MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Sư Bất Lương Và Cậu Ấm Tài PhiệtChương 10: THẢO CHI NHẬN THÁNG LƯƠNG ĐẦU TIÊN VÀ BÍ MẬT VỀ CHIẾC XE SỐ CÀ TÀNG

Gia Sư Bất Lương Và Cậu Ấm Tài Phiệt

Chương 10: THẢO CHI NHẬN THÁNG LƯƠNG ĐẦU TIÊN VÀ BÍ MẬT VỀ CHIẾC XE SỐ CÀ TÀNG

1,085 từ · ~6 phút đọc

Hôm nay là ngày 30. Đối với dân văn phòng, đó là ngày của những bữa tiệc buffet, nhưng đối với tôi, đó là ngày "tổng kết tài sản ròng". Tôi đứng trước cổng biệt thự nhà họ Trịnh, hít một hơi thật sâu để cảm nhận mùi tiền phảng phất trong không khí – thứ mùi duy nhất có khả năng chữa lành mọi vết thương tâm hồn của một sinh viên nghèo.

Gia Bảo ném cho tôi một chiếc phong bì dày cộm ngay khi tôi vừa bước vào phòng. Cậu ta đang nằm bò ra sàn, cố gắng đánh vật với đống bài tập tiếng Anh mà tôi giao từ hôm qua.

"Lương của chị đấy. Cả lương cứng lẫn 'phụ phí phát sinh' từ vụ giải cứu quán net và buổi concert. Chị kiểm tra đi, thiếu một đồng tôi đền gấp đôi."

Tôi không khách sáo, rút ngay chiếc Casio "phong thủy" ra khỏi túi. Tiếng đếm tiền xoẹt xoẹt vang lên nhịp nhàng. Tổng cộng là mười hai triệu tám trăm nghìn đồng. Tim tôi đập nhanh hơn cả chỉ số chứng khoán lúc đạt đỉnh. Mười hai triệu! Bằng đúng sáu tháng tiền trọ, bằng một nghìn hai trăm tám mươi bát mì tôm không trứng.

"Này, chị Chi." – Gia Bảo chống cằm nhìn tôi, vẻ mặt tò mò – "Chị nhận được đống tiền đó mà mặt cứ như đang trúng số độc đắc ấy. Nhà chị nợ xã hội đen à? Hay chị đang nuôi mười đứa em nhỏ ở quê?"

Tôi cẩn thận nhét phong bì vào túi áo trong, kéo khóa lại thật chặt rồi mới liếc nhìn cậu ta: "Nhà chị không nợ ai, nhưng tương lai của chị đang nợ chị một sự ổn định. Với em, mười triệu là một đôi giày giới hạn. Với chị, nó là 'vốn lưu động' để chị không phải dắt bộ giữa trời mưa Sài Gòn nữa."

"Lại là cái xe số cà tàng đó hả?" – Gia Bảo bật cười, vẻ khinh khỉnh – "Cái thứ phế thải đó mà chị cũng tiếc tiền sửa à? Sao không vứt quách nó vào bãi rác cho rảnh nợ?"

Nụ cười trên môi tôi bỗng dưng tắt ngấm. Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, những vết chai nhỏ do nhiều năm cầm lái chiếc xe cũ hiện rõ.

"Em biết tại sao chị lại ám ảnh với việc mua xe máy điện không?" – Tôi hỏi, giọng bình thản nhưng lạnh lẽo.

Gia Bảo hơi khựng lại trước thái độ của tôi. Cậu ta bỏ bút xuống, ngồi dậy nghiêm túc.

"Ba năm trước, lúc chị mới lên Sài Gòn nhập học, mẹ chị đã bán sạch lứa lợn cuối cùng và cả đôi bông tai cưới của bà để mua cho chị chiếc xe đó. Đó là chiếc xe cũ nhất cửa hàng, nhưng với mẹ chị, nó là thứ tốt nhất bà có thể mua để con gái không phải đi bộ đi học. Một đêm mưa ngập, chiếc xe đó chết máy ngay giữa ngã tư. Chị đã đứng đó, vừa đẩy xe vừa khóc, vì tiền sửa xe lúc đó bằng đúng tiền ăn một tuần của chị. Chị đã thề, nhất định phải tự tay kiếm đủ tiền mua một chiếc xe thật tốt, không phải để khoe mẽ, mà để mẹ chị không bao giờ phải thấy con gái mình đứng khóc giữa mưa thêm một lần nào nữa."

