MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Sư Khêu Gợi - Bài Học Đêm MuộnChương 5

Gia Sư Khêu Gợi - Bài Học Đêm Muộn

Chương 5

956 từ · ~5 phút đọc

Những ngày sau đó, không khí giữa Thảo Nguyên và Gia Bách trở nên căng thẳng một cách lạ kỳ. Không phải là sự căng thẳng của những cuộc cãi vã, mà là sự dồn nén của những xúc cảm không tên. Bách bắt đầu học hành một cách nghiêm túc đến đáng sợ, nhưng ánh mắt cậu nhìn cô thì ngày càng trực diện và nóng bỏng hơn.

Chiều thứ Bảy, thay vì buổi học như thường lệ, một chiếc xe sang trọng đỗ xịch trước cửa khu trọ của Nguyên. Người bước xuống không phải là Bách, mà là một nhân viên từ cửa hàng thời trang cao cấp, trên tay cầm một chiếc hộp lớn thắt nơ lụa.

"Cô Diệp Thảo Nguyên? Đây là món quà từ cậu chủ Trịnh kèm theo lời nhắn: 'Tối nay tôi cần một gia sư đi cùng đến buổi tiệc mừng thọ của ông nội. Đừng từ chối, vì đây là một phần của hợp đồng'."

Nguyên nhìn chiếc váy lụa màu sâm panh bên trong hộp, trái tim thắt lại. Cô biết buổi tiệc này. Đó là nơi tập trung của giới thượng lưu, nơi mà sự xuất hiện của cô bên cạnh Gia Bách sẽ giống như một sự công khai ngầm. Cô định gọi điện từ chối, nhưng tin nhắn của Bách đã đến trước: “Nếu em không đi, tối nay tôi sẽ đốt hết đống bài tập mà tôi đã cực khổ làm cả tuần qua.”

8 giờ tối, tại sảnh khách sạn 5 sao lộng lẫy, Thảo Nguyên xuất hiện như một đóa oải hương lạc giữa rừng hoa hồng rực rỡ. Chiếc váy lụa ôm sát cơ thể, xẻ sâu ở lưng để lộ làn da trắng mịn không tì vết. Cô không đeo kính, đôi mắt được trang điểm nhẹ nhàng trở nên sâu thẳm và đầy vẻ u uẩn.

Gia Bách đang đứng giữa đám công tử nhà giàu, trên tay cầm ly rượu vang. Ngay khi thấy cô, cậu ta hoàn toàn phớt lờ những lời chào mời xung quanh. Ánh mắt Bách quét qua cơ thể cô, dừng lại rất lâu ở bờ vai trần và vùng lưng ong gợi cảm. Cậu ta tiến lại gần, đặt bàn tay nóng hổi lên eo cô, một hành động khẳng định chủ quyền đầy lộ liễu.

"Hôm nay, em đẹp đến mức tôi muốn giấu em đi ngay lập tức." – Bách thì thầm bên tai cô, mùi rượu vang trộn lẫn với mùi bạc hà tạo nên một sự khiêu khích khó cưỡng.

"Bách, bỏ tay ra. Mọi người đang nhìn đấy." – Nguyên bối rối, cố gắng giữ khoảng cách.

"Cứ để họ nhìn. Để họ biết em là của ai."

Buổi tiệc diễn ra trong sự ngột ngạt của những lời xã giao giả tạo. Nguyên cảm thấy mình lạc lõng, cho đến khi một cô gái xinh đẹp trong chiếc váy đỏ rực tiến lại gần, tay khoác lấy cánh tay còn lại của Bách.

"Bách, lâu rồi không gặp. Đây là... gia sư mới của anh à? Nghe nói anh dạo này chăm học lắm, hay là do 'cô giáo' dạy thêm những môn khác nữa?" – Cô gái cười đầy ẩn ý, ánh mắt nhìn Nguyên đầy sự khinh rẻ.

Bách khựng lại, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm. Cậu ta không giải thích, mà đột ngột kéo sát Nguyên vào lòng mình, bàn tay đặt trên eo cô siết chặt đến mức cô khẽ nhăn mặt.

"Đúng vậy. Cô ấy dạy tôi rất nhiều thứ mà những kẻ như cô sẽ chẳng bao giờ hiểu được."

Nói rồi, Bách lôi Nguyên đi thẳng ra phía ban công vắng vẻ, nơi chỉ có ánh trăng và tiếng nhạc du dương từ bên trong vọng ra. Gió đêm lồng lộng thổi qua, làm tung bay mái tóc của Nguyên. Bách dồn cô vào lan can đá, hai tay chống sang hai bên, khóa chặt cô trong không gian chật hẹp của mình.

"Em thấy không? Thế giới của tôi là thế đấy. Đầy rẫy những kẻ chỉ chực chờ xâu xé người khác." – Giọng Bách run lên vì tức giận, hoặc vì một cảm xúc nào đó mãnh liệt hơn. "Chỉ có ở bên em, tôi mới thấy mình là chính mình."

Nguyên nhìn vào đôi mắt đang đỏ vẩn lên của Bách, lòng cô bỗng chốc mềm yếu. Cô đưa tay lên, định vỗ về bờ vai đang rung rẩy của cậu, nhưng Bách đã nhanh hơn. Cậu ta nắm lấy tay cô, áp chặt vào lồng ngực mình, nơi trái tim đang đập cuồng loạn.

"Thảo Nguyên... đừng nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại đó. Tôi không muốn làm học trò của em nữa. Tôi muốn em..."

Trong khoảnh khắc đó, mọi ranh giới đạo đức dường như tan biến. Bách cúi xuống, không còn là những cái chạm nhẹ, nụ hôn lần này mang theo sự chiếm đoạt, khao khát và cả sự tuyệt vọng. Đôi môi cậu ta nóng bỏng, càn quét hơi thở của cô, bắt đầu một cuộc xâm chiếm đầy dục vọng.

Nguyên sững sờ, nhưng đôi tay đang chống trên ngực cậu ta dần dần mất lực. Cô nhắm mắt lại, để mặc bản thân chìm đắm trong nụ hôn tội lỗi này. Giữa không gian phù hoa của giới thượng lưu, dưới ánh trăng lạnh lẽo, một mối quan hệ cấm kỵ đã chính thức bước qua điểm không thể quay đầu.

Bách buông môi cô ra, hơi thở hổn hển, trán tựa vào trán cô. "Đêm nay... đừng về nhà trọ. Hãy đi với tôi."

Lời đề nghị ấy giống như một bản án tử hình cho lý trí của Nguyên, nhưng trái tim cô lại đang thầm lặng đồng ý.