"Chị Chi, nếu hôm nay chị giúp tôi phi vụ này, tôi sẽ thanh toán luôn cái hóa đơn sửa xe Dream của chị, cộng thêm một khoản 'phụ phí rủi ro' tương đương một tháng lương gia sư."
Gia Bảo đứng trước mặt tôi, gương mặt khẩn thiết đến mức độ "ét-o-ét" cực hạn. Cậu ta đang cầm trên tay hai chiếc vòng tay phát sáng – vé vào cửa của một đêm nhạc hội EDM đình đám nhất năm. Vấn đề là đêm nhạc này bắt đầu lúc 7 giờ tối, đúng vào khung giờ mà bố cậu ta quy định là "giờ tự học có giám sát".
Tôi đẩy gọng kính, bộ não bắt đầu nhảy số còn nhanh hơn cả chip M3. Chi phí sửa xe khoảng 1,5 triệu, cộng thêm một tháng lương là 5 triệu. Tổng cộng 6,5 triệu cho 4 tiếng đồng hồ đóng vai gián điệp. Tỷ suất lợi nhuận này... thực sự quá khó để chối từ.
"Giao kèo thế này," – tôi lạnh lùng đáp – "Tôi sẽ đi cùng em. Tôi không thể để 'mỏ vàng' của mình chạy rông ngoài kia rồi lỡ bị lên báo hay dính vào lùm xùm gì được. Nếu có biến, tôi sẽ là người kéo em ra đầu tiên. Phí bảo kê hiện trường tính riêng."
"Chốt đơn!" – Gia Bảo reo lên.
Ba mươi phút sau, tôi thấy mình đang ngồi trên ghế phụ của một chiếc taxi (tất nhiên là Gia Bảo trả tiền), trong khi bản thân đang mặc một chiếc áo phông oversize mượn tạm của cậu ta để trà trộn vào đám đông. Tôi lén nhìn sang, thấy cậu thiếu gia đang hưng phấn tột độ. Đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ta không dùng tiền để giải quyết vấn đề, mà dùng sự liều mạng để đổi lấy niềm vui.
Đến sân vận động, không khí như muốn nổ tung. Tiếng nhạc dập thình thịch làm lồng ngực tôi cũng run lên theo. Tôi – một đứa vốn chỉ quen với tiếng quạt trần quay cạch cạch ở phòng trọ và tiếng lật sách – bỗng thấy mình như lạc vào một hành tinh khác.
"Này, chị Chi! Vui lên đi chứ! Đừng có đứng đó tính toán diện tích sân vận động nữa!" – Gia Bảo hét lớn vào tai tôi, tay giơ cao chiếc vòng phát sáng.
Tôi nhìn đám đông đang cuồng nhiệt, rồi nhìn sang Gia Bảo. Dưới ánh đèn laser quét qua, gương mặt cậu ta rạng rỡ một cách thuần khiết. Không có áp lực từ người cha chủ tịch, không có đống bài tập Hóa học khô khan, chỉ có một cậu thiếu niên 18 tuổi đang cháy hết mình.
Nhưng bản năng của một "thánh tính toán" không cho phép tôi lơ là. Cứ mỗi 15 phút, tôi lại mở điện thoại để kiểm tra hệ thống "camera chạy bằng cơm" ở nhà.
"Alo, chị giúp việc à? Bác trai có hỏi gì không chị? Dạ, em đang cho Bảo làm bài kiểm tra 120 phút nên bác đừng cho ai vào phiền nhé. Dạ dạ, em cảm ơn, mai em mang kẹo dừa sang cho chị."
Cúp máy, tôi thở phào. Chi phí cho túi kẹo dừa là 35 nghìn, lợi ích thu lại là sự an toàn tuyệt đối. Một khoản đầu tư quá hời.
Giữa cơn mê loạn của âm thanh và ánh sáng, bỗng nhiên có một nhóm thanh niên trông khá bặm trợn vô tình va mạnh vào Gia Bảo. Một tên trong số đó quay lại, nhìn bộ đồ hiệu lấp lánh trên người cậu ta rồi nở nụ cười đầy ý đồ:
"Ơ kìa, thiếu gia nhà ai lạc vào đây thế này? Va vào anh mà không xin lỗi à?"