Căn phòng rộng lớn bỗng trở nên im lặng đến lạ thường. Gia Bảo nhìn tôi trân trân. Có lẽ trong từ điển của một thiếu gia lớn lên giữa nhung lụa, khái niệm "chiếc xe cũ mang theo đôi bông tai của mẹ" là một thứ gì đó quá xa vời và trừu tượng.

Cậu ta gãi đầu, vẻ mặt bối rối thấy rõ: "Tôi... tôi không biết. Xin lỗi nhé."

Tôi xua tay, lấy lại vẻ thực dụng thường ngày: "Không cần xin lỗi, chuyển sang làm bài tập đi. 'Thời gian là tiền bạc', em đang lãng phí 200 nghìn tiền phí gia sư của chị cho 5 phút ngồi im đấy."

Gia Bảo lúi cúi viết bài, nhưng thỉnh thoảng lại lén liếc nhìn tôi. Một lát sau, cậu ta hắng giọng: "Này, cái xe máy điện chị định mua... giá bao nhiêu?"

"Khoảng hai mươi lăm triệu. Chị đã tích được gần mười lăm triệu rồi. Dự kiến sau kỳ thi thử đại học của em, chị sẽ đủ vốn." – Tôi trả lời, mắt vẫn dán vào cuốn giáo trình.

"Nếu lần này tôi thi thử lọt top 10 của lớp, bố tôi chắc chắn sẽ thưởng lớn. Tôi sẽ... cho chị vay không lãi suất." – Cậu ta lí nhí.

Tôi bật cười, gõ mạnh chiếc bút chì xuống bàn: "Trịnh Gia Bảo, chị dạy em kinh tế học bao nhiêu buổi rồi? 'Không lãi suất' là một cái bẫy tâm lý. Chị không vay ai cả. Chị sẽ kiếm nó từ em bằng cách bắt em học đến mức không còn thời gian để tiêu tiền. Đó gọi là chiến lược đôi bên cùng có lợi."

Gia Bảo tặc lưỡi: "Đúng là thánh tính toán. Chị không để ai lỗ một đồng nào, kể cả chính mình."

Tối hôm đó, tôi rời biệt thự với cái phong bì nặng trĩu trong túi. Tôi ghé qua tiệm sửa xe ở đầu hẻm, trả dứt điểm số nợ cũ. Ông chủ tiệm nhìn tôi ngạc nhiên: "Nay trúng mánh hả con bé?"

"Dạ, con vừa chốt được một 'dự án' béo bở ạ." – Tôi cười rạng rỡ.

Tôi dắt chiếc xe Dream cũ kỹ về phòng trọ. Tiếng động cơ vẫn kêu lọc cọc, ống pô vẫn thỉnh thoảng phun khói đen, nhưng hôm nay tôi thấy nó không còn đáng ghét nữa. Chiếc xe này đã đồng hành cùng tôi qua những ngày nghèo nhất, và giờ nó sắp được "nghỉ hưu" một cách xứng đáng.

Nằm trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, tôi mở sổ tay ra, cẩn thận cộng thêm con số mười hai triệu tám trăm nghìn vào cột "Quỹ xe điện". Con số mục tiêu đang ở rất gần.

Bỗng nhiên, tin nhắn điện thoại hiện lên. Là Gia Bảo: "Chị Chi, mai dạy sớm 30 phút đi. Tôi muốn xong sớm để... tìm hiểu về mấy loại pin xe điện. Nghe nói có loại sạc nhanh lắm."

Tôi mỉm cười, cảm thấy cái "mỏ vàng" này hình như đang bắt đầu có những chuyển biến tâm lý ngoài dự kiến.