Năm phút nghỉ giải lao trôi qua trong im lặng nặng nề. Thanh Mai uống cạn ly nước, cảm giác tê dại sau khi bị Hoàng Hải "đánh vần" trúng tim đen vẫn còn đọng lại. Cô không thể phủ nhận sự thông minh sắc sảo của cậu, nhưng chính sự sắc sảo đó lại là mối đe dọa lớn nhất đối với sự nghiệp và sự tự chủ của cô.
"Chúng ta trở lại bài học," Mai nói, giọng cô cứng rắn hơn. Cô cố gắng loại bỏ hình ảnh Hoàng Hải với cuốn sách lãng mạn ra khỏi đầu.
"Bài tập về sự Kìm nén của cậu khá thành công," Mai tiếp tục. "Nhưng để đánh vần được mọi cảm xúc, cậu cần phải làm chủ cả động tác viết. Chữ viết là dấu ấn đầu tiên của con người. Chữ cậu rất đẹp, nhưng lại thiếu sự kiên nhẫn. Đặc biệt là những nét đánh vần cuối cùng."
Mai lấy ra một bài tập cũ của Hải. Cô đặt nó ngay ngắn trước mặt cậu.
"Hãy viết lại đoạn văn này. Lần này, tôi muốn cậu chậm lại. Mỗi nét phải chứa đựng sự kiên nhẫn và tập trung tuyệt đối."
Hải cầm bút. Anh không phản đối. Anh biết, Mai đang tìm cách đưa mối quan hệ trở lại quỹ đạo học thuật, và anh sẽ chiều theo cô, nhưng theo cách của riêng anh.
Hải bắt đầu viết, chữ anh ta chậm rãi, cẩn trọng hơn. Nhưng chỉ vài giây sau, Mai nhận ra vấn đề. Hải đang cố tình cầm bút sai tư thế, khiến các nét chữ trở nên gượng gạo, dù đã chậm lại.
Mai nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Đây là điều cô đã dự đoán: Hải sẽ tìm cớ để có sự tiếp xúc.
"Không đúng, Hoàng Hải. Tư thế cầm bút của cậu sai rồi," Mai nói, cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp. "Nếu cậu cầm như vậy, sự căng thẳng sẽ dồn lên khớp cổ tay. Đây không chỉ là đánh vần chữ cái, mà còn là đánh vần sự thoải mái của chính cậu."
"Cô giáo có thể sửa không?" Hải hỏi, giọng điệu hoàn toàn vô tội, ánh mắt anh ta lại không hề vô tội chút nào.
Mai do dự. Đây là cái bẫy. Nếu cô dùng lời nói để hướng dẫn, Hải sẽ tìm ra cách đánh lạc hướng. Nếu cô dùng hành động, ranh giới sẽ bị xóa nhòa.
"Được rồi," Mai chấp nhận. "Nhưng đây là kỹ thuật. Không phải là ngôn ngữ cơ thể hay cảm xúc."
Mai dịch ghế lại gần, chỉ vừa đủ để cô có thể với tới tay Hải. Cô nghiêng người qua bàn. Khoảng cách giữa họ lúc này chỉ còn một gang tay, một khoảng cách thân mật đến đáng sợ. Mùi hương gỗ đàn hương và sự sạch sẽ từ Hải bao trùm lấy cô, khiến cô khó thở.
Hải hơi nghiêng người về phía trước, tạo điều kiện cho Mai tiếp xúc.
Mai nhẹ nhàng đưa tay phải mình ra. Cô nắm lấy bàn tay to lớn của Hải, cố gắng phớt lờ sự khác biệt về kích thước và hơi ấm lan tỏa từ da thịt anh. Cô hướng dẫn các ngón tay anh nới lỏng ra, đặt bút vào đúng vị trí giữa ngón cái và ngón trỏ.
