Ánh sáng vàng kim từ Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Thai dần thu liễm vào sâu trong lỗ chân lông của Diệp Bất Phàm, nhưng áp lực uy nghiêm mà nó để lại vẫn khiến không gian trong cấm địa đông cứng. Diệp Lân quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Gã không thể hiểu nổi tại sao một kẻ vốn đã bị gã đâm thủng đan điền, khí lực tiêu tán lại có thể trong chớp mắt đứng dậy với tư thái của một vị vương giả. Diệp Bất Phàm bước tới, mỗi bước chân của hắn đều như nện thẳng vào tim gan của kẻ phản bội. Hắn không nói lời nào, chỉ đưa tay bóp chặt lấy cổ họng Diệp Lân, nhấc bổng gã lên không trung.
Sức mạnh vạn quân từ năm ngón tay siết lại khiến xương cổ của Diệp Lân kêu răng rắc. Diệp Bất Phàm lạnh lùng nhìn vào đôi mắt đang lồi ra vì nghẹt thở của gã, thanh âm trầm thấp như vọng về từ cửu u: "Ngươi nói đúng, Diệp gia thực sự nên đổi chủ, nhưng người đó vĩnh viễn không phải hạng chuột nhắt như ngươi." Một tiếng "răng rắc" giòn tan vang lên, Diệp Bất Phàm không chút do dự bẻ gãy cổ kẻ phản bội, ném xác gã sang một bên như ném một bao rác bẩn thỉu. Hắn lẩm bẩm trong đầu, tính năng "Toàn tộc tổng hợp" lập tức vận chuyển. Hắn cảm nhận được hàng ngàn luồng khí tức mỏng manh từ các tộc nhân Diệp gia đang chảy vào cơ thể mình. Dù hiện tại tộc nhân phần lớn đều yếu ớt, nhưng sự cộng hưởng này khiến tu vi Siêu Phàm Cảnh của hắn càng thêm vững chắc, thâm hậu hơn bất kỳ kẻ cùng cấp nào.
Diệp Bất Phàm bước ra khỏi cấm địa, ánh nắng chói chang của buổi sớm chiếu rọi lên gương mặt thanh tú nhưng đầy cương nghị của hắn. Vừa ra khỏi hẻm núi, hắn đã nghe thấy tiếng quát tháo và tiếng roi da xé gió từ phía quảng trường diễn võ của gia tộc. Hắn nheo mắt, kích hoạt nhãn thuật của hệ thống. Ngay lập tức, một khung cảnh kỳ lạ hiện ra: trên đầu mỗi người trong tộc đều hiển thị những quầng sáng màu sắc khác nhau. Đại đa số là màu trắng nhạt nhẽo, một vài người trung niên có màu xanh lá cây, nhưng đột ngột, một đốm sáng màu đỏ rực như máu ở góc quảng trường thu hút sự chú ý của hắn. Đó là một thiếu niên gầy gò, áo quần rách rưới, đang bị một đám đệ tử chi thứ vây quanh nhục mạ.
Thiếu niên đó chính là Diệp Vũ, một đệ tử tông tộc vốn có tư chất không tệ nhưng vì cha mẹ mất sớm, lại không chịu luồn cúi nên bị đám người ăn cháo đá bát trong tộc ức hiếp. Lúc này, Diệp Vũ đang ôm chặt một thanh kiếm gỗ cũ kỹ trong lòng, mặc cho những vết roi hằn lên da thịt, đôi mắt thiếu niên vẫn quật cường không rơi một giọt lệ. Hệ thống trong đầu Diệp Bất Phàm vang lên thông báo: "Phát hiện tộc nhân có vận khí Đỏ: Diệp Vũ. Tiềm năng: Kiếm Thần Chuyển Thế. Đề nghị túc chủ đầu tư để nhận hoàn trả siêu cấp." Diệp Bất Phàm nhếch môi cười nhạt, đây chính là cơ hội để hắn thử nghiệm cơ chế bá đạo của hệ thống.
Hắn ung dung bước tới đám đông. Sự xuất hiện của Diệp Bất Phàm khiến đám đệ tử đang hành hung Diệp Vũ giật mình kinh hãi. Chúng tưởng rằng tộc trưởng đã chết trong cấm địa theo kế hoạch của Diệp Lân, nay thấy hắn bình an vô sự bước ra, khí tức còn mạnh mẽ hơn trước, đứa nào đứa nấy mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng quỳ sụp xuống. Diệp Bất Phàm không thèm liếc nhìn đám sâu kiến đó, hắn đi thẳng tới trước mặt Diệp Vũ, chìa tay ra. Thiếu niên ngước nhìn vị tộc trưởng vốn luôn xa cách nay lại nhìn mình bằng ánh mắt thâm trầm, bàn tay run rẩy đặt vào tay hắn.
"Cầm lấy cái này." Diệp Bất Phàm từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một thanh sắt gỉ cũ kỹ, vốn là vật phẩm rác rưởi hắn nhặt được trong cấm địa. Đám người xung quanh xì xào, thầm nghĩ tộc trưởng bị điên rồi mới tặng một thanh sắt vụn cho tên phế vật. Thế nhưng, ngay khi Diệp Vũ nhận lấy thanh sắt gỉ, âm thanh hệ thống bùng nổ trong đầu Diệp Bất Phàm: "Đinh! Túc chủ ban tặng phàm khí cho tộc nhân vận khí Đỏ. Kích hoạt hoàn trả gấp trăm lần! Chúc mừng túc chủ nhận được Vương Khí cấp cao: Thanh Long Kiếm và bộ công pháp Kiếm Đạo Thánh Cấp: Vạn Cổ Kiếm Ý!"
Một luồng kiếm khí vô hình từ hư không trực tiếp rót vào cơ thể Diệp Bất Phàm, khiến kiếm ý trong hắn thăng hoa đến mức có thể chém đứt thác nước. Cùng lúc đó, thanh sắt gỉ trong tay Diệp Vũ đột ngột rũ bỏ lớp rỉ sét, để lộ ra lưỡi kiếm sáng loáng như sương lạnh, tỏa ra uy áp của Vương Khí khiến đám đệ tử xung quanh bị chấn văng ra xa. Diệp Vũ sững sờ, cảm nhận được một luồng sức mạnh khủng khiếp từ thanh kiếm truyền vào tay mình. Diệp Bất Phàm đặt tay lên vai thiếu niên, truyền âm lạnh lùng: "Kể từ hôm nay, thanh kiếm này là mạng của ngươi. Kẻ nào dám nhục ngươi, giết! Kẻ nào dám phản tộc, giết! Diệp gia không nuôi phế vật, chỉ nuôi những kẻ dám rút kiếm vì gia tộc."
Diệp Vũ quỳ sụp xuống, đầu đập mạnh xuống đất, giọng nói nghẹn ngào nhưng kiên định: "Diệp Vũ thề chết trung thành với Tộc trưởng! Nếu có lòng riêng, vạn kiếm xuyên tâm!" Diệp Bất Phàm gật đầu hài lòng, hắn cảm nhận được tu vi của mình lại tăng thêm một mảng lớn nhờ sự đột phá tâm cảnh của Diệp Vũ. Hắn quay đầu nhìn về phía phủ đệ của các trưởng lão, nơi những kẻ đang âm mưu lật đổ hắn vẫn chưa hề hay biết rằng, vị thần chết thực sự đã trở về. Với thanh Vương khí vừa nhận được và sự trung thành của một Kiếm Thần tương lai, cuộc thanh trừng Diệp gia chỉ mới chính thức bắt đầu.