MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Sư Khêu Gợi - Bài Học Đêm MuộnChương 1

Gia Sư Khêu Gợi - Bài Học Đêm Muộn

Chương 1

939 từ · ~5 phút đọc

Tiếng gót giày cao gót của Thảo Nguyên gõ nhịp đều đặn trên sàn đá cẩm thạch của căn biệt thự nhà họ Trịnh, âm thanh ấy vang vọng trong không gian tĩnh mịch, khô khốc như chính tâm trạng của cô lúc này. Nguyên siết chặt quai túi xách, hít một hơi thật sâu để điều chỉnh lại chiếc kính cận hơi trễ xuống sống mũi. Cô đã nghe danh về "pháo đài" này và cả "con quái vật" mà cô sắp phải đối mặt, nhưng vì khoản thù lao đủ để chi trả toàn bộ học phí năm cuối cao học, cô không thể lùi bước.

Quản gia đưa cô đến trước một cánh cửa gỗ sồi đen lánh ở cuối hành tầng ba. Ông chỉ khẽ cúi đầu rồi rời đi, để lại Nguyên với bầu không khí đặc quánh sự xa hoa và lạnh lẽo. Cô gõ cửa ba tiếng. Không có lời đáp lại, chỉ có tiếng nhạc Rock dồn dập, chát chúa vọng ra từ bên trong.

Nguyên đẩy cửa bước vào. Mùi thuốc lá điện tử vị bạc hà nồng nặc ngay lập tức xộc vào mũi, khiến cô khẽ ho khan. Trong căn phòng rộng lớn với ánh sáng mờ ảo, Trịnh Gia Bách không ngồi ở bàn học. Cậu ta đang nằm ngửa trên chiếc ghế sofa dài, một chân gác lên thành ghế, tay cầm tay cầm chơi game, mắt không rời khỏi màn hình lớn trên tường. Cậu ta chỉ mặc duy nhất một chiếc quần thể thao xám, để lộ vòm ngực săn chắc, nước da rám nắng và những múi cơ bụng uốn lượn theo từng nhịp thở mạnh mẽ của tuổi trẻ.

"Ra ngoài. Hôm nay tôi không có hứng học." – Giọng nói của Bách trầm đục, mang theo sự ngạo mạn đặc trưng của một kẻ chưa từng biết đến hai chữ "vâng lời".

Nguyên không ra ngoài. Cô điềm tĩnh tiến đến bàn học, đặt xấp tài liệu xuống, âm thanh đanh gọn của giấy tờ va chạm với mặt gỗ khiến Bách khẽ nhướn mày. Cô đi tới chỗ dàn âm thanh, dứt khoát ngắt nguồn điện. Căn phòng đột ngột rơi vào sự im lặng đến đáng sợ.

Lúc này, Gia Bách mới thực sự chú ý đến sự hiện diện của cô. Cậu ta buông tay cầm game, từ từ ngồi dậy, động tác uyển chuyển và nguy hiểm như một con báo đen đang bị đánh thức. Bách nhìn xoáy vào Nguyên, từ đôi giày cao gót đen giản dị, bộ váy công sở kín cổng cao tường màu xanh navy, cho đến gương mặt thanh tú được bao bọc bởi vẻ nghiêm nghị quá mức.

"Cô là người thứ năm trong tháng này đấy." – Bách đứng dậy, sải bước về phía cô. Chiều cao vượt trội của một vận động viên bơi lội khiến Nguyên cảm thấy bị áp chế hoàn toàn. Cậu ta dừng lại khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một gang tay.

Nguyên cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lồng ngực trần của Bách, một mùi hương nam tính pha chút ngông cuồng của thuốc lá bạc hà. Cô cố gắng giữ ánh mắt thẳng thắn, không để mình bị xao động bởi vẻ đẹp hoang dại đối diện.

"Tôi là Diệp Thảo Nguyên. Và tôi không quan tâm mình là người thứ bao nhiêu. Bây giờ là 7 giờ tối, chúng ta có hai tiếng để hoàn thành phần lý thuyết đạo hàm."

Bách đột nhiên bật cười, một điệu cười khẩy đầy thách thức. Cậu ta đưa tay lên, ngón tay dài và hơi thô ráp khẽ chạm vào gọng kính của cô, rồi trượt xuống dọc theo vành tai, khiến Nguyên rùng mình một cái vì xúc cảm lạ lẫm.

"Đạo hàm à?" – Bách cúi thấp đầu, ghé sát vào tai cô, hơi thở nóng hổi phả lên làn da nhạy cảm. "Cô giáo Nguyên, cô nhìn tôi xem... cô nghĩ một người như tôi sẽ quan tâm đến mấy con số khô khan đó sao? Hay là, cô muốn dạy tôi một thứ gì đó... thú vị hơn?"

Bàn tay của Bách đột ngột đặt lên eo Nguyên, lực tay mạnh mẽ khiến cô không tự chủ được mà ngả người ra sau, tựa hẳn vào mép bàn học lạnh ngắt. Sự đối lập giữa mặt gỗ lạnh lẽo sau lưng và bàn tay nóng rực của chàng trai 19 tuổi trước mặt khiến nhịp tim của Nguyên chệch đi một nhịp. Ánh đèn vàng trong phòng như nhảy múa trên những khối cơ bắp của Bách, tạo nên một khung cảnh đầy dục cảm và tội lỗi.

Nguyên mím môi, đôi tay cô chống lên ngực cậu ta để ngăn cản sự tiến tới. Cảm giác lòng bàn tay chạm vào làn da mịn màng nhưng rắn chắc ấy khiến đầu óc cô thoáng chốc trống rỗng.

"Gia Bách... cậu tự trọng một chút." – Cô thầm thì, giọng nói vốn dĩ nghiêm khắc nay lại có chút run rẩy không rõ ràng.

"Tự trọng không giúp tôi vượt qua kỳ thi, nhưng cô thì có thể đấy." – Bách nhếch môi, ánh mắt cậu ta nhìn chằm chằm vào đôi môi đang hơi hé mở của cô, tràn đầy sự chiếm hữu.

Trận chiến này, dường như người yếu thế ngay từ đầu không phải là kẻ nổi loạn, mà chính là người đang cố gắng giữ gìn ranh giới của một kẻ dạy chữ. Đêm đầu tiên, ranh giới ấy đã bắt đầu rạn nứt dưới sức nóng của sự khao khát tuổi trẻ.