Cái lạnh từ mặt bàn gỗ sồi thấm qua lớp vải váy mỏng manh, đối chọi gay gắt với bàn tay đang siết chặt bên eo của Gia Bách. Thảo Nguyên cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Trong không gian chỉ có tiếng mưa vỗ về bên ngoài, tiếng thở của Bách nghe rõ mồn một, nó gấp gáp và mang theo sự ngang tàng của một kẻ luôn có được mọi thứ mình muốn.
Chỉ một giây nữa thôi, nếu cô không phản kháng, ranh giới giữa gia sư và học trò sẽ tan tành ngay trong buổi tối đầu tiên.
Thảo Nguyên hít một hơi thật sâu, đôi mắt sau lớp kính cận đột ngột trở nên sắc lạnh. Thay vì đẩy cậu ta ra một cách yếu ớt, cô bất ngờ đưa tay lên, không phải để vuốt ve mà là để nắm lấy cổ tay đang đặt trên eo mình, dùng một thế võ khóa tay cơ bản mà cô đã học ở câu lạc bộ tự vệ đại học.
"Á!" – Bách khẽ kêu lên, gương mặt ngạo mạn thoáng chút biến sắc khi cổ tay bị bẻ ngược một góc đau điếng.
Tận dụng sự sững sờ của cậu ta, Nguyên lách người thoát khỏi cái gọng kìm nóng bỏng đó. Cô đứng thẳng dậy, chỉnh lại nếp áo sơ mi hơi xộc xệch, lấy lại vẻ điềm tĩnh như chưa hề có sự đụng chạm xác thịt nào vừa xảy ra.
"Trò Bách, quy tắc thứ nhất: Tôi là giáo viên của cậu, không phải là món đồ chơi trong bộ sưu tập của cậu. Quy tắc thứ hai: Nếu cậu còn dùng những hành động này để thử thách lòng kiên nhẫn của tôi, tôi sẽ báo cáo trực tiếp với cha cậu về việc cậu dùng bạo lực với gia sư. Tôi tin là ông Trịnh sẽ không hài lòng khi biết con trai mình lại 'tiếp đãi' khách theo cách này."
Bách xoa xoa cổ tay, ánh mắt nhìn cô không còn sự giễu cợt đơn thuần mà pha lẫn một chút tò mò xen lẫn tức giận. Cậu ta ngồi phịch xuống chiếc ghế xoay, đôi chân dài duỗi thẳng, nhìn cô từ đầu đến chân như đang đánh giá một đối thủ mới.
"Cô tưởng tôi sợ ông già đó à?" – Bách hừ lạnh, nhưng tông giọng đã hạ thấp xuống.
"Cậu không sợ ông ấy, nhưng cậu sợ bị cắt nguồn chu cấp cho hội xe phân khối lớn của cậu, đúng không?" – Nguyên bình thản mở cặp táp, lấy ra một bản hợp đồng viết tay. "Tôi đã tìm hiểu về cậu trước khi đến đây. Đừng phí sức diễn kịch nữa. Ngồi xuống."
Sự cứng rắn của Nguyên giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự hưng phấn đang dâng trào của Bách. Cậu ta vốn dĩ quen với những cô gia sư trẻ tuổi dễ dàng đỏ mặt hoặc khóc lóc trước sự lấn lướt của mình. Nhưng người phụ nữ trước mặt này... cô ấy có một sự lạnh lùng khiến người ta muốn đập nát, nhưng cũng có một sự quyến rũ đầy trí thức khiến kẻ khác phải khao khát chinh phục.
Bách miễn cưỡng cầm lấy cây bút, nhưng thay vì nhìn vào trang giấy, cậu ta lại tỳ cằm lên tay, nhìn chằm chằm vào sườn mặt thanh tú của Nguyên khi cô bắt đầu giảng giải. Ánh đèn học tập trung vào một điểm, làm nổi bật làn da trắng mịn và đôi môi hồng tự nhiên không cần son phấn của cô.
