Thảo Nguyên trở về căn phòng trọ nhỏ bé của mình với tâm trạng của một kẻ sắp bước ra pháp trường. Cô không bật đèn, chỉ ngồi lặng lẽ trong bóng tối, nhìn qua khe cửa sổ xuống con hẻm nhỏ hẹp phía dưới. Cô đã định thu dọn đồ đạc, định bỏ trốn ngay trong đêm, nhưng lời đe dọa về đoạn clip và sự sụp đổ của danh dự khiến đôi chân cô nặng như đeo chì.
Đúng 10 giờ đêm, tiếng động cơ quen thuộc dừng lại trước cổng. Tim Nguyên thắt lại. Cô nghe thấy tiếng bước chân nện đều trên cầu thang gỗ cũ kỹ, mỗi tiếng "cọt kẹt" như một nhát búa nện vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của cô.
Bách không gõ cửa. Tiếng chìa khóa tra vào ổ vang lên – cậu ta đã đánh tráo chìa khóa của cô từ lúc nào không hay.
Cánh cửa mở ra, ánh đèn hành lang hắt bóng dáng cao lớn của Bách vào phòng. Cậu ta không bật điện, chỉ đóng cửa lại, khóa trái. Trong bóng tối, mùi hương bạc hà và hơi ấm từ cơ thể cậu ta nhanh chóng chiếm lĩnh không gian.
"Em không bật đèn để chờ tôi sao?" – Giọng Bách trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi sau một ngày dài thi đấu, nhưng vẫn đậm đặc vẻ chiếm hữu.
"Cậu muốn gì ở tôi nữa?" – Nguyên lên tiếng, giọng cô run rẩy nhưng chứa đựng sự tuyệt vọng tột cùng. "Cậu đã có được đêm qua, đã làm nhục tôi ở hồ bơi. Gia Bách, cậu định dày vò tôi đến bao giờ?"
Bách tiến lại gần, bóng đen của cậu ta bao trùm lấy cô. Cậu ta không thô bạo như cô tưởng, mà từ từ quỳ một chân xuống trước mặt cô, đặt đầu mình lên đùi cô như một đứa trẻ đang tìm sự an ủi. Hành động đột ngột này khiến Nguyên sững sờ, đôi tay cô định đẩy cậu ra bỗng khựng lại giữa chừng.
"Tôi mệt lắm, Thảo Nguyên." – Bách thầm thì, giọng nói lần này không còn sự ngông cuồng, mà là một sự tổn thương sâu sắc. "Em có biết hôm nay cha tôi đã nói gì không? Ông ấy nói chiến thắng của tôi là điều hiển nhiên, vì tôi mang họ Trịnh. Không ai quan tâm tôi đã tập luyện đến chuột rút dưới nước thế nào. Không ai nhìn thấy tôi ngoài cái ví tiền của ông ấy."
Bách ngước lên, đôi mắt cậu ta long lanh dưới ánh trăng mờ nhạt. "Chỉ có em... chỉ có em nhìn tôi như một con người thực sự, dù là nhìn với sự căm ghét. Đừng đẩy tôi ra, làm ơn."
Sự yếu đuối của "con quái vật" khiến trái tim vốn dĩ mềm yếu của Nguyên bị lay động. Cô biết đây có thể là một đòn tâm lý, một cái bẫy tinh vi, nhưng nhìn dáng vẻ cô độc của chàng trai 19 tuổi này, thiên chức của một người dạy tâm lý và lòng trắc ẩn của phụ nữ trong cô đã trỗi dậy.
Nguyên vô thức đưa tay vuốt nhẹ mái tóc còn hơi ẩm của Bách. "Bách... cậu không nên dựa dẫm vào tôi theo cách này. Chúng ta không có tương lai."
"Tương lai là thứ người ta vẽ ra, còn tôi chỉ cần hiện tại." – Bách nắm lấy bàn tay cô, đặt một nụ hôn nồng cháy vào lòng bàn tay. "Hiện tại là em đang ở đây, và tôi đang khao khát em đến phát điên."
Cậu ta đứng dậy, kéo cô đứng lên cùng. Trong bóng tối, xúc giác trở nên nhạy cảm gấp bội. Bách bắt đầu tháo những chiếc cúc áo sơ mi của mình, rồi cầm tay Nguyên áp lên lồng ngực đang đập rộn ràng của mình.
"Em nghe thấy không? Nó chỉ đập vì em."
Bách cúi xuống, nụ hôn lần này không còn là sự cưỡng ép, mà là một sự van nài đầy dục vọng. Cậu ta hôn cô dịu dàng, chậm rãi, như đang thưởng thức một món quà quý giá nhất thế gian. Sự dịu dàng đó còn đáng sợ hơn cả sự thô bạo, bởi nó khiến lớp phòng ngự cuối cùng trong lòng Nguyên hoàn toàn sụp đổ.
Cậu ta bế cô đặt lên chiếc giường đơn chật hẹp. Tiếng giường lò xo kêu lên khe khẽ. Trong không gian nhỏ bé này, mọi rào cản về địa vị, tuổi tác và đạo đức dường như đều bị thổi bay. Bách tháo chiếc kính cận của cô ra, vứt sang một bên, rồi vùi đầu vào cổ cô, hít hà mùi oải hương mà cậu ta đã nghiện.
"Đêm nay, em không cần là gia sư của ai cả... em chỉ là Thảo Nguyên của tôi thôi."
Nguyên nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống, tan biến vào gối. Cô đưa tay vòng qua cổ Bách, kéo cậu ta xuống sâu hơn. Sự phản bội lý trí đã đạt đến đỉnh điểm. Trong căn phòng tối tăm ấy, hai linh hồn cô đơn và tội lỗi quấn lấy nhau, dùng hơi ấm của thể xác để khỏa lấp những khoảng trống mênh mông trong lòng, mặc kệ ngoài kia thế giới vẫn đang quay cuồng với những giáo điều và định kiến.
Họ chìm đắm vào nhau, một lần nữa, mãnh liệt và tuyệt vọng hơn cả đêm đầu tiên.