Gia Bảo vốn tính nóng nảy, định bật lại ngay: "Mắt ông để dưới gót chân à? Ông đâm vào tôi trước mà!"
Thôi xong. Tới công chuyện luôn. Tôi thấy mấy gã kia bắt đầu áp sát, một tên còn định đưa tay túm lấy cổ áo Gia Bảo. Trong đầu tôi hiện lên một loạt kịch bản: Nếu đánh nhau, Gia Bảo sẽ bị đưa về đồn, hợp đồng gia sư của tôi sẽ tan thành mây khói, chiếc xe máy điện sẽ bay xa vạn dặm.
Tôi lập tức chen vào giữa, mặt không đổi sắc, tay cầm chiếc điện thoại đang mở sẵn giao diện ghi âm và một ứng dụng trông rất giống... danh bạ cảnh sát (thực ra là danh sách các quán cơm bình dân tôi lưu).
"Xin lỗi các anh," – tôi nói bằng giọng nhanh như bắn rap, tông giọng lạnh lùng của một luật sư tương lai – "Theo điều 134 Bộ luật Hình sự, hành vi cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác có thể bị phạt cải tạo không giam giữ đến 3 năm. Em trai tôi là người của tập đoàn Trịnh Phát. Nếu các anh muốn 'flexing' sức mạnh ở đây, tôi đảm bảo trong vòng 5 phút nữa, lực lượng an ninh sân vận động và đại diện pháp lý của tập đoàn sẽ có mặt. Chi phí bồi thường danh dự cho thiếu gia nhà họ Trịnh không dưới 9 chữ số đâu. Các anh muốn thương lượng hay muốn... đi du lịch dài hạn?"
Tôi nói một hơi không nghỉ, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào gã cầm đầu. Đám thanh niên khựng lại. Chúng nhìn tôi – một đứa con gái trông nhỏ bé nhưng khẩu khí thì như thể đang nắm trong tay vận mệnh của cả cái quận này – rồi nhìn sang Gia Bảo đang đứng ngơ ngác phía sau.
"Xúi quẩy, gặp đúng bà cô luật sư. Đi tụi bây!" – Gã cầm đầu hậm hực bỏ đi.
Gia Bảo nhìn tôi, miệng há hốc: "Chị... chị vừa đọc luật thật à? Hay chị bịa đấy?"
"Luật thật một nửa, bịa một nửa." – Tôi lạnh lùng kéo tay cậu ta đi hướng khác – "Nhưng quan trọng là bọn chúng thấy em giàu, còn tôi thì trông có vẻ... nguy hiểm. Đó là nghệ thuật quản trị rủi ro đấy."
Đêm đó, khi hai đứa lẻn về nhà thành công trước khi ông Trịnh vào kiểm tra, Gia Bảo đứng ở cổng phụ, bỗng nhiên đưa cho tôi một xấp tiền mặt lớn hơn nhiều so với thỏa thuận ban nãy.
"Này, phần dư là tiền cảm ơn vì vụ ban nãy. Chị Chi này... chị không chỉ giỏi tính tiền, chị còn giỏi bảo vệ người khác nữa."
Tôi cầm lấy xấp tiền, cảm giác hơi nặng tay. Lòng tự trọng của một "học bá" mách bảo tôi nên từ chối, nhưng bộ não thực dụng của tôi lại nhắc nhở rằng tháng này tiền phòng trọ vừa tăng thêm 200 nghìn.
"Cảm ơn em. Nhưng lần sau trốn học thì chọn chỗ nào ít 'anh chị' một chút. Chị không muốn dùng kiến thức Luật để đi cãi nhau với mấy đứa không biết chữ đâu."
Tôi quay lưng đi, bóng dáng gầy gò khuất dần trong con hẻm nhỏ. Gia Bảo đứng nhìn theo, bỗng thấy cô gia sư thực dụng này có một sức hút kỳ lạ. Còn tôi, trên đường về, tôi lén mở điện thoại ra xem ảnh chiếc xe máy điện màu xanh ngọc.
"Gần đủ rồi. Chỉ cần thêm vài vụ 'đột kích' nữa thôi, Thảo Chi ơi!"
Tôi bỗng cười một mình. Hóa ra, làm "đồng phạm" cũng không tệ lắm, nhất là khi đồng phạm của bạn là một cậu ấm thừa tiền và thiếu sự quan tâm.