MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Sư Dạy Tôi Đánh VầnChương 4: Từ Ngữ Cấm Kỵ Trong Tủ Sách

Gia Sư Dạy Tôi Đánh Vần

Chương 4: Từ Ngữ Cấm Kỵ Trong Tủ Sách

1,076 từ · ~6 phút đọc

Mười lăm phút nghỉ giải lao là cơn ác mộng đối với Thanh Mai. Cô khóa mình trong phòng vệ sinh, dựa vào tường đá lạnh ngắt, cố gắng kiểm soát nhịp thở và nhịp tim. Khuôn mặt cô vẫn còn nóng ran. Cái chạm tay thoáng qua của Hoàng Hải không phải là một tai nạn; đó là một sự khiêu khích được tính toán kỹ lưỡng, một bài học về Ngôn ngữ Cơ thể mà anh ta muốn giảng cho cô.

Mai rửa mặt bằng nước lạnh. Cô nhìn vào hình ảnh của mình trong gương. Cô gái với vẻ ngoài hoàn hảo, chuyên nghiệp đã bị chính học trò của mình làm cho bối rối, gần như mất hết sự tự chủ.

"Mình phải cứng rắn hơn," cô tự nhủ. "Mình phải nhắc lại quy tắc. Không được để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng."

Mai quay lại Thư viện. Hoàng Hải đã ngồi sẵn ở bàn, nhưng lần này, anh không hề viết hay nghịch ngợm. Anh đang đứng trước giá sách lớn, tay cầm một cuốn sách cũ.

Mai nhận ra ngay cuốn sách đó. Đó là cuốn "Tình Thơ Của Mùa Đông" – một tập thơ lãng mạn mà cô đã cất kỹ trong ngăn sách văn học cổ điển, nơi ít ai chạm đến. Cô đã vô tình để nó lại sau buổi học đầu tiên, và giờ nó đã nằm trong tay Hoàng Hải.

"Hoàng Hải," Mai bước nhanh đến bên bàn, giọng cô không che giấu được sự căng thẳng. "Đó không phải sách giáo khoa."

Hải quay lại. Anh không buông cuốn sách ra, chỉ nhẹ nhàng lật mở. Mùi giấy cũ và mùi mực in thoang thoảng bay ra, nhưng Mai biết, ẩn chứa bên trong là những dòng thơ cấm kỵ đối với một gia sư nghiêm túc như cô.

"Tôi đang tìm tài liệu để học đánh vần từ Khao khát của cô, cô giáo," Hải đáp, giọng điệu hoàn toàn vô tội. "Hôm trước cô đã nói cô muốn tôi đánh vần theo cách của tôi. Và tôi đã tìm thấy nguồn cảm hứng này."

Anh đưa cuốn sách ra, tay anh ta lướt nhẹ trên bìa.

"Ngay cả nhà thơ cũng phải dùng từ ngữ để Kìm nén những cảm xúc dữ dội nhất. Có vẻ như cô giáo Mai cũng vậy. Sao cô lại cất nó kỹ thế này? Sợ ai đó biết, bên trong vẻ ngoài hoàn hảo của cô, có một cô gái lãng mạn và khát khao sao?"

Khuôn mặt Mai nóng bừng vì bị vạch trần. Sự nghiêm khắc của cô bắt đầu rạn nứt. Mối quan hệ giữa họ đã vượt ra ngoài khuôn khổ gia sư – học trò, chuyển sang một mối quan hệ khám phá bí mật cá nhân nguy hiểm.

"Đưa tôi cuốn sách đó, Hoàng Hải," Mai ra lệnh, cố gắng giữ giọng điệu lạnh lùng.

Hải không trả lời bằng lời nói. Anh ta lùi lại một bước, cuốn sách vẫn nằm chắc chắn trong tay. Anh mở toang một trang, và bắt đầu đọc.

