Hôm nay Sài Gòn dở chứng đổ một trận mưa rào trắng trời. Tôi lội nước đến biệt thự nhà họ Trịnh, đôi giày hàng thùng sũng nước, kêu loẹt xoẹt mỗi bước đi. Nhưng khi bước vào phòng học, bầu không khí bên trong còn âm u hơn cả bầu trời ngoài kia.
Gia Bảo không nằm ườn, không lướt điện thoại, cũng chẳng đòi "deal" tiền. Cậu ta ngồi bất động bên cửa sổ kính sát đất, nhìn ra những dải mưa mờ mịt. Trên bàn, tờ kết quả bài kiểm tra thử môn Toán bị vò nát. Một con 4 đỏ chót.
"Này, 4 điểm Toán thì chi phí khắc phục hậu quả là... ba đêm thức trắng đấy." – Tôi cố tình dùng giọng mỉa mai thường ngày để khuấy động bầu không khí – "Sao thế? Sốc nhiệt vì bát hủ tiếu gõ hôm qua à?"
Gia Bảo không quay đầu lại, giọng cậu ta trầm xuống, khác hẳn vẻ lêu lổng thường ngày: "Chị Chi này... Chị có bao giờ cảm thấy mình là một món hàng lỗi trong một dây chuyền sản xuất hoàn hảo chưa?"
Tôi khựng lại, đôi tay đang lôi chiếc máy tính Casio ra bỗng dừng giữa chừng.
"Hôm nay bố tôi về sớm." – Cậu ta tiếp tục, cười nhạt – "Ông ấy không mắng, cũng không tịch thu gì cả. Ông ấy chỉ đặt tập hồ sơ năng lực của tập đoàn lên bàn, rồi chỉ vào cái ghế chủ tịch, nói rằng nếu tôi không thi đỗ vào ngành Quản trị của trường đại học danh tiếng nhất, thì cái ghế đó sẽ thuộc về người khác, còn tôi sẽ là kẻ thất bại làm nhục gia môn."
Cậu ta quay lại nhìn tôi, ánh mắt lạc lõng đến tội nghiệp. "Mọi người nhìn vào thấy tôi vung tiền qua cửa sổ, thấy tôi sướng. Nhưng thực ra cái đống tiền đó là xiềng xích đấy chị ạ. Mỗi đồng tôi tiêu là một cái nợ mà tôi phải trả bằng cách sống theo ý ông ấy. Tôi ghét kinh doanh, tôi ghét những con số... tôi chỉ muốn làm streamer, muốn được sống với thế giới ảo mà tôi có thể tự quyết định vận mệnh của mình."
Tôi im lặng. Một đứa con gái quê miền Trung như tôi, vốn chỉ biết đến áp lực của việc "không có tiền đóng tiền trọ", bỗng thấy cái áp lực "phải thành công" của người giàu cũng nặng nề chẳng kém.
Tôi tiến lại gần, cầm tờ giấy 4 điểm lên, rồi thản nhiên rút bút đỏ ra... sửa con số 4 thành số 10 bằng vài nét vẽ bậy.
"Chị làm gì đấy?" – Gia Bảo ngơ ngác.
"Chị đang thực hiện nghiệp vụ 'tối ưu hóa cảm xúc'." – Tôi ngồi xuống đối diện cậu ta – "Nghe này Bảo. Bố em là một nhà kinh tế, ông ấy nhìn mọi thứ qua lăng kính 'lợi nhuận' và 'rủi ro'. Ông ấy ép em vì ông ấy coi em là khoản đầu tư lớn nhất đời mình, và ông ấy sợ bị lỗ vốn. Nhưng ông ấy quên mất một điều: giá trị của một con người không nằm ở bảng cân đối kế toán của một tập đoàn."
Tôi đẩy chiếc Casio về phía cậu ta.
"Em buồn vì 4 điểm Toán? Không, em buồn vì em cảm thấy mình không xứng đáng với đống tiền em đang tiêu. Vậy thì giải pháp rất đơn giản: Đừng coi việc học là để kế nghiệp cái ghế chủ tịch đó. Hãy coi việc học là để em có đủ 'vốn' để sau này, em có thể tự tin đứng trước mặt bố em mà nói: 'Con không cần cái ghế của bố, con có thể tự mua cái ghế của riêng con'."
Gia Bảo nhìn tôi trân trân: "Chị nghĩ tôi làm được à? Tôi học dốt kinh khủng."
"Trên đời này không có ai dốt, chỉ có người chưa tìm ra tỷ lệ đòn bẩy phù hợp thôi." – Tôi bắt đầu bắn rap – "Ví dụ, bài toán tích phân này. Đừng nhìn nó như những con số khô khan. Hãy nhìn nó như cách em tính toán lượng sát thương để kết liễu đối thủ trong game. Chỉ cần em đổi góc nhìn, mọi thứ sẽ trở nên rẻ rúng hơn nhiều."
Cậu ta khẽ mỉm cười, một nụ cười còn buồn hơn cả khóc. "Chị lúc nào cũng mang tiền và số ra để an ủi người khác được nhỉ?"
"Vì số liệu không bao giờ nói dối." – Tôi đứng dậy, vỗ vai cậu ta – "Hôm nay không học kiến thức mới. Chị sẽ dạy em cách 'nấu mì tôm trong ấm siêu tốc' và kể cho em nghe về việc chị đã từng suýt bị đuổi học vì thiếu 500 nghìn tiền học phí như thế nào. Để em thấy rằng, dù là chủ tịch hay sinh viên nghèo, ai cũng có những 'khoản nợ' phải trả cả."
Đêm đó, dưới ánh đèn vàng của biệt thự, không có tiếng giảng bài gắt gỏng, chỉ có tiếng nước sôi trong ấm điện và tiếng hai kẻ thuộc hai thế giới khác nhau đang chia sẻ về nỗi cô đơn. Gia Bảo ăn bát mì tôm úp vội, tấm tắc khen ngon như thể đó là sơn hào hải vị.
Lần đầu tiên tôi thấy cậu thiếu gia này không nhìn tôi như một bà chị gia sư hám tiền, mà nhìn tôi như một người đồng chí.
"Chị Chi... cảm ơn chị."
"Bớt sến súa đi." – Tôi lạnh lùng rút sổ tay ra – "Bữa mì này chị tính 100k phí tư vấn tâm lý. Ghi nợ nhé!"
Gia Bảo cười ha hả, nỗi buồn dường như tan biến theo làn khói mì cay. Nhưng tôi biết, cuộc chiến với cái bóng của Chủ tịch Trịnh chỉ mới bắt đầu.