Chiều thứ Bảy, tôi đang định ghé siêu thị để săn lùng mớ rau củ giảm giá 50% sau 8 giờ tối thì điện thoại rung bần bật. Đầu dây bên kia là tiếng ồn ào của quán net, tiếng bàn phím gõ lạch cạch và giọng Gia Bảo run rẩy:
"Chị Chi... ét-o-ét! Tôi đang ở quán Cyber khu Q., bị một hội vây lại rồi. Bọn nó bảo nếu tôi không trả được 'nợ game' hoặc thắng được kèo này, tụi nó sẽ chụp ảnh tôi gửi cho bố tôi. Chị cứu tôi với!"
Tôi hít một hơi sâu, nhìn cái giỏ xách trống rỗng của mình rồi nhìn sang chiếc xe số cà tàng đang rỉ dầu. Nếu Gia Bảo bị bố tống cổ sang Anh, ai sẽ trả nợ cho cái xe này? "Mỏ vàng" đang gặp nguy, và tôi – CEO của chuỗi dịch vụ "Gia sư đồng phạm" – không thể ngồi yên.
20 phút sau, tôi có mặt tại quán net sang trọng bậc nhất thành phố. Gia Bảo đang ngồi co róm trong góc, đối diện là một đám "anh chị" tóc tai nhuộm xanh đỏ, xăm trổ đầy mình, trông như vừa bước ra từ một bộ phim hành động kinh phí thấp.
"À, đây là bà chị 'luật sư' mà mày kể đấy hả?" – Tên cầm đầu, một gã cao nghêu có biệt danh là Long "Máy Cày", nhếch mép cười để lộ chiếc răng vàng – "Trông như học sinh tiểu học thế này mà định dằn mặt tụi anh à?"
Tôi thong thả bước đến, kéo chiếc ghế xoay ngồi xuống đối diện gã, tay rút chiếc Casio FX-580VNX ra đặt lên bàn với một tiếng "cộp" đanh gọn.
"Chúng ta nói chuyện bằng con số đi." – Tôi lạnh lùng nói, mắt không chớp – "Nghe nói em trai tôi nợ các anh 20 triệu tiền 'kèo' game? Theo Bộ luật Dân sự, hợp đồng cá cược không được pháp luật công nhận là vô hiệu. Nhưng tôi không đến đây để giảng luật. Tôi đến để làm một bài toán kinh tế."
Tôi bắt đầu "bắn rap", tốc độ nhanh đến mức gã Long Máy Cày phải nheo mắt lại vì chưa kịp tiêu hóa thông tin:
"Các anh đang vận hành một nhóm cày thuê, đúng chứ? Thu nhập trung bình mỗi tháng sau khi trừ chi phí mặt bằng và điện nước là bao nhiêu? Nếu các anh tống tiền Gia Bảo và bị phía tập đoàn Trịnh Phát kiện về tội cưỡng đoạt tài sản, mức án theo Điều 170 là từ 1 đến 5 năm. Với 20 triệu, các anh đang chấp nhận một mức rủi ro có giá trị kỳ vọng là âm vô cực. Chưa kể, nếu quán net này bị kiểm tra vì tổ chức đánh bạc trá hình, giấy phép kinh doanh sẽ bay màu trong 24 giờ. Chi phí để 'chạy' lại giấy phép ở khu này... tôi tính sơ sơ cũng khoảng 200 triệu. Vậy các anh muốn 20 triệu hay muốn mất 200 triệu?"
Đám đàn em xì xào, gã Long bắt đầu toát mồ hôi hột. Gã không ngờ một con bé nhìn có vẻ nghèo nàn lại có thể đọc van vách "bảng giá" chạy chọt và các điều khoản pháp luật như đúng rồi.
"Mày... mày dọa tao à?" – Gã đập bàn, nhưng giọng đã bớt hung hăng.
"Tôi không dọa, tôi đang tư vấn rủi ro miễn phí." – Tôi nhếch môi, ngón tay bấm phím Casio liên tục – "Bây giờ thế này, tôi sẽ thắng các anh trong một ván game. Nếu tôi thắng, nợ xóa bỏ, và các anh phải hứa không bao giờ bén mảng đến gần Gia Bảo nữa. Nếu tôi thua... tôi sẽ trả các anh 20 triệu bằng tiền mặt ngay tại chỗ."
Gia Bảo trợn tròn mắt: "Chị Chi! Chị biết chơi game hồi nào đâu?"
Tôi không trả lời, chỉ nhìn vào màn hình máy tính đang lag liên tục. Tôi ghé tai nói nhỏ với Gia Bảo: "Máy số 14 này bị lỗi lag server theo chu kỳ 30 giây một lần do xung đột driver card màn hình. Chị đã quan sát lúc vào đây rồi. Đưa chuột đây!"
Trong sự ngỡ ngàng của cả quán, tôi – một đứa cả đời chỉ biết giải Toán – bắt đầu dùng kiến thức về xác suất thống kê để dự đoán hướng di chuyển của đối phương. Cứ mỗi lần server chuẩn bị lag, tôi lại điều khiển nhân vật thực hiện những cú né chiêu "không tưởng" dựa trên việc tính toán delay của mạng.
10 phút sau. Chữ "VICTORY" hiện lên to đùng trên màn hình.
Cả quán net lặng đi. Đám đàn em nhìn tôi như nhìn thấy người ngoài hành tinh. Tôi đứng dậy, thu hồi chiếc máy tính Casio, nhìn gã Long:
"Xác suất thắng của các anh là 0%, vì các anh không hiểu về phần cứng máy tính bằng tôi. 20 triệu này, coi như là phí học tập cho việc hiểu về độ trễ của mạng. Đi thôi Bảo!"
Tôi lôi cổ Gia Bảo đi thẳng ra ngoài. Vừa thoát khỏi cửa quán, cậu ta nhảy cẫng lên: "Chị Chi! Chị đỉnh vãi! Chị vừa dùng hack đúng không? Làm sao chị biết nó lag lúc đó?"
"Hack cái đầu em." – Tôi gõ mạnh vào đầu cậu ta – "Đó là kiến thức vật lý và tin học cơ bản. 20 triệu đó... em phải nợ chị. Và từ mai, mỗi ngày học thêm 1 tiếng về kiến thức mạng cho chị!"
Gia Bảo im lặng, lần đầu tiên cậu ta nhìn tôi với ánh mắt sùng bái thật sự, không còn là kiểu nhìn một bà chị gia sư khó tính nữa.
"Này... chị Chi. Chị lấy đâu ra 20 triệu để đền nếu chị thua vậy?"
Tôi dừng lại, nhìn vào chiếc ví rách của mình, thở dài: "Thì chị tính là nếu thua, chị sẽ bắt em viết giấy nợ rồi chị... bỏ chạy trước. Dù sao chị cũng chạy bộ giỏi hơn em mà."
Gia Bảo đứng hình mất 3 giây rồi phá lên cười vang cả góc phố. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, tôi chợt thấy cái "mỏ vàng" này đôi khi cũng dễ thương lạ lùng. Nhưng ngay lập tức, bộ não thực dụng của tôi lại quay về thực tại.
"Đừng có cười! Tiền xăng xe tôi đi cứu em hết 30 nghìn, cộng với phí bảo kê 500 nghìn. Ghi vào sổ nợ ngay!"