Sương sớm tại Diệp Thành vẫn chưa kịp tan, Diệp Bất Phàm đã đứng trên đỉnh cao nhất của vọng lâu, ánh mắt hướng về phía Đông Nam, nơi có Lâm Hải Thành xa xôi. Sau cuộc thanh trừng đẫm máu tại Nghị sự đường, không khí trong gia tộc đã trở nên trang nghiêm và trật tự hơn bao giờ hết. Đám tộc nhân giờ đây mỗi khi đi ngang qua hắn đều cúi đầu cung kính từ tận đáy lòng, không chỉ vì sợ hãi Đạo Ấn, mà còn vì sự sùng bái sức mạnh tuyệt đối.
Hệ thống trong đầu hắn không ngừng hiển thị bản đồ huyết mạch. Đốm sáng màu đỏ tại Lâm Hải Thành đang nhấp nháy liên tục, nhưng sắc thái của nó dường như đang tối dần, báo hiệu chủ nhân của nó đang rơi vào một tình cảnh vô cùng quẫn bách. Diệp Bất Phàm khẽ nhíu mày, hắn vốn định ở lại tộc thêm vài ngày để củng cố tu vi, nhưng sự thôi thúc từ huyết mạch và trách nhiệm của một tộc trưởng không cho phép hắn chậm trễ.
Hắn gọi Diệp Vũ đến. Thiếu niên sau vài ngày tu luyện Vạn Cổ Kiếm Ý đã có sự lột xác rõ rệt, khí tức sắc lẹm như một thanh kiếm vừa ra khỏi vỏ. Diệp Bất Phàm giao cho Diệp Vũ trọng trách trấn giữ gia tộc cùng với các trưởng lão, đồng thời để lại một phần quyền hạn của Thiên Cơ Bàn để họ có thể liên lạc với hắn khi cần thiết. Xong xuôi, hắn không dùng đại quân rầm rộ mà chỉ một mình một ngựa, lặng lẽ rời khỏi Diệp Thành.
Lâm Hải Thành là một tòa thành trì nằm sát biển, nổi tiếng với việc buôn bán linh dược và khoáng thạch. Tuy nhiên, nơi đây cũng là nơi tọa lạc của Lâm gia – một thế lực địa phương cực kỳ ngang ngược. Chi nhánh họ Diệp tại đây vốn dĩ từng rất thịnh vượng, nhưng qua hàng trăm năm suy vi, giờ đây chỉ còn là một tiệm thuốc nhỏ nhoi, sống bám víu vào sự ban phát của các gia tộc lớn.
Khi Diệp Bất Phàm bước chân vào thành, cảm nhận đầu tiên của hắn chính là sự náo nhiệt giả tạo của một nơi mà kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu diễn ra công khai. Hắn đi theo chỉ dẫn của bản đồ hệ thống, rẽ qua những con phố sầm uất rồi dừng lại trước một căn nhà cũ kỹ, bảng hiệu "Diệp Gia Dược Tiệm" đã bạc màu, thậm chí còn bị vỡ mất một góc.
Bên trong hiệu thuốc, một cảnh tượng khiến sát ý của Diệp Bất Phàm trỗi dậy ngay lập tức. Một thiếu nữ xinh đẹp nhưng gương mặt tái nhợt, đôi mắt chứa chan sự uất ức đang bị hai gã gia đinh mặc áo bào của Lâm gia giữ chặt tay. Một tên công tử bột mặt hoa da phấn, khoác trên người bộ đồ lụa là đắt tiền, đang cầm trên tay một tờ hôn ước, cười cợt nhả:
"Diệp Tú Nhi, ngươi nên cảm thấy vinh dự đi. Lâm gia ta là chủ của tòa thành này, đại ca ta sắp đột phá Nguyên Thần Cảnh, cần một người có Băng Linh Căn như ngươi làm lô đỉnh để trung hòa hỏa độc. Gả cho hắn làm thiếp, chi nhánh Diệp gia của ngươi sẽ có cơm ăn áo mặc, nếu không... tiệm thuốc này ngày mai sẽ biến thành bình địa!"
