Ánh nắng ban mai của ngày Chủ Nhật len lỏi qua lớp rèm cửa mỏng, rọi những vệt sáng lốm đốm lên ga trải giường xáo trộn. Thảo Nguyên tỉnh giấc khi cơn đau đầu âm ỉ bắt đầu hành hạ. Cô khẽ cử động, nhưng ngay lập tức cảm nhận được một sức nặng đè lên eo mình.
Bên cạnh cô, Gia Bách vẫn đang chìm trong giấc ngủ sâu. Gương mặt cậu ta khi ngủ mất đi vẻ ngông cuồng thường ngày, chỉ còn lại những đường nét thanh tú của một chàng trai mới lớn. Cánh tay săn chắc của Bách vòng qua người cô, kéo sát cô vào lồng ngực trần nóng hổi, như thể ngay cả trong mơ cậu ta cũng sợ cô sẽ biến mất.
Nhìn những dấu vết đỏ thẫm rải rác trên bờ vai mình và chiếc váy lụa nằm trơ trọi dưới sàn, thực tại phũ phàng ập đến như một gáo nước lạnh. Thảo Nguyên bàng hoàng nhận ra mình vừa làm gì. Cô đã ngủ với học trò của mình – con trai duy nhất của người đang chi trả học phí cho cô.
Sự tự trọng, đạo đức và cả tương lai mà cô dày công xây dựng dường như đều tan thành mây khói sau một đêm nồng cháy.
Nguyên nhẹ nhàng gỡ tay Bách ra, cố gắng không làm cậu thức giấc. Cô nhặt quần áo, mặc vội vào người bằng những ngón tay run rẩy. Mỗi cử động đều khiến cơ thể cô đau nhức, nhắc nhở về sự cuồng nhiệt đầy bản năng của đêm qua. Cô không dám soi gương, vì cô sợ phải đối diện với đôi mắt đầy tội lỗi của chính mình.
"Em định đi đâu?"
Giọng nói trầm thấp, mang theo chút ngái ngủ nhưng đầy sự cảnh giác vang lên. Gia Bách đã thức tự bao giờ, cậu ta tựa lưng vào thành giường, mái tóc rối bù che bớt đi đôi mắt đang nhìn cô chằm chằm.
"Tôi phải về." – Nguyên nói, giọng cô khàn đặc, không dám quay lại nhìn cậu.
"Về đâu? Về căn phòng trọ chật hẹp đó để khóc lóc vì hối hận sao?" – Bách bước xuống giường, chẳng hề quan tâm đến việc mình đang hoàn toàn trần trụi. Cậu ta tiến lại gần, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, vùi đầu vào hõm cổ cô. "Ở lại đây với tôi. Em không cần phải đi làm thêm, cũng chẳng cần lo về học phí nữa. Tôi sẽ lo tất cả."
Lời đề nghị của Bách giống như một nhát dao đâm vào lòng tự trọng của Nguyên. Cô xoay người lại, đẩy mạnh cậu ra.
"Cậu tưởng tiền của nhà họ Trịnh có thể mua được mọi thứ sao? Cậu tưởng sau đêm qua, tôi sẽ trở thành người tình được bao nuôi của cậu?" – Nước mắt cô trào ra, nghẹn ngào. "Gia Bách, đây là sai lầm lớn nhất đời tôi. Đáng lẽ ngay từ đầu tôi không nên bước chân vào căn nhà đó."
Ánh mắt Bách đột ngột trở nên lạnh lẽo, một sự tổn thương hiện rõ trong đáy mắt rồi nhanh chóng bị thay thế bằng sự chiếm hữu cực đoan. Cậu ta tiến tới, dồn cô vào sát tường, hai tay chống hai bên khiến cô không còn đường lui.
"Sai lầm? Em gọi những gì chúng ta đã trải qua đêm qua là sai lầm?" – Cậu ta nghiến răng, giọng nói run lên vì giận dữ. "Thảo Nguyên, em nhìn vào mắt tôi đi. Em có dám nói là em không cảm thấy gì không? Em có dám nói là em không run rẩy dưới thân tôi không?"
Nguyên quay mặt đi, không dám đối diện. Sự im lặng của cô càng khiến Bách điên tiết hơn. Cậu ta nâng cằm cô lên, bắt cô phải nhìn thẳng vào mình.
"Nghe cho kỹ đây. Em có thể hối hận, em có thể ghét tôi, nhưng em không bao giờ thoát khỏi tôi được đâu. Hợp đồng gia sư vẫn còn đó, và tôi sẽ không để em nghỉ việc."
"Tôi sẽ nghỉ. Tôi sẽ trả lại tiền." – Nguyên kiên quyết.
"Em lấy gì để trả?" – Bách cười khẩy, nụ cười đầy tà khí. "Hay là em muốn tôi gửi đoạn clip từ camera an ninh ở ban công khách sạn tối qua cho trường đại học của em? Để xem họ sẽ nghĩ gì về một sinh viên ưu tú, một gia sư mẫu mực lại đi quyến rũ học trò nhà giàu."
Nguyên sững sờ, cả người cô run lên bần bật. Cô không ngờ Bách lại có thể tàn nhẫn đến thế. "Cậu... cậu đê tiện như vậy từ bao giờ?"
Bách không trả lời, cậu ta chỉ cúi xuống, đặt một nụ hôn lạnh lẽo lên môi cô. "Tôi đã nói rồi, những gì tôi muốn, tôi phải có cho bằng được. Kể cả phải dùng cách bẩn thỉu nhất để giữ em lại bên mình."
Bách buông cô ra, ném cho cô chiếc chìa khóa dự phòng của căn hộ. "Chiều nay tôi có trận thi đấu bơi lội. Em phải có mặt ở đó cổ vũ tôi. Nếu em không đến... em tự biết hậu quả."
Thảo Nguyên cầm chiếc chìa khóa, cảm thấy nó nặng trĩu như một chiếc xiềng xích vô hình. Cô bước ra khỏi căn hộ, nắng sớm bên ngoài vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng cô, một mùa đông u tối đã bắt đầu bao phủ. Mối quan hệ này không còn là sự cám dỗ ngọt ngào nữa, nó đã trở thành một trò chơi quyền lực mà cô chính là con mồi bị dồn vào đường cùng.