Sau buổi học về thơ, mọi thứ trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Sự căng thẳng vẫn tồn tại, nhưng nó được che đậy bằng sự tôn trọng mới mẻ và sự thấu hiểu sâu sắc hơn giữa hai người. Thanh Mai nhận ra rằng Hoàng Hải không chỉ là một cậu học trò lười biếng; cậu ta là một thiên tài trong việc đánh vần tâm lý.
Trong buổi học tiếp theo, Mai quyết định trở lại với những kiến thức căn bản, cứng nhắc. Cô mang theo giáo trình về Tĩnh từ (Tính từ) và Cụm Danh từ (Danh từ).
"Hoàng Hải, chúng ta sẽ quay lại với ngữ pháp," Mai nói, giọng cô cố gắng thật nghiêm nghị. "Một Cụm Danh từ không thể diễn tả đầy đủ cảm xúc nếu nó thiếu một Tĩnh từ mạnh mẽ. Ví dụ, không chỉ là cái chạm, mà phải là cái chạm nhẹ nhàng, hay cái chạm khao khát."
Hải gật đầu, ánh mắt anh ta lấp lánh sự tinh nghịch. Anh biết, Mai càng cố gắng dùng ngữ pháp để kìm hãm, anh càng có nhiều cơ hội để phá vỡ.
"Được rồi, cô giáo," Hải đáp. "Vậy hôm nay, chúng ta sẽ học cách đánh vần tĩnh từ cho những cảm xúc không tên. Chúng ta sẽ bắt đầu với từ Hồi hộp."
Mai cầm bút. "Đó là một Tĩnh từ tốt. Giờ hãy tạo một Cụm Danh từ cho nó."
"Hồi hộp... Trái tim," Hải đáp ngay lập tức, nhìn thẳng vào Mai.
Mai cảm thấy nhịp tim mình tăng lên, nhưng cô giữ vẻ mặt bình tĩnh. "Tốt. Giờ, tôi muốn cậu miêu tả cảm xúc Hồi hộp này mà không dùng từ nào liên quan đến nhịp tim, nhịp thở hay mồ hôi. Cậu phải dùng những từ ngữ ẩn dụ và gián tiếp."
Hoàng Hải mỉm cười. "Đó là một thử thách hay."
Anh nhắm mắt lại. "Tôi không nói, tôi muốn cô cảm nhận."
Hải đưa tay ra, không chạm vào Mai, nhưng đặt lòng bàn tay anh ta ngay trên mặt bàn, giữa khoảng cách một gang tay nguy hiểm đã được xác lập ở Chương 3. Anh ta bắt đầu dùng ngôn ngữ cơ thể, không phải để khiêu khích, mà để tạo ra sự tập trung tuyệt đối.
"Khi Hồi hộp," Hải bắt đầu, giọng anh ta rất nhỏ, gần như chỉ là một lời thì thầm. "Đó là cảm giác có một con bướm mềm mại bay lượn trong lồng ngực. Đôi cánh của nó mong manh, rung động theo một nhịp điệu vô hình."
Mai theo dõi anh ta. Cô thấy mí mắt anh ta khẽ run, cơ hàm anh ta căng nhẹ. Anh đang thực sự Kìm nén một điều gì đó.
"Tiếp tục," Mai thúc giục, giọng cô cũng nhỏ đi một cách vô thức.
"Nó là ánh sáng yên tĩnh trong một căn phòng tối om," Hải tiếp tục, anh ta hơi nghiêng người về phía trước, hơi thở anh ta bắt đầu dồn dập hơn một chút, đủ để Mai nghe thấy trong sự tĩnh lặng của Thư viện. "Nó là Sự Chờ Đợi của một điều gì đó Không Thể Cấm Đoán."
Mai cảm thấy cơ thể mình đang phản ứng lại hơi thở của Hải. Cô cũng bắt đầu hít thở sâu hơn, cố gắng đánh vần được chính cảm xúc Hồi hộp đang dâng lên trong lòng mình.
Hải đột ngột mở mắt ra. Anh ta nhìn thẳng vào Mai.
"Bây giờ, cô giáo Mai," Hải nói, "cô đã đánh vần được hơi thở của tôi. Giờ, hãy để tôi đánh vần hơi thở của cô."
Anh ta đưa tay ra, không chạm vào tay Mai, mà nhẹ nhàng đặt ngón tay mình lên mặt bàn, ngay dưới mũi cô.
"Cô giáo, tôi muốn cô nhắm mắt lại. Và tôi muốn cô hít thở. Cố gắng phát âm Tĩnh từ Bình tĩnh bằng hơi thở. Tôi sẽ sửa lỗi bằng cách lắng nghe."
Mai biết đây là một trò chơi nguy hiểm khác, nhưng cô không thể từ chối. Cô nhắm mắt lại. Sự tĩnh lặng ngay lập tức trở nên mãnh liệt hơn.
Cô bắt đầu hít thở. Cô cố gắng làm chậm nhịp thở của mình, làm cho nó trở nên đều đặn và Bình tĩnh.
Hoàng Hải dịch chuyển ghế lại gần hơn một chút. Lúc này, khuôn mặt anh ta chỉ cách cô vài phân. Anh ta dường như đang lắng nghe, không phải bằng tai, mà bằng cả cơ thể.
"Sai rồi, cô giáo," Hải thì thầm, giọng anh ta gần đến mức khiến Mai có cảm giác như anh đang chạm vào tai cô. "Hơi thở cô quá Nhanh. Nó vẫn đang đánh vần chữ Hồi hộp. Cô Kìm nén quá chặt. Hãy Thả lỏng nó. Như thể cô đang Mở một chiếc hộp Bí mật."
Anh ta đưa bàn tay ra, không chạm vào cô, nhưng đặt nó lên lưng ghế cô, tạo ra một Vòng vây ấm áp và thân mật.
"Thả lỏng," Hải thúc giục, giọng anh ta mang một sự dụ dỗ khó cưỡng. "Đúng rồi. Sâu hơn. Chậm hơn. Hãy để hơi thở cô Đánh vần chữ Đầu Hàng."
Mai làm theo. Cô cố gắng thả lỏng vai, thả lỏng lồng ngực. Cô hít vào một hơi sâu, và khi cô thở ra, nó là một tiếng thở dài nhẹ, thoát ra một cách vô thức, mang theo sự mệt mỏi và sự đầu hàng.
"Đúng rồi," Hải thì thầm, giọng anh ta đầy thỏa mãn. "Giọng điệu của sự Thu Phục. Cô giáo, Tiếng thở của cô là Cụm Danh từ Hấp Dẫn nhất mà tôi từng được nghe."
Anh ta rút tay lại, quay trở về vị trí của mình. Mai từ từ mở mắt ra. Môi cô khô khát. Toàn bộ cơ thể cô run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác Khao khát không tên đang dâng lên.
"Buổi học kết thúc," Mai nói, giọng cô khàn đặc. Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc, không dám nhìn thẳng vào Hải. Cô biết, hôm nay, Hải đã dạy cô bài học nguy hiểm nhất: Tiếng thở có thể đánh vần nhiều hơn mọi từ ngữ.