Thị trường tình cảm luôn là một thị trường đầy rủi ro, nhưng biên lợi nhuận lại cực kỳ cao nếu bạn biết nắm bắt tâm lý khách hàng. Và "khách hàng" tiềm năng nhất của tôi lúc này – Trịnh Gia Bảo – đang rơi vào tình trạng khủng hoảng niềm tin vì... lỡ "cảm nắng" một cô nàng hotgirl khối 11.
"Chị Chi, cứu tôi! Linh Đan vừa đăng ảnh buồn lên story, có vẻ cô ấy đang thiếu một bờ vai để tựa vào. Tôi nên nhắn tin gì đây? 'Em ăn cơm chưa' hay 'Chào em, anh là Bảo'?"
Tôi liếc nhìn cái màn hình điện thoại đang hiện lên tấm ảnh một cô bé xinh xắn, app chỉnh ảnh ảo diệu đến mức không thấy lỗ chân lông, rồi quay sang nhìn vẻ mặt hớt hải của Gia Bảo. Tôi chậm rãi đẩy gọng kính, tay bấm phím AC trên máy tính Casio để đưa về trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
"Gia Bảo, em đang vi phạm nguyên tắc cơ bản của kinh tế học: 'Cung vượt quá cầu'. Em càng săn đón khi cô ấy đang 'sale' nỗi buồn, giá trị của em trong mắt cô ấy càng giảm mạnh. Đừng là bờ vai, hãy là một 'kỹ sư giải pháp'."
Gia Bảo tròn mắt: "Kỹ sư giải pháp? Là sao?"
Tôi bắt đầu bắn rap: "Theo phân tích dữ liệu từ 50 cái story gần nhất của đối tượng, Linh Đan là mẫu người thích sự sang chảnh nhưng phải có chiều sâu tri thức. Việc em nhắn tin 'Em ăn cơm chưa' là một sự lãng phí tài nguyên ngôn luận. Thay vào đó, em phải thực hiện chiến dịch 'Marketing ẩn danh'. Chị sẽ soạn cho em một lộ trình tiếp cận gồm ba giai đoạn: Giai đoạn 1 – Tạo sự tò mò; Giai đoạn 2 – Khẳng định giá trị thặng dư; Giai đoạn 3 – Chốt đơn."
"Đỉnh! Chị đúng là chiến thần tình trường!" – Gia Bảo đập tay xuống bàn.
"Bớt nịnh hót đi. Phí tư vấn chiến lược là 500 nghìn một tin nhắn được soạn thảo thủ công. Nếu cô ấy trả lời 'seen' thì chị hoàn tiền 10%. Nếu cô ấy rep dài hơn 10 từ, em phải thưởng thêm."
Gia Bảo gật đầu lia lịa như máy khâu, trong khi tôi bắt đầu soạn tin nhắn dựa trên kiến thức văn học lớp 12 pha trộn với tâm lý học hành vi.
"Nhắn thế này: 'Đừng để nỗi buồn làm mờ đi ánh sáng của một người biết trân trọng chính mình. Nếu cần một không gian để đổi gió thay vì chỉ ngồi nhìn màn hình, tối nay có một quán hủ tiếu gõ view triệu đô, anh có thể dẫn em đi.'"
"Hủ tiếu gõ? Chị điên à?" – Gia Bảo suýt nhảy dựng lên – "Cô ấy là tiểu thư, sao ăn mấy thứ đó được?"
Tôi nhếch mép: "Đó gọi là 'Sự khác biệt hóa sản phẩm'. Những thằng nhà giàu khác sẽ dẫn cô ấy đi Starbucks hay nhà hàng Ý. Em dẫn cô ấy đi ăn hủ tiếu gõ, cô ấy sẽ thấy em là một thiếu gia có chiều sâu, trải đời và... thú vị. Tin chị đi, tâm lý con gái là luôn tò mò về những thứ 'nghèo mà chất'."
Gia Bảo bán tín bán nghi gửi đi. 5 phút sau, điện thoại rung lên. Linh Đan trả lời: "Nghe lạ nhỉ? Em cũng muốn thử một lần cho biết. 7h anh qua đón em nhé!"
Gia Bảo nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy tôi (nhưng bị tôi lấy cuốn từ điển Oxford chặn lại). Cậu ta sung sướng rút ngay tờ 500 nghìn trong phong bì "Quỹ Vô tri" nhét vào tay tôi.
"Chị Chi, chị đúng là quý nhân của đời tôi!"
Tôi thản nhiên nhét tiền vào ví, nhưng trong lòng bỗng dưng thấy hơi... nghẹn. Nhìn cậu thiếu gia hào hứng đi chọn quần áo, xịt nước hoa thơm nức cả phòng để đi gặp một cô gái khác, tôi bỗng thấy cái "hợp đồng gia sư" này hình như đang bị biến tướng.
"Này, đi ăn thì nhớ nhắc cô ấy đừng mặc váy trắng, nước lèo hủ tiếu gõ mà bắn vào là khó giặt lắm đấy." – Tôi dặn vớt vát khi cậu ta chuẩn bị bước ra cửa.
"Biết rồi, bà già khổ lắm nói mãi!" – Gia Bảo vẫy tay, cười rạng rỡ.
Khi căn phòng chỉ còn lại một mình tôi với đống sách vở, tôi bỗng thấy căn biệt thự này rộng đến mức đáng sợ. Tôi nhìn vào tờ 500 nghìn vừa kiếm được – số tiền tương đương với một tuần ăn của tôi – nhưng chẳng thấy vui như mọi khi.
Tôi tự nhủ: "Thảo Chi ơi là Thảo Chi, mày là Thánh tính toán cơ mà? Mày vừa bán đi một chút thời gian của Gia Bảo để đổi lấy tiền, đó là một giao dịch thành công rực rỡ. Sao cái mặt mày lại xị ra như bị lỗ vốn thế kia?"
Tôi cúi xuống, tiếp tục giải nốt bài toán xác suất thống kê. Xác suất để một thiếu gia yêu một tiểu thư là 90%. Xác suất để một thiếu gia để mắt đến một bà chị gia sư thực dụng, lúc nào cũng máy tính Casio và áo hàng thùng... chắc là xấp xỉ bằng không.
Tôi thở dài, tắt đèn phòng học. Hôm nay, "quân sư tình yêu" cảm thấy mình vừa thực hiện một vụ đầu tư sai lầm nhất lịch sử.