Thiếu nữ tên Diệp Tú Nhi nghiến răng đến bật máu, giọng nói run rẩy nhưng kiên quyết: "Các ngươi nằm mơ! Diệp gia dù có lụi bại cũng không bao giờ bán rẻ con cháu!"
"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!" Tên công tử Lâm gia giận dữ quát, vung tay định tát vào mặt nàng.
Thế nhưng, bàn tay gã chưa kịp chạm vào Tú Nhi thì đã bị khựng lại giữa không trung bởi một lực lượng vô hình. Không gian trong hiệu thuốc đột ngột hạ xuống âm độ, một luồng uy áp như thái sơn áp đỉnh phủ xuống khiến hai gã gia đinh lập tức quỵ gối, xương cốt kêu răng rắc.
Diệp Bất Phàm chậm rãi bước vào, tà áo bào tung bay dù không có gió. Hắn nhìn Tú Nhi, ánh mắt lướt qua vận khí đỏ rực trên đầu nàng, thầm cảm thán trong lòng về tiềm năng của đóa hoa tuyết này. Hệ thống thông báo: "Phát hiện tộc nhân vận khí Đỏ: Diệp Tú Nhi. Thể chất: Cửu U Băng Thể (Bị phong ấn). Đề nghị đầu tư: Băng Phách Trâm và Cửu U Hàn Kinh."
Tên công tử Lâm gia hoảng sợ hét lên: "Ngươi là ai? Dám xen vào việc của Lâm gia ta?"
Diệp Bất Phàm không thèm nhìn gã, hắn đi tới trước mặt Tú Nhi, nhẹ nhàng gỡ đôi bàn tay của đám gia đinh ra khỏi người nàng. Hắn lấy ra một chiếc trâm cài tóc bằng gỗ bình thường nhưng ẩn chứa bên trong là tinh hoa của ngàn năm hàn băng, dịu dàng cài lên mái tóc của nàng.
"Tộc trưởng đến đón ngươi về nhà."
Ngay khi chiếc trâm chạm vào tóc Tú Nhi, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt bùng nổ. Âm thanh hệ thống vang dội trong đầu Diệp Bất Phàm: "Đinh! Túc chủ tặng vật phẩm phàm cấp cho tộc nhân vận khí Đỏ. Kích hoạt hoàn trả gấp 1000 lần! Chúc mừng túc chủ nhận được: Cửu U Hàn Kinh (Thánh cấp) và Băng Phách Thần Đan (Bậc Thánh)!"
Luồng hàn khí cực hạn từ chiếc trâm bắt đầu chảy vào kinh mạch của Tú Nhi, phá tan xiềng xích đang phong ấn thể chất của nàng. Đôi mắt nàng từ màu đen chuyển sang màu xanh băng tinh khiết, một đóa hoa sen bằng băng nở rộ dưới chân nàng, khiến mặt đất trong bán kính trăm mét lập tức bị đóng băng cứng ngắc.
Tên công tử Lâm gia lúc này đã bị đóng thành một khối băng điêu khắc, gương mặt vẫn còn giữ nguyên vẻ kinh hãi. Diệp Bất Phàm nhìn về phía phủ đệ của Lâm gia ở phía xa, lạnh lùng nói: "Lâm gia sao? Từ hôm nay, Lâm Hải Thành này sẽ không còn gia tộc nào mang họ Lâm nữa."
Tú Nhi nhìn vị nam tử xa lạ nhưng lại mang đến cảm giác an toàn tuyệt đối này, nàng quỳ xuống, những giọt lệ băng rơi trên mặt đất thành tiếng leng keng: "Tú Nhi bái kiến Tộc trưởng! Xin Tộc trưởng làm chủ cho chi nhánh Diệp gia chúng con!"
Diệp Bất Phàm nâng nàng dậy, ý chí chiến đấu bùng phát. Hắn sẽ dùng máu của Lâm gia để làm lễ ra mắt cho thiên kiêu thứ hai của Diệp tộc.