Khói bụi từ thi thể hóa tro tàn của Diệp Khôn vẫn còn lãng đãng trong không trung Nghị sự đường, mùi vị tử khí nhàn nhạt khiến tất cả những kẻ có mặt tại đó đều cảm thấy hô hấp khó khăn. Diệp Bất Phàm ngồi trên cao, đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ, quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt của đám tộc nhân bên dưới. Sự sợ hãi là khởi đầu của lòng trung thành cưỡng ép, nhưng hắn biết, để đưa gia tộc này lên đỉnh cao vạn giới, hắn cần nhiều hơn thế.
"Đứng dậy cả đi." Giọng nói của hắn không lớn, nhưng truyền vào tai mỗi người lại như sấm sét nổ vang, khiến đám người đang quỳ rạp dưới đất đồng loạt run rẩy đứng lên, đầu vẫn không dám ngẩng quá ngực.
Diệp Bất Phàm khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ đàn hương, tiếng "cộc... cộc..." đều đặn như nhịp đếm của tử thần. Hắn chậm rãi nói: "Diệp Khôn đã chết, nhưng cái rễ mục của Diệp gia vẫn còn đó. Ta cho các ngươi một cơ hội để tự tẩy rửa. Những kẻ nào đã từng đi theo Diệp Khôn làm việc hại đến lợi ích của tông tộc, tự bước ra, giao ra toàn bộ tài sản và chịu phạt ba năm làm tạp dịch. Nếu để ta đích thân tra ra... kết cục sẽ như gã."
Lời vừa dứt, trong sảnh đường bắt đầu vang lên tiếng nức nở và tiếng quỳ xuống. Hàng chục đệ tử và vài vị quản sự chi thứ run cầm cập bò ra giữa sân, dập đầu xin tha mạng. Diệp Bất Phàm nhìn cảnh này với vẻ mặt không chút cảm xúc. Nhờ có Đạo Ấn vừa thiết lập, hắn có thể cảm nhận rõ ràng độ thành thật của mỗi người. Kẻ nào có ý định giấu giếm, ký hiệu giữa chân mày của chúng sẽ phát ra ánh sáng đỏ nhạt mà chỉ hắn mới thấy được.
Sau khi đã bình ổn nội bộ bằng sự sợ hãi, Diệp Bất Phàm quay sang nhìn Diệp Vũ đang đứng lặng thinh bên cạnh. Hắn phất tay, một khối ngọc giản xanh biếc bay tới trước mặt thiếu niên: "Đây là phần tiếp theo của Vạn Cổ Kiếm Ý. Ngươi về bế quan, trong vòng bảy ngày nếu không đột phá đến Tẩy Tủy Cảnh, đừng đến gặp ta."
Diệp Vũ nhận lấy ngọc giản, đôi mắt rực cháy ý chí, quỳ xuống hành lễ rồi lui ra. Hắn hiểu rằng tộc trưởng đang đặt rất nhiều kỳ vọng vào mình, và thanh kiếm Vương khí trong tay chính là trách nhiệm mà hắn phải gánh vác.
Khi đám người đã tản đi bớt, chỉ còn lại vài vị trưởng lão trung thành vốn bị phe cánh Diệp Khôn chèn ép bấy lâu, Diệp Bất Phàm mới gọi một người thanh niên từ góc tối bước ra. Người này tên là Diệp Ma, một thiên kiêu vốn bị coi là "điềm xấu" của gia tộc vì sở hữu một loại khí tức đen tối, u ám. Diệp Ma vốn luôn bị cô lập, đôi mắt gã luôn chứa đựng sự hận thù với thế gian, nhưng khi nhìn thấy Diệp Bất Phàm, gã lại có một sự kính sợ lạ lùng.
Hệ thống trong đầu Diệp Bất Phàm vang lên thông báo: "Phát hiện tộc nhân vận khí Đỏ: Diệp Ma. Thể chất: Thần Ma Thể (Chưa thức tỉnh). Đề nghị đầu tư: Ma Tâm Đan và Cửu U Ma Kiếm."
