MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Sư Dạy Tôi Đánh VầnChương 7: Lời Hứa Giữ Bí Mật Của Người Lớn

Gia Sư Dạy Tôi Đánh Vần

Chương 7: Lời Hứa Giữ Bí Mật Của Người Lớn

1,059 từ · ~6 phút đọc

Thanh Mai gần như rơi vào trạng thái bối rối hoàn toàn. Sau buổi học về hơi thở, sự nhạy cảm của cô đối với Hoàng Hải tăng lên gấp bội. Cô cảm thấy mọi hành động, mọi lời nói của cậu đều mang một hàm ý sâu xa, gợi cảm và khiêu khích.

Mai quyết định dùng sự nghiêm khắc tuyệt đối để thiết lập lại ranh giới. Trong buổi học kế tiếp, cô mang theo một bài tập khó về Lý luận và Phân tích Cấu trúc câu.

"Hoàng Hải, hôm nay chúng ta sẽ học về Tính Logic," Mai nói, giọng cô khô khan. "Trong mọi câu nói, mọi hành động, phải có sự Logic và Hợp lý. Cảm xúc là thứ dễ bị đánh lừa nhất. Chúng ta cần sự Cấu Trúc."

Hải ngồi đối diện Mai. Anh ta không hề tỏ ra ngỗ nghịch. Anh ta nhìn chằm chằm vào Mai, ánh mắt dường như đang cố gắng phân tích cấu trúc của chính cô.

"Tôi sẵn sàng học về Tính Logic," Hải đáp, giọng điệu ngoan ngoãn đến đáng ngờ. "Nhưng tôi có một Cấu Trúc mà tôi không thể hiểu. Tôi muốn cô giáo giải thích cho tôi."

Mai cảnh giác. "Cấu trúc gì?"

"Cấu trúc Cô Đơn," Hải nói thẳng. Anh ta chống tay lên bàn, khuôn mặt rất gần Mai. "Theo Logic mà cô dạy, một người phụ nữ xinh đẹp, thông minh, tài giỏi như cô, chắc chắn phải có một Danh từ là người yêu, một Tính từ là hạnh phúc, và một Động từ là hẹn hò. Nhưng tôi không thấy chúng."

Mai cứng đờ người. Cô chưa bao giờ chia sẻ về đời sống cá nhân của mình. Cậu ta đã điều tra cô.

"Đó không phải là vấn đề của buổi học, Hoàng Hải," Mai lạnh lùng đáp. "Chúng ta đang học về ngôn ngữ, không phải về đời tư của tôi."

"Nhưng đó là Logic sai lầm, cô giáo," Hải nhấn mạnh. "Nếu cô dạy tôi về Tính Logic và Cấu Trúc, cô phải dạy tôi về Cấu Trúc Cuộc Sống của chính cô. Sao một Cấu Trúc Hoàn Hảo lại có một lỗ hổng Cô Đơn lớn như vậy? Cô Kìm Nén điều gì? Khát Khao điều gì?"

Hải đẩy tập sách giáo khoa về phía cô. "Bài tập của tôi đây: Đánh vần sự Thật về mối quan hệ của cô. Nếu cô không làm, làm sao tôi học được cách diễn đạt Cảm Xúc Thật?"

Mai cảm thấy bị dồn vào chân tường. Cậu ta dùng chính nguyên tắc của cô để phản công. Cô thở dài, nhìn thẳng vào mắt Hải.

"Tôi không có người yêu, Hoàng Hải," Mai thú nhận, giọng cô nhỏ và khẽ run. "Tôi không có thời gian cho những mối quan hệ lãng mạn. Tôi tập trung vào sự nghiệp."

Hải bật cười, tiếng cười khẩy vang lên một cách châm biếm. "Cô giáo, đó là một lời nói dối Thiếu Logic nhất mà tôi từng nghe. Đó chỉ là một Lớp Vỏ cô tạo ra để Kìm Nén. Cô không có thời gian, hay cô Sợ Hãi? Sợ bị Tan Vỡ như câu thơ cô đã đọc cho tôi nghe?"

