Khói lửa tại Thiết Huyết Thành dần tản đi, để lại một khoảng không gian nồng nặc mùi máu và sự im lặng đến rợn người. Trên bầu trời, chiếc phi thuyền vân tải khổng lồ của Diệp gia như một con cự thú bằng đồng thau, từ từ hạ độ cao, che khuất cả ánh nắng mặt trời đang thiêu đốt sa mạc. Diệp Bất Phàm đứng trên đỉnh tường thành đổ nát, tà áo bào không chút bụi trần tung bay trước gió.
Phía dưới quảng trường, Diệp Hiên sau khi trút bỏ cơn giận ngút trời đã thu lại sát khí, nhưng bóng dáng cường hãn và cây trường thương Long Đạm vẫn khiến người khác không dám nhìn thẳng. Diệp Bất Phàm khẽ búng tay, một đạo linh lực nhu hòa đánh vào Thiên Cơ Lệnh trong tay mình. Ngay lập tức, từ trên phi thuyền, hàng trăm tộc nhân từ chi nhánh Lâm Hải Thành và các đệ tử nòng cốt của tộc chính túa xuống.
"Tú Nhi, Hiên nhi, hai ngươi phụ trách dẫn dắt mọi người." Diệp Bất Phàm ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp thành trì. "Tìm kiếm tất cả những người mang họ Diệp còn sống sót trong thành này, dù là nô lệ hay dân thường, đưa họ lên phi thuyền. Bất cứ ai dám cản trở, trảm!"
Diệp Tú Nhi và Diệp Hiên cùng lúc ôm quyền nhận lệnh. Một người mang theo hàn băng thấu xương, một người mang theo chiến ý ngút trời, chia hai ngả dẫn đầu đoàn người tỏa ra khắp Thiết Huyết Thành. Đây không chỉ là cuộc giải cứu, mà là một cuộc "đại di cư" mang tính lịch sử của Diệp gia.
Tại các khu ổ chuột và những hầm mỏ nô lệ của thành trì biên thùy, những người họ Diệp vốn đã tuyệt vọng, sống kiếp trâu ngựa bấy lâu nay, bỗng thấy những bóng người uy dũng mang gia huy hoa văn lôi vân đặc trưng của Diệp gia xuất hiện. Họ bật khóc nức nở khi nghe thấy tiếng gọi "tộc nhân". Từng đoàn người lếch thếch, gầy gò được đưa lên phi thuyền, nơi họ được nhận đan dược trị thương và linh thực để phục hồi sức lực.
Diệp Bất Phàm đứng trên cao quan sát toàn cục, hệ thống trong đầu liên tục nhảy thông báo:
"Đinh! Thu nhận 50 tộc nhân chi nhánh, độ phồn vinh gia tộc tăng nhẹ." "Đinh! Thu nhận 120 tộc nhân chi nhánh, điểm cống hiến gia tộc +2000." "Đinh! Cảm xúc trung thành của tộc nhân tăng vọt, tính năng Toàn Tộc Tổng Hợp đang chuyển hóa tu vi..."
Một luồng linh lực ấm áp như dòng suối nhỏ chảy vào kinh mạch của Diệp Bất Phàm. Dù tu vi của những tộc nhân này rất thấp, nhưng số lượng lớn tích tụ lại đã khiến nền móng Nguyên Thần Cảnh trung kỳ của hắn trở nên vô cùng vững chắc. Hắn có thể cảm nhận được, chỉ cần thu thập thêm vài chi nhánh lớn nữa, việc phá cảnh lên Nguyên Thần hậu kỳ chỉ là chuyện sớm muộn.
Trong lúc đó, tại một góc khuất của thành trì, Diệp Ma – thủ lĩnh của Ám Võng – đột ngột hiện thân từ trong bóng tối ngay sau lưng Diệp Bất Phàm. Gã quỳ một gối, giọng nói trầm đục như tiếng vọng từ hầm mộ:
"Tộc trưởng, thuộc hạ đã hoàn thành việc gieo mầm. Thiên giáo đồ đã thâm nhập vào vương triều Đại Yến, Địa giáo đồ đã kiểm soát các băng nhóm tội phạm quanh vùng biên địa. Mọi thông tin về kẻ đứng sau vụ oan sai của gia tộc Diệp Hiên đã được thu thập."
Diệp Bất Phàm khẽ gật đầu, không quay lại: "Tốt. Kẻ đó là ai?"
"Là đương triều Trấn Quốc Công, kẻ đang thèm khát chức vị đại nguyên soái mà cha của Diệp Hiên từng nắm giữ." Diệp Ma lạnh lùng đáp.
"Để hắn sống thêm vài ngày nữa." Diệp Bất Phàm nhìn về hướng kinh đô Đại Yến với ánh mắt sâu thẳm. "Khi Diệp Hiên đủ mạnh, chính tay hắn sẽ cầm thương đến hỏi tội. Bây giờ, việc quan trọng nhất là đưa tất cả về Diệp Thành."
Sau hai canh giờ, toàn bộ người và tài nguyên của chi nhánh Thiết Huyết Thành đã được đưa lên phi thuyền. Diệp Bất Phàm vung tay, phi thuyền xé toạc hư không, thực hiện một cú nhảy không gian ngắn để trở về trụ sở chính.
Khi phi thuyền đáp xuống Diệp Thành, cảnh tượng trước mắt khiến những người ở chi nhánh phụ hoàn toàn choáng váng. Những tòa lầu gác lộng lẫy, linh khí đậm đặc hóa thành sương mù bao quanh các đỉnh núi, và đặc biệt là sự hiện diện của Tháp Thời Gian sừng sững giữa trung tâm gia tộc.
Diệp Vũ dẫn đầu đội tuần tra ra đón, nhìn thấy Diệp Tú Nhi và Diệp Hiên, ba vị thiên kiêu trẻ tuổi nhìn nhau, ánh mắt giao thoa giữa sự cạnh tranh và lòng trung thành tuyệt đối với tộc trưởng.
Diệp Bất Phàm đứng trên quảng trường, nhìn hàng vạn tộc nhân đang tề tựu, hắn dõng dạc tuyên bố: "Từ hôm nay, không còn chi nhánh A hay chi nhánh B. Tất cả đều là người một nhà. Các ngươi sẽ được vào Tháp Thí Luyện để rèn luyện, được vào Tàng Bảo Các để học công pháp. Diệp gia ta không cầu thiên hạ đại xá, chúng ta chỉ cầu sức mạnh để bắt thiên hạ phải cúi đầu!"
Toàn bộ Diệp Thành vang dội tiếng hô hoán "Tộc trưởng vạn tuế". Đúng lúc này, hệ thống vang lên thông báo cực kỳ quan trọng:
"Đinh! Chúc mừng túc chủ hoàn thành giai đoạn 1: Vạn Lưu Quy Tông bước đầu thành công. Phần thưởng: Nâng cấp Thiên Cơ Bàn lên phiên bản Vạn Cổ Thiên Cơ Võng, mở khóa tính năng Diệp Chat và Diệp Call cho toàn bộ tộc nhân!"
Diệp Bất Phàm nhếch môi cười, ánh mắt lóe lên tia sáng của một người xuyên không: "Thời đại của công nghệ tu tiên... bắt đầu từ đây."