MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Sư Khêu Gợi - Bài Học Đêm MuộnChương 4

Gia Sư Khêu Gợi - Bài Học Đêm Muộn

Chương 4

1,090 từ · ~6 phút đọc

Cả đêm đó, Thảo Nguyên gần như không ngủ. Tiếng động cơ xe phân khối lớn và hơi thở nồng mùi bạc hà của Gia Bách cứ ám ảnh cô trong từng giấc mộng mị. Sáng hôm sau, cô cố gắng vùi mình vào đống tiểu luận cao học để quên đi cảm giác tội lỗi đang nhen nhóm, nhưng tâm trí cô lại phản bội chủ nhân khi cứ chốc chốc lại liếc nhìn về phía chiếc đồng hồ treo tường.

Đúng 7 giờ tối, một tiếng gầm rú quen thuộc xé toạc không gian yên tĩnh của khu phố lao động nghèo.

Thảo Nguyên chưa kịp chuẩn bị tâm lý thì tiếng gõ cửa đã vang lên – dồn dập và đầy tính chiếm hữu. Cô mở cửa, và ngay lập tức, thân hình cao lớn của Gia Bách chiếm trọn tầm nhìn. Cậu ta vẫn phong trần như thế, nhưng hôm nay lại mặc một chiếc áo sơ mi đen phanh hai cúc đầu, trông vừa lịch lãm vừa mang hơi hướng của một kẻ săn mồi.

"Cô giáo, nhà cô khó tìm thật đấy." – Bách tự ý bước vào nhà mà không đợi lời mời, đôi mắt sắc sảo lướt nhanh một vòng quanh căn phòng trọ chỉ vỏn vẹn 20 mét vuông.

Căn phòng của Nguyên rất ngăn nắp, thoang thoảng mùi oải hương và mùi sách cũ. Một chiếc giường đơn kê sát góc, một chiếc bàn học gỗ nhỏ chồng chất tài liệu, và một chiếc giá sách cao chạm trần. Sự hiện diện của Bách khiến căn phòng vốn đã nhỏ nay lại càng trở nên chật chội và nóng bức lạ thường.

"Tôi đã nói là không được học ở đây." – Nguyên cố lấy lại vẻ nghiêm nghị, nhưng giọng nói lại có chút hụt hơi.

"Tại sao? Tôi thấy ở đây rất tốt." – Bách quăng chiếc cặp xuống giường của cô, rồi thản nhiên ngồi phịch xuống đó. Cậu ta vỗ vỗ vào mặt đệm đơn giản: "Mềm hơn tôi tưởng. Cô ngủ ở đây à?"

"Gia Bách! Tránh xa giường của tôi ra và ngồi vào bàn học ngay!" – Nguyên đỏ bừng mặt, tiến tới định kéo cậu ta dậy.

Nhưng ngay khi cô vừa chạm vào cánh tay Bách, cậu ta đã nhanh chóng nắm lấy tay cô, kéo mạnh một cái. Theo đà, Nguyên ngã nhào vào lòng cậu ta. Cả cơ thể thanh mảnh của cô bị bao trọn bởi lồng ngực rắn chắc và vòng tay mạnh mẽ của chàng trai 19 tuổi. Mùi hương nam tính nồng nàn xộc vào cánh mũi khiến đầu óc Nguyên quay cuồng.

"Bỏ ra... cậu điên rồi sao?" – Cô vùng vẫy, nhưng Bách lại càng siết chặt hơn, cằm cậu ta tỳ lên vai cô, hơi thở nóng hổi vờn quanh cổ.

"Cô giáo, cô có biết ở nơi chật hẹp thế này, các giác quan của con người sẽ trở nên nhạy cảm hơn không?" – Giọng Bách trầm xuống, đầy vẻ mê hoặc. "Tôi có thể nghe thấy tim cô đang đập như trống lồng ngực này. Cô đang sợ tôi... hay là đang mong đợi điều gì?"

"Tôi dạy cậu để lấy tiền, không phải để cậu làm nhục!" – Nguyên gắt lên, sự tự tôn bị xúc phạm khiến đôi mắt cô rưng rưng.

Thấy những giọt nước đọng lại nơi khóe mắt cô, sự ngông cuồng của Bách bỗng chốc khựng lại. Cậu ta nới lỏng vòng tay, nhưng vẫn giữ cô ở khoảng cách cực gần. Bách đưa ngón tay cái lau nhẹ giọt nước mắt sắp rơi của cô, hành động dịu dàng một cách bất ngờ khiến Nguyên sững sờ.

"Tôi không làm nhục cô. Tôi chỉ là... không thể kìm lòng được khi ở gần cô." – Bách thầm thì, ánh mắt cậu ta nhìn cô không còn sự giễu cợt, mà là một sự khao khát cháy bỏng đến chân thành.

Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ và tiếng hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau. Nguyên cảm thấy mình như một con chim nhỏ bị mắc vào lưới, mà kẻ săn mồi lại quá đỗi quyến rũ khiến cô quên mất cách vỗ cánh bay đi.

"Học... chúng ta phải học." – Nguyên lấy lại chút lý trí cuối cùng, đẩy nhẹ Bách ra.

Lần này, Bách không ép cô nữa. Cậu ta ngồi vào chiếc ghế gỗ nhỏ vốn dành cho cô, khiến đôi chân dài của cậu ta trông thật tội nghiệp khi phải co quắp dưới gầm bàn. Nguyên ngồi bên cạnh trên một chiếc ghế nhựa thấp hơn. Cô bắt đầu giảng bài, cố gắng điều chỉnh giọng nói thật bình thản, nhưng mỗi khi ngón tay cô chỉ vào trang giấy và vô tình chạm vào mu bàn tay cậu ta, cả hai đều khẽ giật mình như bị điện giật.

"Câu này... cậu làm lại đi." – Cô đẩy cuốn vở sang.

Bách cầm bút, nhưng tâm trí cậu ta lại đặt vào đôi chân trần trắng nõn của Nguyên đang lộ ra dưới gầm bàn. Sự gần gũi trong không gian riêng tư này mang lại một cảm giác kích thích hoàn toàn khác với ở biệt thự. Nó giống như một vụ ngoại tình trong tư tưởng, một bí mật mà chỉ hai người biết.

"Cô giáo Nguyên..." – Bách đột ngột dừng bút, quay sang nhìn cô. "Nếu tôi đỗ kỳ thi tháng này với điểm tuyệt đối, cô sẽ thưởng cho tôi chứ?"

Nguyên cảnh giác: "Thưởng gì?"

Bách không trả lời ngay. Cậu ta vươn tay, nhẹ nhàng tháo chiếc kính cận trên mặt Nguyên xuống. Không có kính, tầm nhìn của cô trở nên mờ ảo, nhưng cô vẫn thấy rõ đôi mắt sáng rực của Bách đang tiến lại gần.

"Tôi muốn một buổi hẹn hò thực sự. Không có sách vở, không có danh nghĩa cô trò. Chỉ có tôi và em."

Cách xưng hô "tôi - em" đột ngột của Bách khiến Nguyên hoàn toàn rụng rời. Trước khi cô kịp phản ứng, Bách đã cúi xuống, nụ hôn của cậu ta không đặt lên môi, mà đặt nhẹ lên hàng mi đang run rẩy của cô – một cái chạm nhẹ như lông hồng nhưng lại mang theo sức nặng của một lời tuyên thệ.

"Bây giờ, học tiếp thôi." – Bách trả lại kính cho cô, nở một nụ cười rạng rỡ đầy đắc thắng, để mặc Nguyên ngồi đó với tâm hồn đã hoàn toàn rối loạn.