MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Sư Bất Lương Và Cậu Ấm Tài PhiệtChương 11: KẾ HOẠCH "GIẢI CỨU STREAMER"

Gia Sư Bất Lương Và Cậu Ấm Tài Phiệt

Chương 11: KẾ HOẠCH "GIẢI CỨU STREAMER"

1,235 từ · ~7 phút đọc

Nếu có một giải thưởng cho "Kẻ đa năng nhất thế giới", tôi chắc chắn sẽ tự ứng cử. Trong vòng một tháng qua, tôi đã lần lượt đóng vai gia sư, luật sư tự phong, chuyên gia tâm lý, và bây giờ là... lính canh gác cho một buổi livestream lén lút.

"Chị Chi, hôm nay là trận chung kết của giải cộng đồng. Tôi đã hứa với fan là sẽ lên sóng. Chị giúp tôi canh chừng lão già nhà tôi, nếu phi vụ này trót lọt, tôi sẽ 'donate' cho chị một chiếc mũ bảo hiểm xịn nhất để đi kèm với cái xe máy điện tương lai của chị!"

Gia Bảo vừa nói vừa thoăn thoắt lắp cái webcam 4K và bộ mic thu âm có giá bằng cả sáu tháng tiền trọ của tôi. Cậu ta vốn có một kênh streamer ẩn danh khá nổi tiếng, nhưng bố cậu ta – Chủ tịch Trịnh – luôn coi đó là loại "vô công rồi nghề" và đã ra lệnh cấm tuyệt đối mọi hình thức sử dụng máy tính ngoài mục đích học tập.

Tôi khoanh tay, đứng tựa cửa với chiếc Casio trên tay, bắt đầu tính toán rủi ro.

"Khoảng cách từ cổng chính vào đến phòng này là 45 mét. Tốc độ đi bộ của bố em khoảng 1,2 mét/giây. Thời gian từ lúc xe vào sân đến khi ông ấy mở cửa phòng là khoảng 60 giây. Tuy nhiên, hôm nay là thứ Hai – ngày ông ấy thường có cuộc họp giao ban muộn. Tỷ lệ an toàn là 85%. Nhưng 15% còn lại là cái mũ bảo hiểm xịn, chị sẽ nhận kèo này."

"Yêu chị vãi!" – Gia Bảo reo lên, đeo tai nghe vào và bắt đầu biến hình thành một con người khác: tự tin, hoạt ngôn và đầy nhiệt huyết.

Tôi ngồi ở chiếc bàn nhỏ cạnh cửa ra vào, giả vờ lật cuốn "Kinh tế vi mô" nhưng tai thì căng ra như ra-đa quân sự. Trong căn phòng, tiếng Gia Bảo hò hét điều binh khiển tướng vang lên khe khẽ. Tôi thầm nghĩ, nếu cậu ta dùng cái sự tập trung này vào việc học công thức Lý, chắc cậu ta đã đỗ thủ khoa từ lâu rồi.

Đúng lúc trận đấu đang vào cao trào, điện thoại tôi rung lên. Chị giúp việc nhắn: "Chủ tịch về rồi! Ông ấy trông rất giận, không đi vào bằng cửa chính mà đi lối sân sau để cắt cầu dao điện! Ông ấy nghi cậu Bảo chơi lén!"

"Ét-o-ét! Bảo! Tắt ngay! Bố em chơi chiêu 'vườn không nhà trống', ông ấy đi cắt cầu dao điện rồi!"

Gia Bảo mặt cắt không còn giọt máu: "Cái gì? Đang combat tổng! Nếu mất điện đột ngột là bay luôn acc, rồi bị phạt vì tội thoát trận giữa chừng mất!"

Tôi lao đến dàn PC. Bộ não "thánh tính toán" nảy số nhanh khủng khiếp. Nếu mất điện, máy tính sẽ tắt, toàn bộ dàn đèn LED sẽ tắt, và Chủ tịch Trịnh sẽ xông vào bắt quả tang hiện trường "máy tính đang nóng".

"Rút dây mạng ra ngay! Chuyển sang dùng 4G điện thoại để tắt stream một cách bình thường! Bảo, đứng dậy, cầm lấy cuốn sách Văn cho chị!"

"Nhưng còn điện thì sao? Ông ấy dập cầu dao là phòng này tối thui, bị lộ ngay!" – Gia Bảo cuống cuồng.

