MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Vị Xác NgườiChương 1: Đáy tầng xã hội và lời mời từ hẻm cụt

Gia Vị Xác Người

Chương 1: Đáy tầng xã hội và lời mời từ hẻm cụt

1,981 từ · ~10 phút đọc

Ánh sáng xanh lét từ màn hình điện thoại iPhone 15 Pro Max hắt lên khuôn mặt hốc hác của Trần Khải, nhấn sâu thêm quầng thâm đen đặc quanh đôi mắt đã nhiều đêm mất ngủ. Trong căn phòng trọ rộng chưa đầy mười mét vuông, mùi mì tôm đóng hộp chua nồng quyện với mùi quần áo ẩm mốc tạo nên một bầu không khí đặc quánh, nghẹt thở. Khải ném mạnh chiếc gimbal trị giá hàng triệu đồng xuống mặt bàn gỗ ọp ẹp, tiếng va chạm khô khốc vang lên như tiếng xương gãy.

"Rác rưởi! Lũ đạo đức giả!"

Khải rít qua kẽ răng, ngón tay run rẩy lướt qua hàng loạt thông báo trên Facebook và TikTok. Những dòng bình luận như những mũi kim tẩm độc đâm thẳng vào lòng kiêu hãnh của một kẻ từng đứng trên đỉnh cao của giới Reviewer.

“KOL gì mà đi quảng cáo cho quán bún đậu đầy dòi? Ăn tiền cho cố vô rồi làm bậy!” “Nhìn cái mặt thằng Khải là thấy giả tạo rồi. Thằng này hết thời chắc luôn.” “Biến khỏi giới Review đi, đừng làm bẩn mắt tụi tao nữa.”

Từng lượt hủy theo dõi nhảy số liên tục như đồng hồ đếm ngược cho sự nghiệp của anh ta. Mới chỉ ba tháng trước, Khải còn diện những bộ vest lịch lãm, ngồi trong những nhà hàng năm sao sang trọng, chỉ cần một cái gật đầu là chủ quán phải khép nép dâng tiền. Giờ đây, những chủ nợ đang gõ cửa hàng ngày, và những đồng nghiệp từng bị anh ta chà đạp đang hả hê livestream châm chọc sự sụp đổ của "Đại thần ẩm thực".

Khải vơ lấy chai rượu đế rẻ tiền, tu một ngụm lớn. Chất lỏng cay xè cháy bỏng cuống họng, nhưng không nóng bằng ngọn lửa hận thù đang âm ỉ trong lồng ngực. Anh ta cần một thứ gì đó. Một cú lội ngược dòng. Một nội dung độc nhất vô nhị, thứ mà không một Reviewer nào trên cái đất này dám chạm tới.

Đúng lúc đó, âm thanh ting của thông báo email vang lên, khô khốc và lạc lõng giữa đêm vắng.

Khải uể oải mở hộp thư. Không có tiêu đề. Người gửi là một dãy ký tự vô nghĩa. Nội dung chỉ vỏn vẹn một địa chỉ và một dòng chữ viết bằng phông chữ cũ kỹ, đỏ bầm như màu máu khô:

“Hẻm 444, đường Không Tên. Đến để nếm vị của thành công. Đừng đi nếu bạn còn sợ cái chết.”

Bên dưới đính kèm một tấm ảnh chụp một miếng thịt nướng. Nó không giống bất kỳ miếng thịt nào Khải từng thấy. Các thớ thịt xoắn lại với nhau một cách tinh vi, vân mỡ trắng muốt chạy dọc theo những thớ hồng cầu tươi rói, lấp lánh dưới một lớp sốt vàng óng ánh. Chỉ nhìn qua tấm ảnh, Khải dường như đã ngửi thấy một mùi hương lạ lùng – nó thanh khiết như hoa bách hợp nhưng lại nồng nàn, gợi dục như mùi da thịt của một người tình.

Nước miếng trong miệng Khải vô thức tiết ra. Dạ dày vốn đang trống rỗng của anh ta quặn thắt lại một cách đau đớn, phát ra những tiếng kêu ọc ọc kỳ quái. Cơn đói này không bình thường. Nó không phải cái đói sinh lý, mà là một cơn khát khao mãnh liệt, một sự thôi thúc từ sâu trong linh hồn.

"Hẻm 444... Đường Không Tên?" Khải lẩm bẩm. Bản năng của một kẻ săn tin trỗi dậy. Anh ta biết khu vực đó. Đó là một vùng đất chết nằm rìa thành phố, nơi những căn nhà lụp xụp bị bỏ hoang từ nhiều thập kỷ trước, nơi ngay cả những kẻ vô gia cư cũng không dám bén mảng tới vì những lời đồn thổi về những tiếng gào rú xé đêm.

Nhưng Khải không còn gì để mất.

Anh ta đứng dậy, quơ lấy chiếc áo khoác da đã sờn cũ, lắp điện thoại vào gimbal với một động tác thuần thục như một người lính lắp đạn vào súng. Ánh mắt anh ta hiện lên vẻ điên cuồng của một con bạc đặt tất cả vốn liếng vào ván bài cuối cùng.

"Tao sẽ cho tụi mày thấy ai mới là kẻ thống trị."

Khải bước ra khỏi phòng, bỏ lại sau lưng đống vỏ mì tôm và những hóa đơn đòi nợ. Bên ngoài, thành phố đang chìm trong màn sương mù dày đặc và lạnh lẽo. Những ánh đèn đường vàng vọt yếu ớt không thể xuyên qua lớp sương, biến những tòa nhà cao tầng thành những bóng ma khổng lồ đang rình rập.

Đường phố vắng lặng đến rợn người. Chiếc xe máy cũ của Khải nổ máy, âm thanh xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm. Anh ta phóng đi theo sự chỉ dẫn của Google Maps, nhưng càng đi sâu về phía vùng ngoại ô, tín hiệu GPS càng trở nên chập chờn rồi mất hẳn. Bản đồ hiện lên một khoảng trắng xóa vô định.

Khải dừng lại trước một con hẻm hẹp đến mức chỉ vừa một người đi bộ. Lối vào hẻm được che phủ bởi những sợi dây leo khô héo, quấn quýt lấy nhau như những cánh tay xương xẩu. Một tấm bảng gỗ mục nát treo lủng lẳng bên trên, không ghi chữ, chỉ có biểu tượng một chiếc nĩa xuyên qua một hình tròn méo mó.

Đó chính là nó. Hẻm 444.

Khải hít một hơi thật sâu, bật đèn flash trên điện thoại. Luồng sáng mạnh mẽ quét qua những bức tường gạch rêu phong, để lộ ra những vết tích của sự mục rỗng. Không khí trong hẻm lạnh hơn bên ngoài ít nhất năm độ, mang theo một mùi hăng nồng của hóa chất quyện lẫn với mùi thối rữa của rác thải lâu ngày.

Khải bắt đầu quay phim.

"Chào các bạn, là Khải đây. Đêm nay, Khải sẽ dẫn các bạn đến một nơi mà đảm bảo không có bất kỳ Reviewer nào dám đặt chân tới. Một địa điểm không có trên bản đồ, một hương vị mà người ta đồn rằng... có thể hồi sinh cả một sự nghiệp đã chết."

Giọng Khải vang vọng trong hẻm, run rẩy nhưng chứa đầy sự hưng phấn bệnh hoạn. Anh ta tiến bước, tiếng giày nện trên nền đá ẩm ướt vang lên đều đặn. Càng đi sâu, con hẻm càng thu hẹp lại, những bức tường như đang ép chặt vào nhau, muốn nghiền nát kẻ xâm nhập.

Đột nhiên, từ trong bóng tối, một bóng người xuất hiện. Đó là một lão già nhỏ thốn, gầy gò, đang chậm rãi quét những chiếc lá khô trên nền đất. Lão mặc một bộ quần áo nâu sòng rách rưới, miệng ngậm một chiếc tẩu thuốc bằng đồng cũ kỹ. Làn khói từ tẩu thuốc tỏa ra không phải màu trắng, mà là một màu tím nhạt, lờ lờ trôi nổi trong không trung.

Khải khựng lại, tim đập thình thịch. "Chào ông... cho hỏi đây có phải quán ăn của Lão Vô Diện không?"

Lão già không ngẩng đầu lên, chỉ dừng chổi, dùng chiếc tẩu thuốc chỉ về phía cuối hẻm, nơi có một cánh cửa gỗ sơn màu đỏ thẫm đang khép hờ. Từ khe cửa, một luồng ánh sáng vàng vọt hắt ra, cùng với đó là một âm thanh kỳ quái: tiếng dao băm trên thớt gỗ, đều đặn, nhịp nhàng như nhịp tim của một con thú dữ.

"Vào đi... thực khách cuối cùng." Giọng lão già khàn đặc như tiếng giấy nhám chà trên gỗ, vang lên rồi tan biến vào màn khói tím.

Khải cảm thấy một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng. Một phần trong anh ta gào thét bảo hãy quay đầu lại, hãy chạy khỏi nơi quỷ quái này ngay lập tức. Nhưng lòng tham và sự thèm khát danh vọng đã che mờ lý trí. Anh ta nuốt nước bọt, đẩy cánh cửa gỗ.

Tiếng bản lề rỉ sét rên rỉ một hồi dài khô khốc.

Bên trong là một không gian nhỏ hẹp, chỉ kê vừa ba chiếc bàn gỗ dài bóng loáng mỡ màng. Không có thực khách nào khác. Chỉ có một quầy bếp nằm phía cuối căn phòng, bị ngăn cách bởi một tấm rèm vải sờn rách, bám đầy những vết ố màu nâu đen.

Từ phía sau tấm rèm, một bóng người cao lớn hiện ra. Hắn ta mặc một bộ tạp dề da dày cộm, sẫm màu, loang lổ những vệt nước đỏ thẫm còn mới. Trên đầu hắn là một chiếc mũ đầu bếp cao ngất, nhưng điều kinh dị nhất là toàn bộ khuôn mặt hắn được quấn kín bởi những lớp băng gạc trắng toát, chỉ chừa lại hai cái hốc tối đen nơi lẽ ra phải là đôi mắt.

Mùi hương đó lại ập đến. Lần này nó mạnh mẽ hơn gấp bội. Nó nồng nặc đến mức Khải cảm thấy đầu óc choáng váng, đôi chân mềm nhũn ra như thể xương cốt đang tan chảy.

Lão Vô Diện đặt một chiếc đĩa sứ trắng lên quầy. Trên đĩa là một miếng thịt nướng đỏ rực, vẫn còn xèo xèo bốc khói. Không cần thìa nĩa, không cần giới thiệu, Lão Vô Diện chỉ đưa bàn tay đeo găng cao su đen tuyền chỉ về phía Khải, rồi lặng lẽ lùi lại vào bóng tối sau tấm rèm.

Khải tiến lại gần quầy bếp, tay vẫn giữ khư khư chiếc điện thoại đang livestream. Lượng người xem đột ngột nhảy vọt lên con số hàng ngàn. Những dòng bình luận chạy nhanh đến mức không thể đọc kịp.

"Mọi người thấy không? Đây là món ăn bí ẩn nhất mà Khải từng gặp. Nhìn miếng thịt này đi..."

Khải đưa tay chạm vào miếng thịt. Nó mềm mại một cách bất thường, ấm nóng và rung rinh như thể nó vẫn còn sự sống. Anh ta xé một miếng nhỏ đưa vào miệng.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh Khải như vỡ vụn.

Một vị ngọt kinh khủng bùng nổ trên đầu lưỡi, lan tỏa đến từng sợi dây thần kinh. Nó không giống vị thịt bò, thịt heo hay bất kỳ loài gia cầm nào. Nó có vị của sự thanh xuân, vị của niềm vui sướng tột độ, vị của tất cả những gì tốt đẹp nhất mà Khải từng trải qua trong đời. Anh ta nhắm mắt lại, rên rỉ một tiếng đầy khoái lạc.

Nhưng ở dưới tầng vị giác ngọt ngào đó, có một dư vị lạ. Một vị mằn mặn của muối, và một vị sắt nồng nặc của máu tươi.

Khải không quan tâm. Anh ta bốc miếng thịt ăn ngấu nghiến như một con dã thú bị bỏ đói lâu ngày. Nước sốt đỏ thẫm chảy dài xuống cằm, dính bết vào cổ áo. Anh ta vừa ăn vừa cười một cách điên dại trước ống kính máy ảnh.

Anh ta không hề hay biết, phía sau tấm rèm, Lão Vô Diện đang cầm một chiếc chuông đồng nhỏ. Lão khẽ rung nhẹ.

Keng.

Tiếng chuông vang lên, lọt thỏm giữa tiếng nhai nuốt nhồm nhoàm của Khải.

Ở dưới gầm bàn, nơi ánh sáng không chạm tới, một cái gì đó nhỏ bé, tròn trịa vừa rụng xuống từ gấu quần của Khải. Nó lăn lông lốc trên nền đất, để lại một vệt dịch trắng hếu. Đó là đốt ngón chân út của anh ta.

Khải vẫn không thấy đau. Anh ta vẫn đang đắm chìm trong mỹ vị nhân gian, trong khi hàng ngàn khán giả qua màn hình điện thoại đang trố mắt kinh hãi nhìn thấy một vũng máu đang từ từ loang ra dưới chân thần tượng của họ.

Bữa tiệc của quỷ chỉ mới bắt đầu.