Căn phòng chật hẹp của quán ăn không tên dường như đang co rút lại, ép chặt lấy từng nhịp thở của Trần Khải. Ánh đèn neon hồng tím bên ngoài hắt vào, biến bát súp đặc quánh trên bàn thành một vũng dịch lỏng lấp lánh thứ ánh sáng ma mị. Khải nhìn chằm chằm vào những thớ thịt trắng ngần đang dập dềnh, trái tim anh ta đập cuồng loạn không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn hưng phấn bệnh hoạn đang bắt đầu xâm chiếm bộ não.
Anh ta cầm chiếc thìa bạc lên. Đôi tay vốn dĩ run rẩy vì thiếu ngủ và áp lực nợ nần bỗng chốc trở nên vững chãi lạ kỳ. Khải múc một thìa đầy, cả nước súp màu rượu vang lẫn thớ thịt mịn màng mà anh nghi ngờ là của Lan.
“Mọi người nhìn này… cái độ óng ánh này không thể nào là sản phẩm của phẩm màu công nghiệp được.” Khải thì thầm vào camera điện thoại, giọng anh khản đặc, ánh mắt dán chặt vào màn hình để theo dõi con số người xem đang tăng vọt. “Khải sẽ thử món ‘Tủy Sống Hạnh Phúc’ ngay bây giờ.”
Khi thìa súp vừa chạm vào đầu lưỡi, một cảm giác tê dại bùng nổ. Nó không cay, không mặn, cũng chẳng ngọt theo cách thông thường. Nó là một luồng điện cực mạnh chạy thẳng lên đỉnh đầu, xuyên qua các khe hở của dây thần kinh trung ương. Khải trợn ngược mắt, toàn thân co giật nhẹ một cái vì khoái cảm quá độ. Miếng thịt tan ra trên đầu lưỡi như một viên kẹo bông, nhưng nó không biến mất mà để lại một hậu vị nồng nàn, ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực.
Trong khoảnh khắc đó, hiện thực xung quanh Khải hoàn toàn biến mất. Anh không còn thấy căn phòng tồi tàn, không còn thấy lão già quét rác hay gã đầu bếp quấn băng gạc trắng toát. Anh thấy mình đang đứng trên sân khấu lớn, ánh đèn flash chớp liên hồi, hàng triệu người quỳ rạp dưới chân tung hô tên anh. Sự công nhận – thứ gia vị mà Khải thèm khát nhất trên đời – đang rót đầy vào linh hồn rỗng tuếch của anh.
Nhưng ngay giữa ảo ảnh huy hoàng đó, một cơn đau buốt lạnh đột ngột xẹt qua sống lưng.
Khải giật mình tỉnh táo lại một chút. Anh thấy Ông Tàu đang đứng tựa lưng vào cột nhà, chiếc tẩu thuốc đồng tỏa ra làn khói tím bao phủ lấy chân anh. Lão già không nhìn anh, lão đang bận rộn nhìn vào chiếc chuông đồng đặt trên quầy bếp.
“Cậu cảm thấy thế nào?” Ông Tàu hỏi, giọng lão nghe như tiếng gió rít qua khe cửa mục. “Có phải… hạnh phúc đến mức muốn tan chảy không?”
Khải không trả lời. Anh ta đang bận rộn nhìn xuống bát súp. Những thớ thịt dài, trắng ngần kia… giờ đây dưới tác động của làn khói tím, chúng bắt đầu vặn xoắn lại thành những hình thù kỳ dị. Một mẩu da nhỏ nổi lên mặt nước súp, trên đó vẫn còn sót lại vài lỗ chân lông li ti và một vết sẹo hình ngôi sao mờ nhạt.
Đúng là vết sẹo của Lan.
Trí nhớ của Khải bị kéo về một đêm mưa tầm tã của một năm trước. Lan đã khóc, cô van xin anh đừng đánh đổi đạo đức nghề nghiệp để lấy những hợp đồng quảng cáo bẩn. Anh đã gạt tay cô ra, khiến chiếc ấm đun nước sôi đổ ập vào tay cô. Vết bỏng đó đã kết vảy thành hình ngôi sao. Và giờ đây, nó đang nằm trong bát súp của anh.
“Tại sao…” Khải lẩm bẩm, chiếc thìa bạc rơi khỏi tay, chạm vào thành bát sứ tạo nên một tiếng con khô khốc. “Tại sao Lan lại ở đây?”
Lão Vô Diện từ phía sau tấm rèm bước ra. Gã không mang theo thức ăn mới, mà trên tay là một bộ dao mổ bằng đá đen lánh. Gã đi vòng qua quầy bếp, tiến lại gần Khải. Tiếng bước chân của gã không phát ra âm thanh, nhưng mỗi bước tiến tới, mùi hóa chất và mùi máu khô từ bộ tạp dề da người lại xộc vào mũi Khải khiến anh nôn nao.
Lão già quét rác khẽ rung nhẹ chiếc tẩu thuốc. “Lan? Cậu đang nói về ai? Ở đây chỉ có khách hàng và nguyên liệu. Lan của cậu… có lẽ đã tìm thấy sự vĩnh cửu trong nồi nước dùng kia rồi. Chẳng phải cậu luôn nói muốn cô ấy ủng hộ sự nghiệp của mình sao? Đây chính là sự ủng hộ lớn nhất đấy.”
Khải cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc xương sống. Anh muốn đứng dậy, muốn hét lên và chạy khỏi con hẻm chết chóc này. Nhưng đôi chân anh không còn nghe lời nữa. Chúng nặng trịch như bị đúc bằng chì, dính chặt xuống nền gạch nhớp nháp.
