Tiếng còi trọng tài vang lên chát chúa trong không gian ngột ngạt của nhà thi đấu thể thao. Mùi chlorine nồng nặc trộn lẫn với tiếng hò hét của hàng trăm sinh viên trên khán đài khiến Thảo Nguyên cảm thấy choáng váng. Cô ngồi ở một góc khuất trên hàng ghế đầu, cố gắng thu mình lại hết mức có thể. Chiếc áo khoác mỏng cài kín cổ như một nỗ lực tuyệt vọng để che đi những dấu vết ái ân còn sót lại từ đêm qua.
Dưới làn nước xanh ngắt, Gia Bách như một con cá kình dũng mãnh. Những sải tay dài, mạnh mẽ của cậu ta quạt nước, bỏ xa các đối thủ khác. Mỗi khi cậu ta nhô đầu lên lấy hơi, những khối cơ lưng và vai lại gồng lên, bóng loáng và đầy sức mạnh. Đám nữ sinh xung quanh không ngừng gào thét tên cậu ta, ánh mắt họ tràn đầy sự ngưỡng mộ và thèm khát.
Không ai biết rằng, "vị thần" dưới nước kia vừa mới dùng những lời lẽ tàn nhẫn nhất để xích một người phụ nữ vào cuộc đời mình.
Trận đấu kết thúc. Gia Bách về đích đầu tiên trong tiếng reo hò dậy sóng. Cậu ta không nhìn về phía trọng tài, cũng không nhìn đám bạn đang chạy tới chúc mừng. Việc đầu tiên cậu ta làm khi ngoi lên khỏi mặt nước là đưa mắt tìm kiếm khắp khán đài. Và ngay khi bắt gặp dáng vẻ nhỏ bé của Thảo Nguyên, một nụ cười ngạo nghễ và chiếm hữu hiện rõ trên môi cậu.
Bách bước lên khỏi hồ bơi, nước chảy ròng ròng trên cơ thể tạc tượng. Cậu ta phớt lờ chiếc khăn tắm mà một nữ sinh khác đang định đưa tới, thản nhiên sải bước về phía hàng ghế của Nguyên. Đám đông bắt đầu xì xào, hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía cô giáo trẻ đang cúi gằm mặt.
"Em đến thật à?" – Bách đứng trước mặt cô, bóng dáng cao lớn che khuất cả ánh đèn trần, phủ một bóng đen lên người Nguyên.
"Cậu đạt mục đích rồi, tôi đã đến." – Nguyên nói nhỏ, tay siết chặt quai túi. "Bây giờ tôi có thể về chưa?"
Bách không trả lời, cậu ta bất ngờ cúi xuống, một tay nắm lấy thành ghế, tay kia vươn ra vén một lọn tóc ướt của mình sang một bên, để nước từ tóc cậu ta nhỏ xuống vạt áo sơ mi của cô. Hành động này quá mức thân mật, khiến không gian xung quanh như đóng băng lại.
"Đi với tôi vào phòng thay đồ. Tôi có đồ muốn em cầm giúp." – Giọng cậu ta không phải là yêu cầu, mà là lệnh.
"Gia Bách, đừng làm loạn ở đây..." – Nguyên run rẩy thì thầm, cô cảm nhận được những ánh mắt soi mói bắt đầu nhận ra điều gì đó bất thường.
"Đi. Hoặc là tôi hôn em ngay tại đây."
Trước sự đe dọa trắng trợn, Nguyên đành phải đứng dậy, lủi thủi đi theo sau tấm lưng trần của cậu ta. Vào đến khu vực hành lang vắng người dẫn tới phòng thay đồ nam, Bách đột ngột dừng lại, xoay người ép cô vào bức tường gạch men lạnh lẽo.
Cơ thể cậu ta vẫn còn sũng nước, cái lạnh của nước hồ bơi chạm vào làn da cô, nhưng hơi thở của cậu ta lại nóng hổi như lửa đốt.
"Em thấy họ nhìn tôi thế nào không?" – Bách ghé sát mặt, ánh mắt đầy sự khiêu khích. "Hàng tá đứa con gái muốn bò lên giường tôi. Nhưng tôi chỉ muốn một mình em. Tại sao em lại cứ muốn chạy trốn?"
"Vì tôi là gia sư của cậu! Vì đây là sự sai trái!" – Nguyên nghẹn ngào, bàn tay cô đẩy vào lồng ngực ướt đẫm của cậu. "Cậu có tất cả, Bách ạ. Cậu có tiền bạc, có tương lai, có sự ngưỡng mộ. Tại sao cậu lại muốn hủy hoại tôi?"
"Hủy hoại?" – Bách cười khẩy, bàn tay to lớn đột ngột luồn vào sau gáy cô, siết nhẹ. "Tôi đang nâng niu em theo cách của tôi. Đêm qua em đã thuộc về tôi rồi, Thảo Nguyên. Từng tấc da thịt này, hơi thở này... em định chối bỏ thế nào đây?"
Cậu ta cúi xuống, ngậm lấy vành tai cô, thì thầm một câu khiến Nguyên rụng rời: "Tối nay, tôi sẽ qua chỗ em. Đừng khóa cửa, vì em biết tôi có cách để vào mà."
Nói xong, Bách buông cô ra, quay lưng bước vào phòng thay đồ với dáng vẻ của một kẻ chiến thắng, để lại Nguyên đứng đó giữa hành lang vắng, cảm giác như mình đang lún sâu vào một vũng bùn lầy không lối thoát. Sự thuần hóa mà cô định dành cho "kẻ nổi loạn" này đã hoàn toàn đảo ngược. Giờ đây, chính cô mới là kẻ đang bị cậu ta thuần hóa bằng sự đe dọa, tiền bạc và những xúc cảm thể xác điên rồ.
Cô biết, đêm nay, căn phòng trọ 20 mét vuông của mình sẽ lại một lần nữa trở thành nơi chứng kiến sự sụp đổ của lý trí.