"Này, cô Nguyên..." – Bách ngắt lời khi cô đang nói về công thức tính đạo hàm. "Cô ăn gì mà da trắng thế? Hay là do cô suốt ngày nhốt mình trong thư viện?"
Nguyên không ngước lên, đầu bút vẫn di chuyển đều đặn trên mặt giấy: "Tập trung vào bài toán đi. Nếu cậu làm đúng 5 bài này trong vòng 30 phút, tôi sẽ cho phép cậu nghỉ sớm 15 phút."
"Chỉ nghỉ sớm thôi à? Chán chết." – Bách vươn vai, cố tình để lộ những thớ cơ săn chắc đang giãn ra dưới ánh đèn. "Hay là chúng ta cá cược đi? Nếu tôi làm đúng hết, cô phải tháo kính ra cho tôi xem."
Nguyên dừng bút. Cô ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt nóng rực và nụ cười nửa miệng đầy tà khí của Bách. Cậu ta không hề giấu diếm ý đồ của mình. Ánh mắt đó không phải là của một học trò nhìn cô giáo, mà là của một người đàn ông đang thèm khát được lột bỏ lớp mặt nạ nghiêm nghị của người phụ nữ đối diện.
"Được." – Nguyên đáp gọn lỏn. "Nhưng nếu cậu sai dù chỉ một dấu phẩy, cậu phải chép phạt chương này 10 lần. Đồng ý không?"
Bách cười đắc thắng, cầm lấy tờ giấy. Căn phòng lại rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy. Nguyên ngồi bên cạnh, giả vờ xem tài liệu nhưng thỉnh thoảng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt của Bách lướt qua mình. Mùi bạc hà từ người cậu ta vẫn quẩn quanh, kích thích khứu giác của cô một cách kỳ lạ.
30 phút sau, Bách đập mạnh tờ giấy xuống bàn, vẻ mặt đầy tự tin: "Xong rồi. Tháo kính ra đi, cô giáo."
Nguyên cầm tờ giấy lên xem xét. Cô khẽ mỉm cười – một nụ cười hiếm hoi khiến Bách ngẩn ngơ mất vài giây.
"Câu 4 cậu sai rồi. Đạo hàm của hàm hợp, cậu quên nhân với u phẩy." – Cô đẩy tờ giấy về phía cậu, ngón tay trỏ gõ nhẹ vào chỗ sai.
Gia Bách nhìn vào lỗi sai, rồi lại nhìn vào khuôn mặt đang đắc thắng của Nguyên. Cậu ta không hề cảm thấy bực bội vì thua cuộc, trái lại, cảm giác muốn "thuần hóa" người phụ nữ này càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Bách đột ngột vươn tay, không phải để lấy tờ giấy, mà là để nắm lấy bàn tay đang đặt trên bàn của Nguyên.
"Tôi thua rồi." – Bách thì thầm, giọng nói trở nên khàn đục lạ thường. Cậu ta không buông tay cô ra, mà từ từ cúi đầu xuống, áp mu bàn tay cô vào đôi môi nóng bỏng của mình. "Nhưng tôi là kẻ thua cuộc không phục. Ngày mai, tôi sẽ không sai nữa đâu... Diệp Thảo Nguyên."
Cảm giác mềm mại và nóng hổi từ đôi môi Bách truyền qua da thịt khiến toàn thân Nguyên như có một luồng điện chạy qua. Cô vội vàng rút tay lại, tim đập loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Hết giờ rồi. Cậu chép phạt đi. Ngày mai tôi kiểm tra."
Nguyên thu dọn đồ đạc nhanh nhất có thể rồi bước ra khỏi phòng, không dám ngoái đầu nhìn lại. Cô không thấy được, phía sau cánh cửa, Gia Bách đang tựa lưng vào ghế, đưa tay lên chạm vào môi mình, nơi vừa lưu lại mùi hương oải hương dịu nhẹ, ánh mắt hiện lên một sự chiếm hữu điên rồ.
Trò chơi này, chỉ mới bắt đầu.