MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Sư Khêu Gợi - Bài Học Đêm MuộnChương 3

Gia Sư Khêu Gợi - Bài Học Đêm Muộn

Chương 3

1,167 từ · ~6 phút đọc

Dưới sảnh biệt thự, Thảo Nguyên vội vã bước ra ngoài như thể đang chạy trốn khỏi một ngọn lửa sắp thiêu cháy mình. Nhưng vừa bước khỏi cửa chính, một màn mưa trắng xóa cùng tiếng sấm rền vang khiến cô khựng lại. Mưa mùa này ở thành phố luôn bất chợt và dữ dội như vậy. Cô đứng nép bên mái hiên, hơi lạnh thấm qua lớp áo sơ mi mỏng khiến cô khẽ rùng mình, nhưng cái lạnh ấy vẫn không thể dập tắt được cảm giác nóng bừng trên mu bàn tay – nơi mà đôi môi của Gia Bách vừa chạm vào.

Sự ngông cuồng của cậu ta không giống với bất kỳ nam sinh nào cô từng gặp. Nó không chỉ là sự nổi loạn của tuổi dậy thì, mà là một sự tấn công có chủ đích, một loại dục vọng nguyên thủy được bọc trong vẻ ngoài hào nhoáng.

"Cô tính đi bộ về trong cái thời tiết này à?"

Giọng nói trầm thấp vang lên ngay sát sau lưng làm Nguyên giật mình. Gia Bách đã đứng đó tự bao giờ. Cậu ta hiện tại đã khoác thêm một chiếc áo khoác bóng chày đen, nhưng khóa kéo không kéo lên, để lộ lồng ngực ẩn hiện sau lớp áo thun mỏng. Cậu ta xoay xoay chiếc chìa khóa xe phân khối lớn trong tay, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.

"Tôi sẽ gọi xe công nghệ. Cậu vào nhà đi." – Nguyên giữ giọng lạnh nhạt, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đang báo "không có tài xế".

Bách cười khẩy, bước tới gần cô hơn một chút. Mùi bạc hà thanh mát lại bao vây lấy cô, hòa quyện với mùi đất ẩm sau mưa tạo nên một bầu không khí đầy kích thích. Cậu ta vươn tay, tỳ lên cột trụ ngay sát bên đầu cô, tạo thành một tư thế "giam cầm" tinh vi.

"Đừng bướng bỉnh nữa. Khu này là khu biệt thự biệt lập, trời mưa thế này chẳng có tài xế nào rảnh rỗi chạy vào đây đâu. Lên xe, tôi đưa cô về."

"Không cần, như vậy không đúng quy tắc." – Nguyên cự tuyệt, nhưng hơi thở cô bắt đầu không ổn định khi Bách cúi xuống, khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy rõ những sợi mi dài và ánh mắt sâu thẳm của cậu ta.

"Quy tắc? Cô giáo Nguyên, cô có biết quy tắc lớn nhất trong căn nhà này là gì không?" – Bách hạ thấp giọng, thanh âm khàn khàn đầy quyến rũ. "Đó là những gì Trịnh Gia Bách muốn, thì phải có cho bằng được. Cô càng đẩy ra, tôi lại càng muốn kéo cô lại gần."

Nói đoạn, không đợi cô đồng ý, Bách nắm lấy cổ tay cô kéo đi về phía hầm gửi xe. Nguyên vùng vẫy nhưng sức lực của một cô gái nhỏ nhắn làm sao địch lại một vận động viên trẻ tuổi. Cậu ta nhét vào tay cô một chiếc mũ bảo hiểm full-face, rồi leo lên con "quái vật" Ducati màu đen bóng loáng.

"Lên xe. Hoặc là cô đứng đây cả đêm với tôi."

Biết không thể lay chuyển được kẻ cứng đầu này, Nguyên miễn cưỡng trèo lên phía sau. Chiếc xe phân khối lớn có phần yên sau rất cao và dốc, khiến cô không còn cách nào khác là phải đổ người về phía trước, áp sát vào lưng Bách.

