Thanh Mai nhìn chằm chằm vào chiếc cổng sắt đen cao ngất, tay siết chặt tập giáo án. Cô vừa tốt nghiệp bằng Thạc sĩ Ngữ văn loại ưu, lý lịch hoàn hảo, nhưng cảm giác hồi hộp lúc này lại chẳng khác gì ngày đầu tiên đứng trên bục giảng. Lý do không phải vì độ khó của bài toán hay sự hóc búa của giáo trình, mà vì cái tên của học viên: Hoàng Hải. Con trai út của gia tộc họ Hoàng lừng lẫy, người nổi tiếng ngang bằng với sự giàu có của gia đình: nổi tiếng vì sự ngỗ nghịch và thành tích học tập tệ hại.
Khi cánh cổng mở ra, Mai bước vào một không gian khác. Khu vườn được tỉa tót hoàn hảo, dẫn đến một căn biệt thự mang kiến trúc cổ điển. Người giúp việc dẫn cô đi thẳng lên tầng hai, nơi có một căn phòng được gọi là "Thư viện gia đình".
"Cậu chủ đang đợi cô ở trong ạ. Cậu chủ thích ánh sáng dịu nên thường dùng đèn bàn và nến thơm khi đọc sách."
Mai khẽ gật đầu, trái tim đập nhanh hơn một nhịp. Ánh sáng dịu và nến thơm. Nghe có vẻ lãng mạn, nhưng lại là một sự sắp đặt hoàn hảo để tạo nên sự thân mật đáng sợ.
Cô đẩy nhẹ cánh cửa gỗ sẫm màu. Căn phòng rộng lớn và yên tĩnh. Ánh sáng vàng ấm áp từ chiếc đèn bàn cổ điển tập trung trên một chiếc bàn gỗ óc chó lớn, nơi một chàng trai đang ngồi.
Hoàng Hải. Mười tám tuổi.
Anh không mặc đồng phục học sinh mà là chiếc áo phông đen đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ ngang tàng, cuốn hút. Mái tóc hơi dài rủ xuống trán, che đi một phần ánh mắt sắc lạnh. Anh đang nghịch một chiếc bật lửa Zippo, tiếng tách... tách... khô khốc vang lên đều đặn trong sự im lặng của thư viện.
Mai dừng lại ở ngưỡng cửa. Cô mặc chiếc sơ mi trắng được là phẳng phiu, cài nút kín đáo đến tận cổ, chiếc chân váy bút chì màu than chì, cùng với vẻ mặt nghiêm nghị, chuyên nghiệp. Cô là hình mẫu của sự quy tắc.
"Chào cậu, Hoàng Hải," Mai nói, giọng điềm tĩnh. "Tôi là Thanh Mai, gia sư của cậu."
Hải ngước lên. Chiếc bật lửa ngừng kêu. Đôi mắt anh ta nhìn cô không phải bằng sự tôn trọng dành cho giáo viên, mà bằng một sự đánh giá cẩn thận, như thể cô là một món đồ xa xỉ vừa được gửi đến.
"Cô đến muộn năm phút," Hải nói, giọng trầm khàn, không một chút cảm xúc.
Mai mím môi. Cô đã đến đúng giờ hẹn. "Đường vào nhà cậu khá xa. Nhưng tôi xin lỗi. Chúng ta nên bắt đầu ngay."
Mai tiến đến bàn, đặt tập giáo án xuống. Ngay lập tức, mùi hương nước hoa nam tính mạnh mẽ, pha trộn với mùi giấy cũ và mùi gỗ ấm áp của nến thơm, xộc vào khứu giác cô, khiến cô hơi mất tập trung.
"Ngồi đi, cô giáo. Tôi không cắn đâu." Hải nhếch mép, kéo ghế ra.
Mai ngồi xuống, giữ khoảng cách một cách vô thức. Cô mở giáo án, cố gắng lấy lại sự chuyên nghiệp.
"Tôi được biết cậu cần cải thiện khả năng Tiếng Việt, đặc biệt là phần chính tả và diễn đạt," Mai bắt đầu, giữ giọng đều đều. "Mục tiêu của tôi là giúp cậu nắm vững căn bản, không chỉ để thi cử, mà còn để cậu có thể đánh vần được những suy nghĩ của mình."
Hải gác tay lên bàn, chống cằm, ánh mắt không hề rời khỏi khuôn mặt Mai.
"Tôi không cần học để đánh vần suy nghĩ của mình," Hải nói, tiếng cười khẩy vang lên. "Tôi là người làm gì cũng bằng hành động. Chỉ có những người sợ hãi mới cần từ ngữ để che đậy."
Câu nói này khiến Mai hơi chao đảo. Cô cảm thấy anh đang cố gắng lật ngược lại vai trò.
"Từ ngữ là công cụ mạnh mẽ nhất. Nếu không thể đánh vần một cảm xúc, cậu sẽ mãi mãi không hiểu được nó," Mai đáp, cố gắng không để sự bối rối lộ ra. Cô mở sách giáo khoa. "Chúng ta bắt đầu với một bài tập đơn giản: mô tả."
