Sau phi vụ "giải cứu streamer" thành công rực rỡ, tôi nhận ra một sự thật kinh khủng: Trịnh Gia Bảo là một lỗ đen tài chính. Cậu ta có thể chi 2 triệu đồng cho một bộ "skin" nhân vật ảo chỉ vì nó có hiệu ứng lấp lánh, nhưng lại sẵn sàng bỏ học vì... không có tiền trả phí giữ xe phân khối lớn (do đã vung tay quá trán trước đó).
"Này, em có biết khái niệm 'Chi phí cơ hội' không?" - Tôi đập mạnh cuốn sổ tay lên bàn, nhìn Gia Bảo đang nằm ườn ra ghế sofa, tay vẫn đang lướt xem mấy mẫu loa Bluetooth mới nhất.
Cậu ta ngáp dài: "Lại bắt đầu bài ca kinh tế à? Chị Chi ơi, tiền sinh ra là để lưu thông. Tôi chỉ đang giúp nền kinh tế vận hành thôi."
"Vận hành cái đầu em!" - Tôi rút chiếc máy tính Casio, bấm nhoay nhoáy - "Bố em vừa cắt viện trợ tháng này xuống còn 10 triệu vì tội thi thử môn Anh văn dưới trung bình. Theo tính toán của chị, với tốc độ 'đốt tiền' hiện tại, em sẽ phá sản vào ngày thứ 12 của tháng. Và khi em phá sản, em sẽ không có tiền đóng phụ phí 'giữ kín bí mật' cho chị. Điều đó đe dọa trực tiếp đến dòng tiền của chị. Thế nên, từ hôm nay, chị chính thức tiếp quản quyền quản lý tài chính của em."
Gia Bảo bật dậy như lò xo: "Cái gì? Chị định làm quản gia của tôi chắc?"
"Không, chị làm Giám đốc Tài chính (CFO). Đưa ví đây!"
Tôi dùng tốc độ của một kẻ đi săn sale ngày Black Friday để tước lấy cái ví da bò đắt tiền. Tôi đổ sạch lên bàn: Ba thẻ tín dụng hạn mức cao (đã bị bố khóa), hai triệu tiền mặt, và vô số hóa đơn trà sữa, thức ăn nhanh.
Tôi bắt đầu lập một bảng cân đối kế toán ngay trên trang giấy nháp:
Quỹ thiết yếu (Ăn trưa, xăng xe): 40% (4 triệu).
Quỹ học tập (Mua tài liệu, thực ra là trả tiền công cho chị): 30% (3 triệu).
Quỹ dự phòng rủi ro (Khi bị bố đột kích): 20% (2 triệu).
Quỹ 'Vô tri' (Game, đồ chơi): 10% (Chỉ 1 triệu thôi, nghe rõ chưa!).
"Một triệu?" - Gia Bảo gào lên - "Chị có biết một cái áo phông tôi mặc giá bao nhiêu không? Một triệu chỉ đủ mua cái... ống tay áo!"
"Vậy thì em mặc áo cũ đi!" - Tôi bắn rap không cho cậu ta kịp thở - "Nguyên tắc kinh tế học cơ bản: Khi nguồn lực có hạn, chúng ta phải tối ưu hóa nhu cầu. Em có 50 cái áo hoodie nhưng chỉ có một cái mạng để đi học. Việc em mặc áo 5 triệu hay 50 nghìn không làm thay đổi chỉ số thông minh của em, nhưng nó làm thay đổi khả năng em bị bỏ đói cuối tháng."
Tôi rút ra bốn cái phong bì (loại rẻ tiền mua ở tiệm tạp hóa), chia tiền mặt vào đó và dán nhãn cẩn thận. Tôi còn bắt cậu ta ký vào một "Bản cam kết thắt lưng buộc bụng".
Gia Bảo nhìn đống phong bì với vẻ mặt như vừa bị tước mất quyền công dân: "Chị ác quá Chi ạ. Người nghèo các chị toàn sống kiểu hành xác thế này à?"
Tôi hơi khựng lại, rồi mỉm cười mỉa mai: "Không phải hành xác, mà là sinh tồn. Với em, 10 triệu là một tháng ăn chơi thất bại. Với chị, 10 triệu là tiền thuốc men cho bố mẹ ở quê cả năm trời. Đừng dùng từ 'các chị', nghe nó 'flexing' ngược lắm cậu ấm ạ."
Thấy không khí có vẻ chùng xuống, tôi đẩy một cái phong bì nhỏ về phía cậu ta: "Đây, 50k tiền tiêu vặt ngày hôm nay. Tiết kiệm đi, tối nay chị có một bất ngờ cho em."
"Bất ngờ gì? Chị định dẫn tôi đi ăn nhà hàng 5 sao để bù đắp à?" - Mắt cậu ta sáng lên.
Tôi nhếch môi: "Nhà hàng 5 sao thì không có, nhưng 'nhà hàng' này có view triệu đô, thoáng mát, nhân viên phục vụ cực kỳ nhanh nhẹn, và đặc biệt là món ăn mang đậm bản sắc văn hóa vỉa hè."
Gia Bảo gãi đầu: "View triệu đô? Ở đâu vậy?"
Tôi nhìn vào chiếc xe số cà tàng đang dựng ở cổng, thầm nghĩ về cái bụng đỏng đảnh của thiếu gia này khi chuẩn bị đối mặt với món "hủ tiếu gõ" 25 nghìn một tô.
"Tối nay, 7 giờ, đợi chị ở cổng sau. Chị sẽ dạy em bài học đầu tiên về giá trị thặng dư của một bát nước lèo!"
Khi tôi quay lưng đi, tôi nghe thấy tiếng Gia Bảo lầm bầm: "Cái bà chị này... đúng là tới công chuyện luôn rồi. Nhưng mà... cũng tò mò phết."
Tôi lén nhìn vào phong bì quỹ dự phòng. Trong đó, tôi đã khéo léo trích ra 200 nghìn "phí quản lý tài chính". Kinh tế học mà, không có bữa trưa nào là miễn phí cả, nhất là với một "Thánh tính toán" như Nguyễn Lê Thảo Chi.