Ngay khi động cơ gầm vang, chiếc xe vọt đi như một mũi tên. Sự tăng tốc đột ngột khiến Nguyên hoảng hốt, theo bản năng, cô vòng tay ôm chặt lấy thắt lưng săn chắc của Bách. Cô cảm nhận được cơ thể cậu ta cứng đờ lại một nhịp, rồi ngay sau đó là một tràng cười thỏa mãn vang lên trong tiếng gió rít.

Mưa hắt vào mặt, vào cổ, nhưng Nguyên chỉ thấy nóng. Tấm lưng rộng lớn của Bách như một bức tường vững chãi che chắn cho cô khỏi giông bão. Qua lớp áo mỏng, cô cảm nhận được từng thớ cơ lưng của cậu ta chuyển động theo mỗi lần sang số. Sự tiếp xúc cơ thể này quá mức thân mật, nó vượt xa giới hạn của một buổi dạy kèm.

Bách cố tình lái xe qua những đoạn đường xóc, khiến cơ thể Nguyên liên tục va chạm vào lưng mình. Mỗi lần như vậy, cô lại càng siết chặt vòng tay hơn, đầu dựa vào vai cậu ta để tránh gió. Ở vị trí đó, cô không thấy được gương mặt của Bách dưới lớp kính đen của mũ bảo hiểm – một gương mặt đang tràn đầy sự hưng phấn và một chút dịu dàng chưa từng có.

Nửa tiếng sau, chiếc xe dừng lại trước cổng khu trọ cũ của Nguyên. Cô vội vàng buông tay, bước xuống xe với đôi chân hơi run. Quần áo cả hai đều đã ướt sũng. Lớp áo sơ mi trắng của Nguyên giờ đây gần như trong suốt, dính chặt vào người, làm lộ rõ đường nét của chiếc áo lót ren màu đen bên trong và vòng eo thon gọn.

Ánh mắt Bách tối sầm lại. Cậu ta nhìn chằm chằm vào khung cảnh "xuân sắc" trước mắt, yết hầu khẽ chuyển động. Cơn mưa dường như không làm nguội đi cái nóng trong người cậu ta, mà trái lại còn thổi bùng lên ngọn lửa dục vọng bấy lâu nay bị kìm nén.

Cậu ta xuống xe, bước tới trước mặt cô, tháo chiếc mũ bảo hiểm ra. Tóc cậu ta ướt, rũ xuống trán, trông càng thêm phần hoang dại.

"Cô giáo..." – Bách thầm thì, bàn tay lạnh giá vì thấm nước mưa nhưng lại mang theo sự thiêu đốt khi chạm vào má cô. "Cô có biết bộ dạng hiện tại của cô... rất dễ khiến người ta phạm tội không?"

Nguyên đứng chết trân, hơi lạnh của nước mưa và hơi nóng từ ánh mắt của Bách khiến cô rơi vào một trạng thái tê liệt kỳ lạ. Cô biết mình nên quay lưng đi vào nhà, nhưng đôi chân lại không thể nhích nổi.

Bách tiến sát hơn, một tay giữ lấy gáy cô, tay kia vuốt nhẹ bờ vai đang run rẩy. "Ngày mai, tôi muốn học ở nhà cô. Căn biệt thự kia quá rộng, và tôi ghét sự giám sát của quản gia."

"Không... không được..." – Nguyên thều thào phản kháng, nhưng âm thanh ấy nhỏ đến mức chính cô cũng không nghe rõ.

"Tôi sẽ đến. Và cô đừng hòng trốn."

Bách cúi xuống, môi cậu ta sượt qua vành tai cô, để lại một lời hứa hẹn đầy nguy hiểm trước khi quay xe phóng đi, để lại Nguyên đứng lặng trong màn mưa với trái tim đập cuồng loạn. Cô biết, mình vừa mở cửa cho một con sói vào nhà, và cuộc sống yên bình của cô chính thức chấm dứt từ đây.