MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Tộc Ta Toàn Đế Binh, Ngươi Bảo Ta Giấu Kiểu Gì?Chương 6: Tuyết Phủ Lâm Gia, Một Kiếm Đóng Băng Vạn Dặm

Gia Tộc Ta Toàn Đế Binh, Ngươi Bảo Ta Giấu Kiểu Gì?

Chương 6: Tuyết Phủ Lâm Gia, Một Kiếm Đóng Băng Vạn Dặm

1,167 từ · ~6 phút đọc

Lâm Hải Thành vốn dĩ là một nơi có khí hậu ôn hòa nhờ hơi thở của biển cả, nhưng hôm nay, toàn bộ cư dân trong thành đều cảm thấy một luồng hàn ý thấu xương đang lan tỏa từ hướng "Diệp Gia Dược Tiệm". Tuyết bắt đầu rơi giữa mùa hè, từng bông tuyết to bằng lông vũ lững lờ bay, nhưng khi chạm vào bất cứ vật gì, chúng lập tức hóa thành lớp băng cứng không thể phá vỡ.

Bên trong hiệu thuốc, Diệp Tú Nhi đứng lặng người, cảm nhận nguồn sức mạnh khổng lồ đang thức tỉnh trong huyết quản. Chiếc Băng Phách Trâm trên tóc nàng không ngừng tỏa ra linh khí thanh khiết, dẫn dắt luồng hàn năng cuồn cuộn chảy qua từng kinh mạch. Phong ấn trên người nàng đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một loại khí chất thanh cao, bất khả xâm phạm.

Diệp Bất Phàm nhìn thiếu nữ trước mặt, gật đầu hài lòng. Hắn cảm nhận được qua hệ thống, tu vi của chính mình cũng đang âm thầm tăng tiến nhờ vào việc Tú Nhi thức tỉnh thể chất. Hắn quay sang nhìn đám gia đinh và tên công tử Lâm gia giờ đây đã trở thành những khối băng bất động, ánh mắt không chút gợn sóng.

"Đi thôi, Tú Nhi." Diệp Bất Phàm thản nhiên nói, "Nợ máu phải trả bằng máu. Lâm gia nợ chi nhánh của ngươi bao nhiêu, hôm nay chúng ta đòi lại gấp bội."

Hắn bước ra khỏi tiệm thuốc, Tú Nhi im lặng theo sau. Mỗi bước chân của nàng chạm xuống mặt đất đều khiến gạch đá hóa thành băng tinh lấp lánh. Những người dân đi đường bàng hoàng đứng dạt sang hai bên, họ không thể tin nổi thiếu nữ yếu đuối thường ngày lại có thể tỏa ra uy áp kinh người đến thế, và càng kinh hãi hơn trước nam tử đứng trước nàng — kẻ đang tản ra khí tức của một vị thần ma chủ tể.

Tại phủ đệ Lâm gia, tin tức về việc tam công tử bị đóng băng đã truyền về. Đại trưởng lão Lâm gia — Lâm Chấn, một cường giả đã bước chân vào Siêu Phàm Cảnh trung kỳ, đang giận dữ đập nát bàn trà. Gã không tin ở cái thành nhỏ này lại có kẻ dám ngang nhiên thách thức uy quyền của Lâm gia.

"Tất cả gia vệ nghe lệnh! Theo ta ra cổng, ta muốn xem kẻ nào chán sống đến mức dám động vào người của Lâm gia!" Lâm Chấn gầm lên.

Thế nhưng, khi gã vừa dẫn quân ra đến trước cổng chính, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt. Toàn bộ con đường dẫn tới phủ đệ đã biến thành một hành lang băng giá. Hai bóng người, một nam một nữ, đang chậm rãi tiến tới. Khí thế của nam tử dẫn đầu khiến Lâm Chấn cảm thấy linh hồn mình như bị bóp nghẹt, ngay cả việc vận chuyển linh lực cũng trở nên vô cùng khó khăn.

"Ngươi là kẻ nào? Lâm gia ta và ngươi không thù không oán..." Lâm Chấn chưa kịp nói hết câu, Diệp Bất Phàm đã lạnh lùng ngắt lời.