Diệp Bất Phàm nhìn Diệp Ma, người thanh niên này có khí chất lạnh lẽo, thích hợp làm một lưỡi dao trong bóng tối hơn là một chiến thần ngoài ánh sáng như Diệp Vũ. Hắn chậm rãi lấy ra một viên đan dược tỏa khói đen tuyền và một thanh đoản kiếm không chút ánh sáng, thảy về phía Diệp Ma.
"Diệp Ma, ngươi có hận gia tộc này không?" Diệp Bất Phàm đột ngột hỏi.
Diệp Ma nắm chặt đoản kiếm, im lặng hồi lâu rồi khàn giọng đáp: "Hận. Nhưng ta sợ ngài hơn."
Diệp Bất Phàm bật cười, một nụ cười sảng khoái nhưng cũng đầy bá đạo: "Tốt. Ta thích sự thật thà của ngươi. Viên đan dược này sẽ giúp ngươi thức tỉnh Thần Ma Thể. Thanh kiếm này sẽ là công cụ để ngươi gieo rắc nỗi kinh hoàng. Ta không cần ngươi ở lại trong tộc tu luyện. Ta muốn ngươi rời đi, đi vào lòng đất, đi vào bóng tối. Hãy thu phục những kẻ điên cuồng, những sát thủ, những kẻ bị thế gian ruồng bỏ. Hãy tạo ra một mạng lưới mà ở đó, mọi hơi thở của đại lục này đều phải truyền về tai ta."
Diệp Ma quỳ một gối xuống, thanh đoản kiếm trong tay gã bỗng dưng rung động, dường như cảm ứng được chủ nhân mới. Diệp Bất Phàm lại ban thêm một đạo ấn đặc biệt: "Tổ chức này sẽ gọi là Ám Võng. Ngươi là thủ lĩnh đầu tiên. Ngươi sẽ có Thiên - Địa nhị giáo. Thiên giáo thâm nhập vào các thánh địa, Địa giáo hành sự trong bóng đêm. Tài nguyên, ta sẽ cung cấp cho ngươi không thiếu một thứ gì."
Ngay khi Diệp Ma nhận lấy trang bị, âm thanh hệ thống vang dội: "Đinh! Túc chủ tặng Ma Tâm Đan và Ma Kiếm cho tộc nhân vận khí Đỏ. Hoàn trả gấp 500 lần! Chúc mừng túc chủ nhận được: Ma Thần Chi Hồn (Dung nhập bản thân) và 100 vạn linh thạch cực phẩm!"
Luồng sức mạnh từ Ma Thần Chi Hồn lập tức dung nhập vào linh hồn Diệp Bất Phàm, khiến thần thức của hắn mở rộng ra vạn dặm, thậm chí có thể nhìn thấu qua vách núi, xuyên qua lòng đất. Cảm giác nắm giữ mọi thứ trong tay này khiến hắn cảm thấy mình thực sự đã trở thành chủ nhân của vương quốc này.
Diệp Ma cầm lấy đan dược và kiếm, không nói thêm lời nào, gã lạy Diệp Bất Phàm ba lạy rồi hóa thành một luồng hắc yên, biến mất vào màn đêm đang dần buông xuống. Diệp Bất Phàm đứng trên ban công Nghị sự đường, nhìn bóng lưng Diệp Ma rời đi, trong lòng thầm nghĩ: "Kiếm đã đúc xong, bóng tối đã gieo mầm. Bây giờ, đã đến lúc tìm lại những mảnh ghép khác của Diệp gia đang lưu lạc ngoài kia."
Hắn mở ra giao diện bản đồ huyết mạch của hệ thống. Những đốm sáng lẻ loi bắt đầu hiện lên trên bản đồ đại lục rộng lớn. Có một đốm sáng màu đỏ rực rỡ đang nhấp nháy tại một nơi gọi là Lâm Hải Thành.
"Diệp Tú Nhi sao? Chờ đó, tộc trưởng sẽ đến đón ngươi về nhà."