Giọng đọc của anh ta trầm ấm, đầy cảm xúc, không còn là sự khiêu khích trắng trợn mà là sự diễn giải thấm thía. Anh đọc một đoạn thơ về sự chia ly, về nỗi nhớ, và sự chờ đợi câm lặng.

"… Linh hồn chờ một tiếng gọi, mãi mãi kìm nén trong hơi thở. Như tuyết tan chảy trong lòng bàn tay, biết là sẽ mất, nhưng vẫn khao khát cái chạm cuối cùng…"

Mỗi từ anh ta phát âm đều như một mũi tên đâm vào trái tim Mai. Anh ta không chỉ đọc thơ, anh ta đang đánh vần chính nỗi cô đơn và khát khao lãng mạn mà Mai đã cố gắng chôn vùi dưới lớp áo vest và kiến thức.

"Nó có đẹp không, cô giáo?" Hải hỏi khi đọc xong, ánh mắt anh ta dịu đi một cách bất ngờ, không còn sự ngỗ nghịch mà thay vào đó là sự thấu hiểu.

Mai cảm thấy nghẹt thở. Cảm xúc mạnh mẽ mà anh ta truyền tải đã làm tan chảy lớp vỏ phòng thủ của cô. Cô biết, anh ta muốn cô thừa nhận sự thật về bản thân mình.

"Thơ là nghệ thuật của diễn đạt," Mai nói, cố gắng kéo chủ đề trở lại học thuật. "Nhưng cậu đang lạm dụng tài liệu của người khác để xâm phạm quyền riêng tư của tôi."

"Tôi không xâm phạm. Tôi đang tìm kiếm Ngôn ngữ chân thật," Hải đáp, anh ta tiến lại gần, vẫn giữ cuốn sách làm vật trung gian giữa họ. "Cũng như tôi đã đánh vần được sự Hồi hộp và Khao khát của cô vậy. Cô giáo, cô muốn tôi đánh vần theo khuôn mẫu, trong khi chính cô lại giấu một kho tàng cảm xúc phi khuôn mẫu ở đây. Ai mới là người mâu thuẫn?"

Hải đặt cuốn sách xuống bàn, trượt nó nhẹ nhàng về phía Mai. Tay anh ta vô tình chạm vào ngón tay cô một lần nữa. Lần này, Mai không rụt tay lại ngay lập tức. Cô cảm nhận được sự kết nối mong manh nhưng mãnh liệt giữa họ.

"Tôi sẽ trả lại cho cô," Hải nói, giọng anh ta mang một chút dịu dàng mà Mai chưa từng nghe. "Đây là bí mật của cô. Tôi sẽ giữ kín nó. Với một điều kiện."

Mai nhìn anh ta, ánh mắt nghi ngờ. "Điều kiện gì?"

"Bài học tiếp theo, cô phải dạy tôi cách đánh vần những câu thơ này bằng cảm xúc thật của cô. Cô phải đọc cho tôi nghe, và tôi sẽ là người sửa lỗi cảm xúc. Nếu cô Kìm nén quá mức, cô sẽ phải chịu phạt."

Đó là một sự trao đổi nguy hiểm: Bí mật đổi lấy sự thân mật.

Mai cầm lấy cuốn sách, lòng bàn tay cô nóng ran. Cô biết, nếu cô chấp nhận, cô sẽ chính thức trao cho Hoàng Hải chìa khóa bước vào nội tâm mình. Nhưng sự tò mò và khao khát được chia sẻ cảm xúc kìm nén bấy lâu lại quá mạnh mẽ.

"Được rồi," Mai thì thầm, giọng cô gần như không nghe thấy. "Buổi học tiếp theo. Chúng ta sẽ đánh vần Thơ."

Hải cười nhẹ, nụ cười chiến thắng hoàn toàn. Anh biết, anh không chỉ thắng một trò chơi nhỏ. Anh đã mở được cánh cửa đầu tiên dẫn vào thế giới nội tâm của Thanh Mai.