Mai đưa cho Hải một bức ảnh đơn sắc cô đã chuẩn bị sẵn, chụp một cánh đồng lúa đang chín vàng dưới ánh chiều tà.
"Dùng mười từ để mô tả bức ảnh này. Không được dùng từ vựng thông thường. Phải đánh vần cảm giác."
Hải cầm bức ảnh. Anh không nhìn vào bức ảnh, mà lại nhìn vào đôi mắt Mai.
"Mười từ, cô nói?" Hải nhướng mày. Anh đặt bức ảnh xuống, tay anh ta lướt qua mép bàn, vô tình chạm nhẹ vào ngón tay Mai đang giữ giáo án. Chỉ là một cái chạm thoáng qua, nhưng nó khiến Mai rụt tay lại như bị điện giật.
Hải mỉm cười, một nụ cười khiến khuôn mặt anh ta sáng bừng lên, vừa nguy hiểm vừa thu hút.
"Được rồi. Mười từ. Tôi sẽ đánh vần cảm xúc của tôi lúc này."
Hải nhả từng từ một, chậm rãi, nhấn nhá, như thể chúng được chọn lọc để tạo ra sự căng thẳng hơn là miêu tả bức ảnh.
"Ánh… Đèn… Vàng… Ấm… Giọng… Nói… Thanh… Thoát… Hơi… Thở… Thật… Gần…"
Mai cảm thấy máu dồn lên mặt. Mười từ đó, không một từ nào liên quan đến cánh đồng lúa. Tất cả đều hướng về cô, về tình huống riêng tư, về không gian cấm kỵ này. Ánh đèn, giọng nói, hơi thở.
"Hoàng Hải," Mai ngắt lời, giọng cô thấp hơn, cố gắng giữ vẻ nghiêm nghị. "Đây là bài tập mô tả cảnh vật. Không phải là mô tả giáo viên của cậu."
"Nhưng cô là cảnh vật duy nhất tôi đang tập trung lúc này," Hải đáp lại, không hề tỏ vẻ hối lỗi, thậm chí còn dịch ghế lại gần thêm một chút. Anh nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt Mai, ánh mắt chứa đựng sự thách thức trần trụi. "Nếu muốn tôi học, cô phải chấp nhận tôi đánh vần theo cách của tôi. Cô giáo, tôi đang đánh vần sự hấp dẫn đấy."
Mai siết chặt tay dưới gầm bàn. Sự chuyên nghiệp mà cô dày công xây dựng đang lung lay chỉ sau mười lăm phút. Cô nhận ra, đây không chỉ là một khóa học ngôn ngữ, mà là một trận chiến tâm lý.
"Được rồi. Nếu cậu đã chọn từ đó," Mai quyết định chấp nhận sự khiêu khích, "vậy hãy đánh vần cho tôi chữ K. Kể cho tôi một câu chuyện bắt đầu bằng chữ Khao khát."
Hải nhìn cô, ánh mắt lóe lên sự thích thú. Anh biết, cô đã mắc câu rồi.
"Khao khát," Hải lặp lại, giọng anh ta mang một âm điệu trầm và cuốn hút một cách kỳ lạ, "là khi tôi ngồi đây, và Khao khát được Kỷ niệm một buổi học mà Không ai dám Kể cho ai nghe. Kết thúc bằng việc Khiến cô giáo Kêu lên vì Khoái cảm. Kinh khủng không?"
Lời nói quá giới hạn đó như một cú sốc điện. Nhưng cách anh ta dùng từ, cách anh ta tuân theo luật chơi đánh vần chữ K lại thể hiện một trí thông minh sắc sảo bị che giấu. Mai phải dùng hết sức bình sinh để giữ bình tĩnh, khuôn mặt cô nóng bừng.
"Câu chuyện đó, Hoàng Hải, sẽ bị đánh vần là thất bại nếu cậu còn tiếp tục vi phạm ranh giới," Mai nói, giọng cô lạnh đi. Cô đứng dậy, lấy lại tập giáo án. "Bài học hôm nay kết thúc tại đây. Mười từ đầu tiên của cậu, tôi chấp nhận. Nhưng tôi sẽ là người đặt ra ngôn ngữ cơ thể và ngôn ngữ cảm xúc trong phòng này."
Mai đi thẳng ra cửa. Khi tay cô chạm vào nắm cửa, giọng Hải vang lên từ phía sau, trầm và đầy ý nhị:
"Cô Mai, cô chưa sửa tư thế ngồi cho tôi đấy. Cô quên rồi sao? Cô nói cô sẽ dạy tôi đánh vần bằng cả cơ thể mà?"
Mai không quay lại. Cô biết, nếu quay lại, ranh giới cuối cùng sẽ sụp đổ. Cô bước ra khỏi Thư viện, đóng sập cánh cửa lại, như thể đang cố gắng khóa lại sự hấp dẫn cấm đoán đang cháy rực trong căn phòng ấm áp, chỉ còn lại ánh nến mờ ảo và mùi hương của một chàng trai nguy hiểm. Cô biết, buổi học tiếp theo sẽ còn khó khăn hơn gấp vạn lần.