"Diệp gia tộc trưởng, Diệp Bất Phàm. Ngươi nói không thù không oán? Ép gả con cháu ta, cướp đoạt tài nguyên chi nhánh ta, bấy nhiêu đó đã đủ để Lâm gia các ngươi biến mất khỏi bản đồ đại lục chưa?"

Lâm Chấn tái mặt, gã chưa từng nghe nói Diệp gia có một vị tộc trưởng trẻ tuổi và khủng khiếp như vậy. Tuy nhiên, cậy thế có đại ca là một vị chuẩn Nguyên Thần đang bế quan, gã nghiến răng quát: "Một cái Diệp gia tàn dư mà cũng dám xưng hùng? Giết chúng cho ta!"

Hàng trăm gia vệ Lâm gia gào thét xông lên. Diệp Bất Phàm vẫn khoanh tay đứng nhìn, hắn khẽ liếc mắt sang Tú Nhi: "Để họ thấy sức mạnh thật sự của người họ Diệp."

Tú Nhi gật đầu, nàng đưa tay chạm nhẹ vào Băng Phách Trâm trên tóc, rồi vung tay về phía trước. "Cửu U Hàn Kinh: Băng Thiên Tuyệt Địa!"

Một làn sóng hàn khí màu xanh thẫm bùng nổ từ người nàng, quét qua không gian với tốc độ không thể tưởng tượng nổi. Những gia vệ đang lao tới, người thì giữ tư thế vung đao, kẻ thì đang gào thét, tất cả đều bị đóng băng ngay tại chỗ trong tích tắc. Không chỉ người, mà ngay cả phủ đệ lộng lẫy của Lâm gia, những bức tường đá kiên cố, những rặng cây trong sân đều bị phủ một lớp băng dày hàng thước.

Trong bán kính mười dặm quanh Lâm gia, vạn vật tĩnh lặng đến đáng sợ. Một chiêu, chỉ một chiêu duy nhất của một thiếu nữ vừa thức tỉnh thể chất đã khiến toàn bộ lực lượng tinh nhuệ của Lâm gia tê liệt.

Lâm Chấn run rẩy, gã cảm thấy đôi chân mình đã mất đi cảm giác, băng lạnh đang lan dần từ bàn chân lên đến tận tim. Gã kinh hoàng nhìn Diệp Bất Phàm, lúc này mới nhận ra khoảng cách giữa hai bên là một trời một vực.

"Xin... xin tha mạng..." Lâm Chấn thều thào.

Diệp Bất Phàm bước tới, một luồng tử khí từ ngón tay hắn bắn ra, xuyên thủng trán Lâm Chấn trước khi gã kịp cầu xin lần thứ hai. Hắn nhìn vào sâu trong phủ đệ, nơi có một khí tức mạnh nhất đang cố gắng phá quan đi ra.

"Muốn ra sao? Ta giúp ngươi một tay."

Diệp Bất Phàm phất tay, một chưởng ấn khổng lồ được ngưng tụ từ đại đạo quy tắc vỗ xuống. Ầm! Toàn bộ mật thất bế quan của Lâm gia sụp đổ, một lão già tóc trắng gào thét lao ra, nhưng chưa kịp nhìn rõ kẻ thù là ai đã bị hàn khí của Tú Nhi và uy áp của Bất Phàm ép tới mức nổ tung giữa không trung.

Trận chiến kết thúc nhanh chóng đến mức khiến cả Lâm Hải Thành rơi vào trạng thái chết lặng. Diệp Bất Phàm nhìn đống đổ nát rực rỡ dưới ánh nắng, rồi quay sang Tú Nhi: "Thu dọn toàn bộ tài nguyên của Lâm gia, đưa tất cả tộc nhân chi nhánh về tộc chính. Từ nay về sau, nơi này sẽ chỉ còn lại truyền thuyết về Diệp gia."

Hệ thống vang lên liên tục thông báo về sự tăng trưởng tu vi do sự sùng bái của tộc nhân chi nhánh và sự phục tùng của cư dân thành trì. Diệp Bất Phàm cảm nhận được, "Toàn tộc tổng hợp" đang đưa hắn chạm đến ngưỡng cửa của Nguyên Thần Cảnh.

Hắn mở Thiên Cơ Bàn, nhìn sang đốm sáng màu tím tại Thiết Huyết Thành. "Diệp Hiên, Chiến Thần của ta, ngươi đã sẵn sàng để trở về chưa?"