Tôi nhìn quanh phòng, mắt dừng lại ở chiếc đèn học tích điện và cái sạc dự phòng dung lượng khủng tôi mới mua trả góp. Tôi lập tức cắm sạc dự phòng vào dàn đèn LED trang trí loại nhỏ chạy bằng cổng USB, rồi bật cái đèn học tích điện lên, hướng nó vào góc bàn học.

Cạch!

Toàn bộ hệ thống điện trong biệt thự vụt tắt. Chỉ riêng căn phòng của Gia Bảo vẫn còn ánh sáng le lói từ chiếc đèn học và mấy dải LED yếu ớt chạy bằng sạc dự phòng.

Năm giây sau, cửa phòng bị đẩy mạnh ra. Chủ tịch Trịnh cầm đèn pin bước vào, mặt tối sầm. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến ông sững lại:

Trong ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn học tích điện, Gia Bảo đang cắm cúi viết bài bằng bút chì, mồ hôi nhễ nhại. Còn tôi thì đang đứng bên cửa sổ, tay cầm một chiếc quạt giấy quạt lấy quạt để cho cậu ta.

"Bác... bác về rồi ạ?" – Tôi nói bằng giọng thều thào như người sắp kiệt sức – "Phòng bỗng nhiên mất điện, cháu sợ Bảo bị đứt quãng mạch cảm hứng viết bài nghị luận xã hội nên đã bật đèn tích điện cho em ấy viết tiếp. Em ấy đang hăng say lắm, bác đừng làm phiền ạ."

Ông Trịnh chiếu đèn pin vào trang giấy. Trên đó, Gia Bảo đã kịp viết nguệch ngoạc mấy chữ: "Lao động là vinh quang, lười biếng là hổ thẹn".

Chủ tịch Trịnh im lặng nhìn con trai một lúc lâu. Có lẽ sự kiên trì (giả tạo) dưới điều kiện khắc nghiệt này đã làm lay động trái tim sắt đá của người cha. Ông hắng giọng, vẻ mặt bớt căng thẳng hơn: "Hóa ra là hỏng cầu dao. Tôi vừa kiểm tra xong. Hai đứa vất vả rồi. Học nốt chỗ này thôi rồi nghỉ nhé."

Khi tiếng bước chân của ông khuất hẳn ở hành lang và tiếng cầu dao được bật lại, điện trong phòng bừng sáng, Gia Bảo đổ rụp xuống bàn, thở không ra hơi.

"Chị Chi... chị là thần hay là quỷ vậy? Làm sao chị biết dùng sạc dự phòng để 'fake' điện lưới được?"

Tôi thu dọn chiếc sạc dự phòng, lạnh lùng rút máy tính Casio ra: "Sạc dự phòng của chị bị chai pin mất 20% sau vụ vừa rồi, cộng với phí 'quạt tay' dưới điều kiện khắc nghiệt, chị lấy thêm 200 nghìn. Còn cái mũ bảo hiểm... chị muốn loại màu trắng ngọc trai có kính chống lóa."

Gia Bảo cười khổ, nhìn tôi bằng ánh mắt vừa sợ vừa phục: "Chị đúng là không bỏ sót một cơ hội kinh doanh nào. Nhưng mà... cảm ơn chị. Lúc nãy nhìn bố, tôi thấy ông ấy có vẻ... vui. Hình như lần đầu tiên ông ấy tin là tôi có thể cố gắng vì một cái gì đó."

Tôi nhìn cậu thiếu gia đang ngồi ngẩn ngơ, lòng bỗng thấy hơi áy náy. Những màn kịch này có thể cứu cậu ta khỏi những trận mắng chửi, nhưng nó không cứu được sự thật là cậu ta đang lừa dối người thân duy nhất của mình.

"Này Bảo," – tôi nói khi đã đứng ở cửa – "Bố em cắt điện không phải vì ông ấy ghét em đâu. Ông ấy chỉ sợ em bị ánh sáng giả tạo của thế giới ảo làm lóa mắt thôi. Lần sau, thay vì livestream lén, hãy thử đạt điểm cao một lần đi. Khi đó em có bật đèn cả đêm để chơi game, ông ấy có lẽ cũng sẽ tự tay đi pha cà phê cho em đấy."

Tôi ra về, bước chân trên con đường vắng lặng. Cái mũ bảo hiểm mới sắp về tay, nhưng tôi nhận ra, trong cái "hợp đồng đồng phạm" này, hình như tôi bắt đầu quan tâm đến "khách hàng" của mình nhiều hơn mức cần thiết rồi.