MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Tộc Ta Toàn Đế Binh, Ngươi Bảo Ta Giấu Kiểu Gì?Chương 8: Thương Quét Vạn Quân, Chiến Thần Hiển Uy

Gia Tộc Ta Toàn Đế Binh, Ngươi Bảo Ta Giấu Kiểu Gì?

Chương 8: Thương Quét Vạn Quân, Chiến Thần Hiển Uy

1,064 từ · ~6 phút đọc

Địa lao Hắc Thiết sâu thẳm dưới lòng Thiết Huyết Thành rung chuyển dữ dội. Luồng chiến ý hoàng kim bùng nổ từ người Diệp Hiên không chỉ xé tan bóng tối mà còn xuyên thủng tầng đất đá kiên cố, thẳng lên trời xanh. Các bức tường sắt thép dày đặc nứt toác, đá vụn bắn tung tóe. Bên ngoài địa lao, hàng trăm quân lính Đại Yến, cùng với vài vị tướng lĩnh đang trấn thủ thành, kinh hãi nhìn cột sáng chói lọi bốc lên từ lòng đất.

"Cái quái gì vậy? Địa lao sụp đổ sao?" Một vị tướng lĩnh quát tháo.

Thế nhưng, trước khi họ kịp phản ứng, một bóng người cao lớn, vạm vỡ như tượng thần đã phá tan xiềng xích của lao ngục, lao thẳng lên không trung. Diệp Hiên đứng đó, đôi mắt rực lửa, khí tức Nguyên Thần Cảnh viên mãn từ trên người hắn cuồn cuộn tỏa ra, đè bẹp tất cả binh sĩ và tướng lĩnh bên dưới. Trên tay hắn là một thanh trường thương màu đen tuyền, đầu thương lấp lánh sát khí lạnh lẽo, chính là Thần Thương Long Đạm mà Diệp Bất Phàm vừa ban tặng.

"Quân... quân cướp ngục! Giết hắn! Giết tên phản đồ đó!" Tướng lĩnh trấn thủ, Hồ Khiếu, vừa gầm lên vừa run rẩy chỉ tay về phía Diệp Hiên. Hắn không ngờ kẻ bị phế bỏ gân tay gân chân mà hắn giam cầm suốt mấy tháng nay lại có thể sống sót, còn mạnh đến mức này.

Diệp Hiên nhìn xuống đám người đang hoảng loạn, gương mặt hắn không còn vẻ tiều tụy, thay vào đó là sự lạnh lùng và khát máu của một vị chiến thần vừa thức tỉnh. Hắn không nói một lời, chỉ vung Thần Thương Long Đạm.

Vụt!

Thân thương xé toạc không khí, tạo ra một luồng gió xoáy khủng khiếp. Hàng chục binh sĩ gần nhất bị cuốn bay lên không trung, máu thịt tan tành trước khi kịp phát ra tiếng thét. Một chiêu khai chiến đã khiến cả quảng trường rơi vào tĩnh lặng.

Diệp Tú Nhi từ trên trời đáp xuống bên cạnh Diệp Bất Phàm, hàn khí từ người nàng tỏa ra khiến không gian xung quanh lạnh lẽo. Nàng khẽ liếc nhìn Diệp Hiên, trong lòng thầm kinh ngạc trước sức mạnh bùng nổ của vị thiên kiêu này.

"Đánh đi, Hiên nhi." Diệp Bất Phàm thản nhiên nói, giọng hắn không hề chứa đựng bất kỳ sự lo lắng nào. "Đừng để máu của kẻ phản bội chảy xuống đất vô ích."

Như nhận được lệnh, Diệp Hiên gầm lên một tiếng, chân đạp hư không, lao thẳng vào đội hình của Thiết Huyết Quân. Thần Thương Long Đạm trong tay hắn hóa thành một con Hắc Long dữ tợn, mỗi một cú vung thương đều mang theo sức mạnh phá núi diệt sông. Hàng trăm, rồi hàng ngàn binh sĩ bị hắn xé toạc thành từng mảnh, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất khô cằn của Thiết Huyết Thành.