"Nhẹ nhàng thôi. Giống như cậu đang nâng niu một vật dễ vỡ," Mai khẽ thì thầm, giọng cô dịu đi vì cô đang quá tập trung vào kỹ thuật.
Trong khoảnh khắc đó, Hải hoàn toàn bất động. Anh ta dường như không thở. Anh ta chỉ nhìn vào bàn tay Mai đang đặt trên tay mình. Đầu óc Mai lúc này chỉ tập trung vào việc uốn nắn tư thế. Cô không nhận ra việc mình đang đặt ngực mình quá gần khuỷu tay Hải, hay việc hơi thở ấm áp của cô đang phả vào tai anh.
Khi Mai định buông tay, Hải bất ngờ siết nhẹ các ngón tay lại.
"Cô giáo," Hải nói, giọng anh ta trầm và khàn một cách nguy hiểm. "Cái này... có phải là Đánh vần không?"
Mai ngước lên, ánh mắt hoảng hốt. Cô cảm nhận được sự căng thẳng không thể kìm nén đang dâng lên trong cơ thể Hải, thông qua bàn tay đang chạm nhau.
"Đây là kỹ thuật viết," Mai đáp, cố gắng giữ giọng điệu lạnh lùng, nhưng hơi thở cô đã trở nên gấp gáp.
"Không. Ý tôi là... sự Rung động này. Nó có phải là một từ vựng không thể nói thành lời không?" Hải tiếp tục, anh ta dùng ngón tay cái nhẹ nhàng miết lên mu bàn tay Mai, một hành động nhỏ, nhưng lại mang tính thân mật và khiêu khích vô cùng lớn.
Mai rụt tay lại như bị bỏng. Toàn bộ cơ thể cô nóng bừng.
"Hoàng Hải! Cậu đang đi quá giới hạn!" Mai đứng bật dậy, đẩy chiếc ghế ra sau, tạo lại khoảng cách tuyệt đối. Khuôn mặt cô đỏ bừng.
Hải vẫn ngồi yên, ánh mắt anh ta không hề hối lỗi, chỉ có sự thách thức và một chút thất vọng khi cô rút lui quá nhanh.
"Tôi chỉ đang đánh vần theo ngôn ngữ cơ thể mà cô đã dạy thôi," Hải đáp, giọng điềm tĩnh đến đáng sợ. "Cô đã tạo ra một Khoảng cách một gang tay rất nguy hiểm. Cô nên biết, khi hai vật thể ở gần nhau như vậy, lực hút sẽ rất mạnh."
"Giờ nghỉ!" Mai gầm lên, sự chuyên nghiệp hoàn toàn vỡ vụn. Cô cần phải rời khỏi đây ngay lập tức. "Mười lăm phút. Cậu tự học. Tôi cần vào phòng vệ sinh."
Mai quay lưng đi thẳng ra khỏi thư viện, không đợi câu trả lời. Cô biết, cô không hề muốn vào phòng vệ sinh. Cô chỉ muốn chạy trốn khỏi hơi ấm, mùi hương, và cái chạm đầy ý đồ đó.
Khi cánh cửa đóng lại, Hoàng Hải dựa lưng vào ghế, cười nhẹ. Anh ngước nhìn trần nhà, lẩm bẩm một mình: "Khoảng cách một gang tay. Bài học đánh vần đầu tiên của sự Thân mật đã thành công."
Anh nhìn xuống bàn tay mình, nơi hơi ấm của Mai vẫn còn vương vấn. Anh cầm bút lên, và lần này, anh viết một từ: "Cấm". Chữ Cấm này được viết với sự kiên nhẫn và tập trung tuyệt đối. Anh biết, Cấm càng lớn, khao khát vượt qua càng mạnh mẽ.
(Hải vẫn còn 12 phút để đợi Mai trở lại. 12 phút đủ để anh chuẩn bị cho bài học tiếp theo, một bài học về sự Hồi hộp khi bị Giám sát.)