MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Tộc Ta Toàn Đế Binh, Ngươi Bảo Ta Giấu Kiểu Gì?Chương 3: Thiết Lập Đạo Ấn, Quyền Uy Tuyệt Đối

Gia Tộc Ta Toàn Đế Binh, Ngươi Bảo Ta Giấu Kiểu Gì?

Chương 3: Thiết Lập Đạo Ấn, Quyền Uy Tuyệt Đối

1,284 từ · ~7 phút đọc

Gió núi thổi qua quảng trường diễn võ, mang theo cái lạnh lẽo thấu xương của sương sớm, nhưng chẳng thấm thía gì so với luồng sát ý đang âm thầm lan tỏa từ người Diệp Bất Phàm. Đám đệ tử chi thứ vẫn đang quỳ rạp dưới đất, trán chạm sát mặt đá lạnh băng, không một ai dám ngẩng đầu. Chúng vốn là tay sai của Diệp Lân, hằng ngày cậy thế làm càn, giờ đây thấy "vị tộc trưởng vốn đã chết" trở về với khí thế kinh người, nỗi sợ hãi như loài cỏ dại mọc lan tràn trong tâm trí.

Diệp Bất Phàm không vội vàng ra tay xử lý đám tép riu này. Hắn cúi xuống, nhìn sâu vào đôi mắt đang rực cháy niềm hy vọng của Diệp Vũ. Việc tặng thanh kiếm không chỉ là một lần đầu tư tài nguyên, mà còn là một lần đánh cược vào ý chí của thiếu niên này. Hệ thống trong đầu hắn không ngừng cập nhật:

"Đinh! Chỉ số trung thành của tộc nhân Diệp Vũ đã đạt đến mức Tử Trung (Chết cũng không phản). Tốc độ tu luyện của Diệp Vũ tăng 200%, tu vi của túc chủ được cộng hưởng thêm 5% từ tiềm năng Kiếm Thần."

Cảm giác sức mạnh tuôn trào khiến Diệp Bất Phàm vô cùng thỏa mãn. Hắn vẫy tay, một luồng kình lực nhu hòa nâng Diệp Vũ đứng dậy. Hắn lạnh giọng ra lệnh: "Đứng sang một bên, nhìn cho kỹ. Hôm nay ta sẽ dạy ngươi bài học đầu tiên của một tu sĩ: Kẻ mạnh định đoạt quy tắc."

Vừa dứt lời, Diệp Bất Phàm xoay người, ánh mắt hướng về phía Nghị sự đường nằm trên đỉnh cao nhất của Diệp Gia. Hắn biết, lúc này bên trong tòa kiến trúc lộng lẫy kia, những lão già mang họ Diệp nhưng tâm hồn đã thối nát đang mở tiệc ăn mừng vì tưởng rằng đã loại bỏ được "cái gai trong mắt" là hắn.

Hắn chậm rãi bước đi, mỗi bước chân đều nặng nề như sấm nện, khiến mặt đất rung chuyển nhè nhẹ. Đám đệ tử quỳ dưới sân thấy Diệp Bất Phàm đi xa mới dám thở phào, nhưng chưa kịp đứng dậy, thanh âm của hắn đã lạnh lùng vọng lại từ xa: "Tất cả đệ tử có mặt tại đây, trong vòng mười hơi thở nếu không có mặt tại Nghị sự đường, phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi tộc."

Lời đe dọa này như sấm đánh ngang tai, đám đệ tử cuống cuồng vắt chân lên cổ mà chạy theo. Diệp Vũ cầm chặt thanh kiếm mới nhận được, ánh mắt kiên định, im lặng bước đi ngay sau lưng tộc trưởng. Với cậu, Diệp Bất Phàm lúc này chính là thần minh, là ánh sáng duy nhất cứu cuộc đời cậu khỏi vũng bùn tăm tối.

Tại Nghị sự đường, bầu không khí đang vô cùng náo nhiệt. Nhị trưởng lão Diệp khôn – kẻ chủ mưu đứng sau Diệp Lân – đang nâng chén rượu ngọc, cười ha hả nói với đám vây cánh: "Diệp Bất Phàm dù có là thiên tài thì sao? Cuối cùng cũng chỉ là một tên nhóc con non nớt. Cấm địa sau núi chính là mồ chôn của hắn. Từ ngày mai, toàn bộ tài nguyên của tông tộc sẽ do chúng ta chia chác..."

"Ngươi muốn chia cái gì?"

Một giọng nói thanh lãnh, chứa đựng uy áp của kẻ đứng trên vạn người đột ngột vang lên, xuyên thấu qua cánh cửa gỗ dày nặng, nổ tung giữa sảnh đường.