Và rồi, một sự thật còn kinh khủng hơn ập đến.
Khải nhìn vào màn hình điện thoại đang livestream. Khán giả không hề thấy những gì anh thấy. Họ không thấy Lan, không thấy vết sẹo. Họ chỉ thấy một Trần Khải đang đờ đẫn, mặt mũi tái mét nhưng miệng lại không ngừng tiết nước bọt vì thèm khát.
“Anh Khải sao thế? Phê quá hóa đá à?” “Nhìn miếng thịt ngon thật sự, cho xin địa chỉ đi anh ơi!” “Gia vị quán này chắc chắn là hàng cấm rồi, nhìn mặt lão Reviewer là biết.”
Lão Vô Diện dừng lại ngay sát bên cạnh Khải. Gã đầu bếp cao lớn cúi xuống, những lớp băng gạc trắng toát trên mặt gã chỉ cách tai Khải vài phân. Khải có thể nghe thấy tiếng thở phì phò nặng nề của gã, và một mùi hôi thối như xác động vật chết lâu ngày tỏa ra từ cái miệng bị che kín.
Keng.
Chiếc chuông đồng trên quầy tự rung lên dù không có ai chạm vào.
Ngay lập tức, một cảm giác tê dại bắt đầu lan tỏa từ bàn chân trái của Khải. Nó không đau. Hoàn toàn không đau. Nhưng cảm giác đó rất kỳ lạ, như thể một phần cơ thể anh vừa đột ngột mất đi sự kết nối với bộ não. Khải cúi xuống nhìn.
Dưới ánh đèn neon, anh kinh hoàng thấy ngón chân út của mình đang rời ra khỏi bàn chân. Nó không bị cắt, mà như một miếng ghép Lego bị tháo rời. Những thớ thịt đỏ tươi, những sợi gân trắng hếu và mẩu xương nhỏ xíu hiện ra rõ mùng một. Không có lấy một giọt máu chảy ra. Vết thương phẳng lì và sạch sẽ đến mức vô lý.
Ngón chân út rụng xuống sàn nhà dính nhớp, rồi trước sự chứng kiến của Khải, nó tự động… bò đi. Nó co quắp lại như một con sâu, hướng về phía gầm quầy bếp của Lão Vô Diện.
“Cái… cái gì thế này?” Khải hét lên, nhưng âm thanh phát ra từ cổ họng anh chỉ là một tiếng rên rỉ yếu ớt.
“Gia vị gây nghiện đã ngấm rồi.” Ông Tàu thản nhiên nói, lão rít một hơi thuốc dài, khói tím mù mịt. “Tế bào của cậu đang tách rời để tìm về nơi nó thuộc về. Cậu đã ăn thịt của Lão, giờ đây cậu phải trả bằng thịt của mình. Đó là sự trao đổi công bằng nhất thế gian.”
Khải nhìn lại bát súp. Anh nhận ra những thớ thịt trắng ngần kia không phải của một mình Lan. Có những thớ thịt to hơn, săn chắc hơn, và cả những mẩu da có hình xăm quen thuộc của những Reviewer đối thủ mà anh từng hãm hại để vươn lên. Tất cả bọn họ đều đã từng nhận được email bí ẩn kia. Tất cả bọn họ đã đến đây, và giờ họ đang hòa làm một trong cái nồi nước dùng vĩnh cửu của Lão Vô Diện.
Sự tham lam và oán lực từ bát súp bắt đầu phản phệ. Khải cảm thấy một cơn đói điên cuồng lại ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh nhìn ngón chân mình đang bò đi, và thay vì thấy sợ hãi, anh lại thấy một sự thèm khát kỳ quái. Anh muốn nhặt nó lên và ăn nó.
Lão Vô Diện đưa bàn tay đeo găng đen vuốt ve từ đỉnh đầu xuống bả vai Khải. Những ngón tay gầy guộc của gã như đang dò tìm những khớp xương lỏng lẻo nhất.
“Thịt của kẻ thèm khát danh vọng…” Giọng gã đầu bếp thì thầm, vang vọng ngay sát màng nhĩ Khải. “Có vị rất… cay nồng.”
Khải nhìn vào chiếc iPhone trên giá đỡ. Con số người xem đã đạt ngưỡng năm mươi nghìn. Tiền ảo, quà tặng bay đầy màn hình. Danh vọng mà anh hằng mơ ước đã ở đây, ngay trong tầm tay. Nhưng cái giá của nó là từng đốt xương đang bắt đầu lung lay dưới lớp da trắng hếu của chính anh.
Khải run rẩy cầm bát súp lên, đưa tận miệng và nốc cạn thứ dịch lỏng màu máu đó. Anh không còn quan tâm Lan là ai, không còn quan tâm mình là ai. Trong đầu anh chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất: Phải ăn tiếp. Phải nổi tiếng hơn nữa.
Phía sau tấm rèm, tiếng máy xay thịt bắt đầu khởi động, gầm rú như một con quái vật đang chờ đợi bữa tiệc chính. Ông Tàu mỉm cười, để lộ hàm răng đen kịt, lão nhẹ nhàng quét mẩu xương ngón chân của Khải vào chiếc hót rác.
“Đừng lo, Trần Khải.” Lão già thì thầm. “Ngày mai, cậu sẽ là ngôi sao của thực đơn mới.”
Khải vẫn đang cười trước ống kính, trong khi dưới gầm bàn, ngón chân thứ hai của anh lại bắt đầu tách rời.