Hồ Khiếu và các vị tướng lĩnh khác cuống cuồng tung ra những đòn tấn công mạnh nhất của mình. Vũ kỹ và linh khí từ bốn phía công kích Diệp Hiên, nhưng tất cả đều như muỗi đốt inox, không thể xuyên thủng được Hoang Cổ Chiến Thể của hắn. Diệp Hiên không phòng thủ, hắn cứ thế lao thẳng vào vòng vây, dùng thân thể làm chiến trường, dùng linh hồn làm vũ khí.

"Hồ Khiếu! Ngươi có nhớ cha ta, Diệp Vân Thiên, đã chết thế nào không?!" Diệp Hiên gầm lên, trường thương đâm thẳng vào một vị tướng lĩnh vừa kịp lao tới, linh lực bùng nổ từ đầu thương khiến vị tướng đó nổ tung thành một vũng máu.

Hồ Khiếu tái mặt, gã bắt đầu cảm thấy hối hận. Kẻ mà gã vu oan giá họa năm xưa, kẻ mà gã hành hạ đến phế nhân, nay đã trở thành một ác mộng sống. Gã quay đầu bỏ chạy, nhưng tốc độ của Nguyên Thần Cảnh không thể so với một Chiến Thần đang nổi giận.

"Ngươi nghĩ có thể chạy thoát sao?" Diệp Hiên quát lên, "Một mũi thương này, ta thay mặt toàn bộ gia tộc Diệp Vân Thiên, đưa ngươi về với địa ngục!"

Trường thương Long Đạm trong tay hắn bắn ra một luồng hắc quang, xuyên thẳng qua không gian, cắm phập vào lưng Hồ Khiếu. Hắn giật mạnh, Hồ Khiếu bị kéo ngược trở lại, toàn thân hắn bị thương khí xé nát, cuối cùng hóa thành một màn huyết vụ trước khi kịp kêu thét.

Một mình Diệp Hiên, một thương, đã quét sạch toàn bộ đội quân tinh nhuệ của Thiết Huyết Thành. Máu tươi nhuộm đỏ quảng trường, thi thể nằm la liệt như rạ. Hắn đứng giữa biển máu, khí thế ngút trời, nhưng đôi mắt lại lộ ra vẻ đau thương khôn cùng. Nỗi hận thù, sự uất ức bấy lâu nay đã được giải tỏa, nhưng gia tộc hắn đã không còn.

Diệp Bất Phàm bước tới, vỗ vai Diệp Hiên: "Những kẻ làm hại Diệp gia đã phải trả giá. Nhưng đây chưa phải là hết. Gia tộc ngươi bị vu oan, còn có kẻ chủ mưu đứng sau lưng. Chúng ta sẽ đòi lại tất cả, bao gồm cả vị trí của ngươi trong vương triều Đại Yến."

Diệp Hiên ngẩng đầu, nhìn vào ánh mắt kiên định của Diệp Bất Phàm, hắn cảm thấy một luồng sức mạnh và hy vọng mới đang nhen nhóm trong lòng. Hắn cúi đầu thật sâu: "Mạng sống của Diệp Hiên này, từ nay thuộc về Tộc trưởng và Diệp gia! Ngài ra lệnh, ta sẽ làm."

Diệp Bất Phàm gật đầu. Hắn cảm nhận được tu vi của mình đã chính thức bước vào Nguyên Thần Cảnh trung kỳ. Sức mạnh tổng hợp từ một Chiến Thần vận khí Tím quả nhiên khác biệt hoàn toàn.

"Tú Nhi, chuẩn bị phi thuyền. Chúng ta sẽ di dời toàn bộ chi nhánh Diệp gia tại Thiết Huyết Thành về tộc chính. Và sau đó..." Diệp Bất Phàm mở Thiên Cơ Bàn, nhìn bản đồ huyết mạch đang hiển thị một đốm sáng đỏ khác ở một vùng núi xa xôi. "Đã đến lúc tìm về Diệp Thanh, vị y sư bị vùi dập của chúng ta rồi."