Rầm!

Cánh cửa Nghị sự đường bị một lực lượng vô hình đánh tan tành thành muôn vàn mảnh vụn. Diệp Bất Phàm khoác tay sau lưng, thong dong bước vào giữa đống đổ nát. Theo sau hắn là khí tức lạnh lẽo bao trùm, khiến những chén rượu trên bàn đồng loạt rạn nứt, rượu quý đổ tràn lan.

Sắc mặt Diệp Khôn đại biến, chén rượu trong tay gã rơi xuống đất vỡ tan tành. Gã lắp bắp: "Ngươi... ngươi sao có thể còn sống? Diệp Lân đâu?"

Diệp Bất Phàm thản nhiên đi tới chiếc ghế chủ vị vốn thuộc về tộc trưởng, phất tay áo ngồi xuống, tư thái ung dung như thể hắn chưa bao giờ rời đi. Hắn nhìn quanh một lượt những gương mặt đang tái mét vì sợ hãi, rồi nhẹ nhàng nói: "Diệp Lân đã đi trước dưới hoàng tuyền để chờ các vị rồi. Nhị trưởng lão, ngươi có muốn xuống đó hội ngộ cùng gã không?"

"Láo xược! Ngươi tưởng đột phá được Siêu Phàm Cảnh là có thể coi trời bằng vung sao? Tất cả trưởng lão nghe lệnh, bắt lấy tên nghịch tử này cho ta!" Diệp Khôn gầm lên, cố gắng che giấu nỗi sợ hãi đang dâng trào.

Thế nhưng, không một ai dám động đậy. Khí tức của Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Thai tỏa ra từ người Diệp Bất Phàm quá mức khủng khiếp, nó như một tòa vạn quân đại sơn đè nặng lên linh hồn họ.

Diệp Bất Phàm khẽ nhếch môi, nụ cười không mang theo chút nhiệt độ nào. Hắn biết, muốn quản lý một gia tộc lớn, chỉ dùng sát phạt là không đủ, phải có sự khống chế tuyệt đối. Hắn thầm gọi hệ thống: "Kích hoạt tính năng Đạo Ấn Bảo Mật."

Oanh!

Từ trong hư không, một trận pháp khổng lồ mang theo hơi thở của thái cổ đột ngột phủ xuống toàn bộ Nghị sự đường. Những sợi xích ánh sáng vàng kim mờ ảo từ trên trời rơi xuống, chui tọt vào giữa chân mày của tất cả những người có mặt, bao gồm cả đám đệ tử vừa chạy tới cửa.

"Đây là cái gì?!" Diệp Khôn kinh hoàng thét lên, gã cảm nhận được trong linh hồn mình xuất hiện một ký hiệu thần bí, dường như chỉ cần gã có một tia ý niệm phản nghịch đối với Diệp Bất Phàm, linh hồn gã sẽ lập tức nổ tung.

Diệp Bất Phàm đứng dậy, giọng nói của hắn như vọng về từ chín tầng trời: "Kể từ hôm nay, ta ban cho các ngươi công pháp cấp cao, tài nguyên vô tận. Nhưng hãy nhớ cho kỹ, tất cả những gì các ngươi có đều là của Diệp gia, là của ta. Đạo ấn này sẽ khắc sâu vào linh hồn các ngươi. Kẻ nào tiết lộ bí mật công pháp, chết! Kẻ nào có lòng phản nghịch, chết! Kẻ nào phản bội tộc nhân, chết!"

Ánh mắt hắn dừng lại trên người Diệp Khôn, sát ý đột ngột bùng phát: "Còn về phần ngươi, kẻ đã phản bội lại dòng máu trong người mình... Diệp gia không cần phế thải."

Diệp Bất Phàm phất tay, một luồng tử khí bắn ra nhanh như chớp. Diệp Khôn ngay cả tiếng thét cũng không kịp phát ra, toàn thân đã hóa thành một làn khói trắng, biến mất khỏi thế gian này một cách triệt để.

Toàn trường im phăng phắc, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch vì kinh sợ. Diệp Bất Phàm nhìn về phía Diệp Vũ đang đứng lặng người, rồi nhìn về đám tộc nhân đang run rẩy, hắn biết rằng từ hôm nay, Diệp Gia sẽ không còn chia bè kết phái, mà sẽ là một khối thống nhất dưới bàn tay sắt của hắn.

Hắn lại ngồi xuống, mở ra hệ thống Thiên Cơ Bàn trong đầu, bắt đầu quét toàn bộ khu vực xung quanh để tìm kiếm những "mầm non" vận khí đỏ khác. Cuộc chơi này, hắn mới chỉ bắt đầu quân cờ đầu tiên.