Mai không thể chịu đựng được nữa. Cô đập tay xuống bàn, tiếng động vang lên khô khốc trong sự yên tĩnh của Thư viện.

"Nghe đây, Hoàng Hải," Mai nói, giọng cô trầm và đầy uy quyền, nhưng cũng chứa đựng sự mệt mỏi. "Tôi là gia sư của cậu. Nhiệm vụ của tôi là dạy cậu Đánh vần chữ cái, ngữ pháp, và diễn đạt. Nhiệm vụ của cậu là học. Chúng ta có một Ranh Giới. Ranh giới này là Sự Chuyên Nghiệp, và nó là Sự Cấm Đoán."

Mai nghiêng người về phía trước, lần đầu tiên cô là người chủ động thu hẹp khoảng cách.

"Cậu có thể Đánh vần bất cứ điều gì trong đầu cậu, nhưng cậu không được phép Xâm Phạm vào đời tư và cảm xúc cá nhân của tôi nữa. Đó là một Luật Lệ," Mai nói, ánh mắt cô đầy thách thức. "Nếu cậu còn vi phạm, tôi sẽ chấm dứt hợp đồng ngay lập tức. Cậu có dám thách thức Hậu Quả đó không?"

Hải im lặng. Anh nhìn sâu vào đôi mắt Mai. Anh thấy sự mệt mỏi, sự nghiêm túc, nhưng đồng thời, anh cũng thấy một tia Hồi Hộp và Khao Khát đằng sau sự phòng thủ đó. Anh biết, cô không hề muốn dừng lại.

Hoàng Hải mỉm cười, nụ cười lần này không phải là khiêu khích, mà là sự chấp nhận luật chơi mới.

"Được thôi, cô giáo," Hải đáp, giọng anh ta rất nhẹ, như một lời thề. "Tôi tôn trọng Ranh Giới. Nhưng tôi muốn cô cũng tôn trọng sự Thật."

Hải đưa tay ra, không phải để bắt tay, mà để đặt một lời hứa.

"Tôi hứa sẽ không Xâm Phạm đời tư cô giáo nữa," Hải nói. "Tôi sẽ Kìm Nén những câu hỏi của tôi. Đổi lại, cô giáo, hãy hứa với tôi rằng cô sẽ không bao giờ Kìm Nén giọng nói của mình khi cô đọc thơ cho tôi nghe nữa. Hãy giữ lại Giọng Điệu Của Sự Thu Phục đó. Cô hứa chứ?"

Mai nhìn vào bàn tay đang chìa ra của anh, bàn tay to lớn, ấm áp và đầy quyền lực. Đây là một Lời Hứa Giữ Bí Mật Của Người Lớn – một thỏa thuận ngầm vượt ra ngoài vai trò gia sư – học trò.

Mai không chạm vào tay anh. Cô chỉ nhìn sâu vào mắt anh.

"Tôi hứa," Mai khẽ thì thầm. Cô biết, lời hứa này không phải là về thơ, mà là về việc giữ kín sự Hấp Dẫn Cấm Đoán giữa họ.

Hải mỉm cười, rút tay lại. Anh ta đã đạt được mục đích: Mối quan hệ của họ đã chính thức chuyển sang một Cấu Trúc bí mật, nơi họ đồng ý giữ kín sự thật, nhưng lại được phép khám phá cảm xúc của nhau thông qua những ẩn dụ học thuật.

"Vậy, cô giáo," Hải nói, quay trở lại với sự Logic của bài học. "Bây giờ cô đã có thêm một Tính Từ để mô tả tôi: Đáng Tin Cậy."

Mai chỉ im lặng. Cô biết, Đáng Tin Cậy là một Tính Từ nguy hiểm nhất mà cô từng phải đánh vần.