MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Sư Khêu Gợi - Bài Học Đêm MuộnChương 6

Gia Sư Khêu Gợi - Bài Học Đêm Muộn

Chương 6

858 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe thể thao gầm vang trên con đường cao tốc vắng vẻ, ánh đèn đường lướt nhanh qua cửa kính như những vệt sáng của ký ức đang dần lùi xa. Thảo Nguyên ngồi ở ghế phụ, bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Cô không hỏi Bách sẽ đưa mình đi đâu. Trong thâm tâm, cô biết rằng dù là đâu đi chăng nữa, sau đêm nay, cô sẽ không còn là một Diệp Thảo Nguyên của ngày hôm qua – một nữ sinh viên ưu tú với tương lai rạng rỡ và một lý lịch sạch sẽ.

Bách dừng xe trước một căn hộ penthouse nằm biệt lập trên đỉnh một tòa tháp chọc trời. Đây là nơi cậu ta thường trốn chạy mỗi khi muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của gia đình Trịnh.

Cửa mở ra, không gian bên trong tối giản nhưng sang trọng đến nghẹt thở. Bách không bật đèn lớn, chỉ có ánh sáng từ những tòa nhà chọc trời ngoài kia hắt qua lớp kính sát đất, tạo nên những mảng sáng tối chập chờn trên gương mặt góc cạnh của cậu.

Ngay khi cánh cửa đóng lại, sự im lặng trở nên đặc quánh. Bách tiến tới từ phía sau, vòng tay ôm lấy eo Nguyên, kéo cô sát vào lồng ngực mình. Cảm giác da thịt chạm nhau qua lớp lụa mỏng manh khiến cả hai cùng rùng mình.

"Em đang run sao?" – Bách thầm thì, môi cậu ta sượt qua bờ vai trần thơm mùi oải hương.

"Tôi... tôi nên về." – Lời nói thốt ra yếu ớt, chẳng hề có chút sức nặng nào.

Bách không trả lời bằng lời nói. Cậu ta xoay người cô lại, bắt cô phải đối diện với ánh mắt cháy bỏng của mình. Bàn tay cậu ta di chuyển dọc theo sống lưng trần của Nguyên, nơi khóa kéo của chiếc váy đang ẩn hiện. Từng ngón tay Bách lướt đến đâu, hơi nóng tỏa ra đến đó, như muốn thiêu trụi chút lý trí cuối cùng còn sót lại trong cô.

"Nhìn tôi này, Thảo Nguyên." – Giọng Bách khàn đặc. "Đừng gọi tôi là 'cậu', cũng đừng xưng 'tôi'. Ở đây không có gia sư, cũng không có thiếu gia nhà họ Trịnh. Chỉ có hai kẻ đang khao khát lẫn nhau mà thôi."

Bách cúi xuống, nụ hôn lần này không còn sự thăm dò mà mang tính chiếm đoạt hoàn toàn. Nó nồng nặc vị rượu vang, vị bạc hà và cả vị mặn đắng của sự cấm kỵ. Đầu lưỡi cậu ta luồn lách, quấn quýt lấy lưỡi cô, hút cạn dưỡng khí cho đến khi Nguyên cảm thấy lồng ngực mình đau nhức vì thiếu oxy. Cô vô thức bám chặt lấy vai Bách, những ngón tay siết vào lớp áo sơ mi đen, khiến nó nhăn nhúm lại dưới sức mạnh của dục vọng.

Tiếng "xoạch" của khóa kéo vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh. Chiếc váy lụa sâm panh tuột khỏi đôi vai trắng ngần, rơi xuống sàn nhà như một cánh hoa tàn. Thảo Nguyên đứng đó, chỉ còn lại lớp nội trợ ren mỏng manh, phô diễn trọn vẹn những đường cong thanh xuân mà cô luôn cố gắng che giấu.

Ánh mắt Bách tối sầm lại, một sự chiếm hữu điên rồ hiện rõ trong đáy mắt. Cậu ta bế thốc cô lên, sải bước về phía chiếc giường rộng lớn ở giữa phòng. Khi cơ thể Nguyên chạm vào lớp ga đệm mềm mại, cô mới thực sự tỉnh táo lại một chút.

"Bách... không được... chúng ta không thể..."

"Quá muộn rồi." – Bách đè sụp xuống, đôi tay to lớn khóa chặt hai tay cô trên đỉnh đầu. "Từ giây phút em bước lên xe của tôi, chúng ta đã không còn đường lui nữa rồi."

Bách bắt đầu rải những nụ hôn nóng bỏng từ cổ xuống xương quai xanh, rồi dừng lại ở nơi nhịp tim cô đang đập dồn dập. Mỗi nơi cậu ta đi qua đều để lại một dấu vết đỏ hồng, như một sự đánh dấu quyền sở hữu. Sự va chạm của làn da nóng rực và những thớ cơ săn chắc của Bách khiến Nguyên hoàn toàn tê liệt. Cô cảm nhận được sự khao khát của một người đàn ông trưởng thành đang bùng nổ trong cơ thể của chàng trai 19 tuổi này.

Trong bóng tối mờ ảo, những tiếng thở dốc hòa quyện vào nhau. Thảo Nguyên nhắm nghiền mắt, nước mắt nóng hổi lăn dài xuống thái dương. Không phải vì đau đớn, mà vì cô biết mình đã hoàn toàn gục ngã trước sự cám dỗ mang tên Trịnh Gia Bách.

Đêm đó, giữa những rung động mãnh liệt của thể xác và sự vỡ vụn của những quy tắc đạo đức, họ đã cùng nhau chìm đắm vào một vùng trời tội lỗi đầy mật ngọt. Một buổi học đặc biệt đã diễn ra, nơi không có sách vở, chỉ có những cảm xúc bản năng nhất được dạy và học bằng tất cả sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ.