Cánh cửa gỗ phía sau lưng Trần Khải đóng sầm lại, ngăn cách hoàn toàn cái lạnh lẽo của con hẻm ngoại ô với bầu không khí đặc quánh, nóng hầm hập bên trong quán. Ánh đèn neon hồng tím rẻ tiền hắt lên những bức tường bong tróc, tạo nên những mảng sáng tối nhảy múa như những con quỷ đang nhe răng cười. Khải hít một hơi thật sâu, vị ngọt lịm từ miếng thịt lúc nãy vẫn còn đọng lại trên cuống họng, thôi thúc anh ta tiến sâu hơn vào bóng tối của thực tại này.
Dưới chân anh, nền gạch cũ kỹ dính dính một lớp dịch lỏng không rõ nguồn gốc. Khải giơ chiếc điện thoại lên, cố gắng lấy lại phong thái của một Reviewer chuyên nghiệp, mặc dù trái tim trong lồng ngực đang đập liên hồi như muốn vỡ tung.
“Mọi người thấy không? Không gian ở đây… thực sự rất ‘vibe’. Không bảng hiệu, không menu, chỉ có một mùi hương khiến bạn không thể cưỡng lại được.”
Giọng anh ta hơi run, nhưng lượng người xem trực tuyến đang nhảy số chóng mặt khiến nỗi sợ hãi bị lu mờ bởi niềm phấn khích. Con số mười nghìn người xem cùng lúc là một giấc mơ mà Khải đã không chạm tới từ rất lâu. Anh ta lia camera về phía tấm rèm vải sờn rách, nơi Lão Vô Diện vừa ẩn mình vào. Phía sau tấm rèm đó, tiếng băm chặt vẫn vang lên đều đặn. Phập. Phập. Phập. Mỗi nhát dao dội vào thớt gỗ đều nặng nề, dứt khoát đến mức Khải cảm thấy từng thớ thịt trên người mình cũng rung lên theo nhịp.
Chợt, một luồng khói màu tím nhạt uốn lượn bay qua trước ống kính camera. Khải giật mình quay lại. Ông Tàu – gã quét rác lúc nãy – đã đứng sau lưng anh từ lúc nào. Lão không còn cầm chổi, mà hai tay chắp sau lưng, miệng ngậm chiếc tẩu thuốc đồng tỏa khói nghi ngút. Trong không gian chật hẹp, mùi khói này che lấp đi vị sắt nồng nặc của máu, thay vào đó là một mùi thảo mộc cổ quái, khiến đầu óc Khải bắt đầu trở nên mông lung, nhẹ bẫng.
“Ăn xong rồi sao chưa đi?” Ông Tàu lên tiếng, giọng nói khàn đặc như tiếng đá mài.
Khải gượng cười, điều chỉnh lại chiếc gimbal. “Tôi là người làm truyền thông, thưa ông. Món ăn ở đây tuyệt quá, tôi muốn quay thêm một chút để giới thiệu cho mọi người. Chủ quán đâu rồi ạ? Tôi muốn phỏng vấn một vài câu.”
Ông Tàu rít một hơi thuốc thật sâu, đôi mắt đục ngầu nheo lại dưới làn khói. Lão nhìn chằm chằm vào chiếc iPhone đời mới trên tay Khải, rồi nhìn xuống vũng máu nhỏ dưới chân anh ta – nơi đốt ngón chân út của Khải vừa rụng xuống nhưng chính chủ nhân của nó vẫn chưa hề hay biết.
“Phỏng vấn?” Ông Tàu cười hắc hắc, để lộ hàm răng vàng ệch và thiếu hụt vài chiếc. “Ở đây không có lời nói, chỉ có vị giác. Cậu đã ăn thịt của Lão, tức là cậu đã nhận lời mời. Quy tắc ở đây đơn giản lắm: Không được lãng phí bất kỳ thớ thịt nào.”
Lão già tiến lại gần, luồng khói tím bao vây lấy Khải. Anh ta cảm thấy một cơn buồn ngủ kì lạ ập đến, nhưng cùng lúc đó, vị giác lại nhạy bén đến mức kinh khủng. Khải có thể nghe thấy tiếng nước bọt tiết ra trong khoang miệng, nghe thấy tiếng dịch vị dạ dày đang gào thét đòi hỏi thêm thịt.
“Nếu cậu muốn quay, thì cứ quay.” Ông Tàu chỉ tay về phía một chiếc bàn gỗ nằm sâu trong góc tối nhất, nơi ánh sáng neon không chiếu tới được. “Nhưng hãy nhớ, ở quán này, thực khách trả tiền bằng những thứ quý giá hơn giấy bạc nhiều.”
Lão già đi lướt qua Khải, chiếc tẩu thuốc chạm nhẹ vào vai anh ta. Một cảm giác lạnh buốt như băng giá truyền qua lớp áo da, thấm vào da thịt. Khải rùng mình, nhưng đôi mắt anh ta lại bị thu hút bởi cái bóng của Lão Vô Diện đang in trên tấm rèm. Bóng của gã cao lớn, vai rộng, nhưng cái đầu thì quấn băng gạc to xù, trông giống như một khối u kỳ dị đang chuyển động.
Khải tiến lại chiếc bàn trong góc. Anh ta đặt điện thoại lên giá đỡ, bắt đầu đọc những bình luận đang chạy dọc màn hình.
“Kịch bản chất đấy Khải ơi! Máu giả nhìn như thật luôn!” “Ông già nhìn đáng sợ quá, quán này ở đâu vậy?” “Anh Khải ơi, nhìn dưới chân anh kìa, có cái gì màu trắng hếu ấy!”
Khải liếc nhìn xuống sàn nhà theo lời bình luận. Anh thấy một mẩu xương nhỏ trắng hếu nằm cạnh vũng máu. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng sự tê liệt thần kinh từ làn khói tím của Ông Tàu đã ngăn cản cảm giác đau đớn và sự tỉnh táo. Anh ta tự nhủ đó chắc chắn là xương lợn hay mảnh vụn gì đó của quán. Khải dùng mũi giày gạt mẩu xương sang một bên, rồi hào hứng nói vào camera:
“Mọi người đừng lo, đây chỉ là set-up cho không gian thêm phần rùng rợn thôi. Và bây giờ, có vẻ như món thứ hai sắp được đưa ra.”
Tiếng chuông đồng bất chợt vang lên một tiếng Keng thanh mảnh nhưng sắc lẹm.
Tấm rèm vải vén ra. Lão Vô Diện bước ra với một khay gỗ lớn. Lần này, món ăn là một bát súp đặc quánh, màu đỏ sẫm như rượu vang lâu năm. Những thớ thịt dài, trắng ngần nổi dập dềnh trên mặt nước súp, tỏa ra một mùi hương nồng nàn đến mức khiến người ta muốn quỳ xuống mà van nài được thưởng thức.
Lão Vô Diện không nói gì, gã đặt bát súp trước mặt Khải rồi đứng sừng sững như một pho tượng. Khải nhận ra tấm tạp dề bằng da người khô của lão có những lỗ chân lông li ti và cả một vết sẹo hình xăm đã mờ hẳn, trông giống như một bông hoa bách hợp.
Khải cầm thìa bạc lên, múc một miếng thịt trắng ngần. Khi anh ta đưa lên gần miệng, ánh đèn neon rọi vào miếng thịt, để lộ ra những đường vân mềm mại và một mẩu da mỏng dính còn sót lại. Anh ta cảm thấy miếng thịt này có gì đó rất quen thuộc, một cảm giác tội lỗi mơ hồ trỗi dậy trong lòng, nhưng cơn đói bệnh hoạn đã gạt phăng tất cả.
“Món này gọi là gì vậy ông?” Khải hỏi Lão Vô Diện.
Lão không trả lời, nhưng Ông Tàu từ phía sau quầy bếp lên tiếng: “Đó là ‘Tủy Sống Hạnh Phúc’. Ăn đi, rồi cậu sẽ thấy cả thế giới thu nhỏ lại trong một bát súp.”
Khải đưa miếng thịt vào miệng. Ngay lập tức, một cảm giác bùng nổ diễn ra. Không chỉ là vị giác, mà là những ký ức. Anh ta thấy mình đang ở đỉnh cao của danh vọng, thấy hàng triệu người tung hô, thấy tiền bạc chảy vào tài khoản như nước. Nhưng xen lẫn giữa những ảo ảnh đó, anh ta thấy bóng dáng của Lan. Lan đang đứng trong một căn hầm tối, khuôn mặt cô nhợt nhạt, đôi mắt đẫm lệ nhìn anh đầy oán hận.
Khải khựng lại, chiếc thìa rơi xuống bát súp làm nước bắn tung tóe lên mặt.
“Lan?” Anh ta lẩm bẩm, hơi thở trở nên dồn dập.
Trong bát súp, một thớ thịt dài cuộn lại, lộ ra một vết sẹo nhỏ hình ngôi sao. Khải bàng hoàng nhận ra, đó là vết sẹo do anh vô tình làm Lan bị bỏng khi cả hai còn làm chung một dự án review ẩm thực cách đây một năm. Lan đã biến mất một tháng trước, và anh ta đã quá bận rộn với nợ nần để quan tâm.
“Món ăn… có vấn đề gì sao?” Ông Tàu tiến lại gần, đôi mắt lão rực lên một tia sáng quái dị trong làn khói tím.
Khải run rẩy chỉ vào bát súp. “Miếng thịt này… tại sao nó lại có vết sẹo này?”
Ông Tàu cười khà khà, khói tẩu thuốc phun ra đầy mặt Khải. “Cậu đang nghĩ quá nhiều rồi. Ở đây, gia vị là oán lực và nỗi nhớ. Cậu nghĩ về ai, cậu sẽ thấy vị của người đó. Đừng để lãng phí món quà của Lão Vô Diện.”
Lão Vô Diện bất ngờ cúi người xuống, khuôn mặt quấn băng gạc chỉ cách mặt Khải vài centimet. Mùi hóa chất nồng nặc phả ra từ những lớp băng khiến Khải buồn nôn. Gã đầu bếp đưa bàn tay đeo găng đen chạm vào má Khải, vuốt ve một cách ghê tởm như đang kiểm tra độ tươi ngon của một tảng thịt trên sạp.
“Ăn. Hết.” Một giọng nói khàn đục phát ra từ sau lớp băng gạc của Lão Vô Diện. Đó là lần đầu tiên gã cất tiếng.
Khải nhìn vào ống kính điện thoại. Lượt xem đã lên tới ba mươi nghìn người. Họ đang thúc giục anh ăn, họ đang cười nhạo sự sợ hãi của anh, họ đang tặng quà và tung hô anh. Khát vọng nổi tiếng như một liều thuốc độc thấm vào máu, át đi tiếng chuông cảnh báo cuối cùng của lương tri.
Khải cầm thìa lên, bàn tay anh ta run rẩy nhưng đôi mắt lại hiện lên vẻ tham lam điên dại. Anh ta múc một miếng súp lớn, húp sùm sụp. Vị ngọt lịm lại bao trùm lấy anh ta, khiến nỗi sợ hãi biến mất. Khải bắt đầu ăn ngấu nghiến, bát súp đỏ thẫm văng tung tóe lên chiếc iPhone đắt tiền, che lấp đi những bình luận cảnh báo cuối cùng của những người nhận ra sự bất thường.
Dưới bàn, đốt ngón chân thứ hai của Khải lặng lẽ tách rời khỏi bàn chân và rơi xuống nền gạch dính nhớp. Khải vẫn cười, một nụ cười méo mó và hưng phấn trước camera.
Ông Tàu đứng đó, chậm rãi rít tẩu thuốc, đôi mắt già nua nhìn vào chiếc đồng hồ treo tường rỉ sét. Thời gian của thực khách luôn tỉ lệ nghịch với lượng thịt họ nuốt vào bụng.
“Thứ gia vị mang tên lòng tham… bao giờ cũng là thứ khiến thịt người trở nên đậm đà nhất.” Lão già lẩm bẩm, rồi lẳng lặng cầm chổi quét những mảnh xương thịt vừa rụng xuống của Khải vào một chiếc hót rác bằng sắt, chuẩn bị đưa chúng vào căn bếp phía sau tấm rèm rách.