định đi bộ ra trạm xe buýt. Trên đường đi, tôi ghé vào một cửa hàng tiện lợi, mua một chai nước suối đang khuyến mãi "Mua 1 tặng 1".

Cầm chai nước trong tay, tôi nhìn lên những tòa nhà chọc trời lấp lánh. Thế giới của Gia Bảo và thế giới của tôi chỉ cách nhau một bữa ăn 24 triệu, nhưng cũng có thể là cách nhau cả một thiên hà. Tôi phải kiếm tiền, chắc chắn rồi. Nhưng có lẽ, tôi cũng nên dạy cho cậu nhóc kia biết rằng, một bát mì tôm tự nấu trong ấm siêu tốc đôi khi còn có giá trị hơn cả miếng gan ngỗng béo ngậy nếu người ta được ăn nó với sự thanh thản.

Về đến phòng trọ, tôi mở cuốn sổ chi tiêu ra, gạch bỏ một dòng nợ. Mục tiêu chiếc xe máy điện: Hoàn thành 45%.

"Sắp rồi, Thảo Chi ơi. Sắp hết cảnh dắt bộ rồi!"