Ánh nắng ban mai nhợt nhạt xuyên qua lớp bụi mờ của cửa sổ căn phòng trọ, nhưng Trần Khải không hề cảm thấy ấm áp. Anh tỉnh dậy trên sàn nhà, chiếc iPhone vẫn còn nóng hổi nằm cạnh bên, màn hình hiển thị con số thông báo đỏ chót khiến anh lóa mắt. Video livestream tối qua đã tạo nên một cơn địa chấn thực sự. "Review quán ăn không tên trong hẻm cụt" đã cán mốc một triệu lượt xem chỉ sau một đêm. Hàng chục ngàn lượt chia sẻ, hàng trăm tin nhắn hỏi địa chỉ, và quan trọng nhất: những hợp đồng quảng cáo bắt đầu đổ về như mưa cỏ sau hạn hán.
Khải bật dậy, một nụ cười thỏa mãn nở trên môi. Nhưng ngay khi vừa cử động, anh cảm thấy trọng tâm cơ thể mình bị lệch đi một chút.
Anh nhìn xuống bàn chân trái. Lớp tất đen thấm một thứ dịch lỏng không màu, dính bết. Khi anh tháo tất ra, một khoảng trống hẫng hụt hiện lên nơi lẽ ra là ngón chân út và ngón áp út. Chúng đã biến mất hoàn toàn. Không có sẹo, không có vết khâu, chỉ có lớp da trắng bệch, nhẵn thín phủ lên đầu xương như thể chúng chưa bao giờ tồn tại. Kỳ lạ thay, Khải không hề cảm thấy đau. Thậm chí, khi chạm tay vào vùng da đó, anh còn cảm thấy một sự khoái lạc chạy dọc sống lưng, giống hệt cảm giác khi nuốt miếng tủy sống tối qua.
"Chỉ là ảo giác... chắc là do mình say thuốc." Khải lẩm bẩm, vội vàng xỏ chân vào chiếc tất mới, cố tình phớt lờ thực tại đang thối rữa dưới chân mình.
Anh cầm điện thoại lên, bắt đầu đọc bình luận. Đám đông đang phát điên. Họ ca ngợi sự dũng cảm của anh, họ gọi anh là "vị vua của ẩm thực đường phố". Sự công nhận này giống như một loại ma túy liều cao, chảy rần rần trong huyết quản, che lấp đi mọi nỗi sợ hãi về thể xác. Khải nhìn vào gương, khuôn mặt anh trắng bệch, đôi mắt trũng sâu hiện rõ những tia máu đỏ, nhưng anh lại thấy mình chưa bao giờ quyền lực đến thế.
Tuy nhiên, cùng với danh vọng là một cơn đói kinh hoàng bắt đầu cào xé dạ dày.
Khải lục tung căn phòng. Anh mở một hộp thịt nguội đắt tiền, xúc một miếng lớn. Chát. Nhạt nhẽo. Như nhai sáp nến. Anh đổ cả chai tương ớt cay nồng vào, nhưng vị giác vẫn trơ lỳ. Anh tiếp tục nấu mì tôm, chiên trứng, gọi cả pizza hải sản giao hàng nhanh... Tất cả đều mang một vị chung: vị của sự trống rỗng. Lưỡi của Khải dường như đã bị "lập trình" lại để chỉ chấp nhận một loại gia vị duy nhất – thứ gia vị mà Lão Vô Diện chế biến từ oán lực và xác người.
Cơn đói khiến anh phát điên. Khải gào thét, hất văng mâm cơm trên bàn. Anh nhìn vào đôi bàn tay mình, những ngón tay thon dài đang khẽ rung lên. Một ý nghĩ đen tối lướt qua: Liệu thịt của chính mình có ngon như miếng tủy sống tối qua không?
Khải giật mình vì ý nghĩ đó. Anh vội vàng cầm chìa khóa xe, lao ra khỏi phòng. Anh cần phải quay lại con hẻm đó. Không phải để điều tra, mà để ăn.
Thành phố ban ngày ồn ào và rực rỡ, nhưng trong mắt Khải, mọi thứ đều xám xịt và vô vị. Anh phóng xe bạt mạng về phía ngoại ô, trí não chỉ còn duy nhất tọa độ của hẻm 444. Nhưng khi đến nơi, Khải khựng lại.
Trước mắt anh không phải là con hẻm rêu phong tối tăm tối qua. Đó là một dãy tường bao dài của một nhà máy bỏ hoang, cỏ dại mọc lút đầu người. Không có lối vào, không có tấm bảng gỗ mục nát, cũng chẳng thấy Ông Tàu quét rác đâu cả. Khải lồng lộn chạy dọc theo bức tường, đấm thình thịch vào những viên gạch cũ.
"Ra đây! Lão già! Chủ quán đâu rồi?"
Tiếng gào của anh bị nuốt chửng bởi tiếng còi xe từ xa vọng lại. Khải đổ gục xuống đám cỏ, mồ hôi vã ra như tắm. Đúng lúc anh tuyệt vọng nhất, chiếc điện thoại trong túi quần rung lên.
Một tin nhắn mới từ người gửi ẩn danh: “Thực khách không tìm quán. Quán tìm thực khách khi cơn đói lên đến đỉnh điểm. Muốn ăn? Hãy đưa cho chúng tôi thêm 'lượt xem'. Càng nhiều người biết về quán, thức ăn sẽ càng đậm đà.”
Khải run rẩy gõ chữ: “Tôi muốn ăn. Làm ơn... tôi sẽ làm bất cứ điều gì.”
Tin nhắn phản hồi ngay lập tức: “Đêm nay, 12 giờ. Mang theo chiếc iPhone của cậu. Hãy livestream 'quy trình chế biến'. Đừng sợ hãi, vì nỗi sợ là thứ gia vị tệ nhất.”
Khải đứng dậy, đôi mắt lóe lên tia sáng điên dại. Anh hiểu rồi. Lão Vô Diện không cần tiền. Gã cần sự tiêu thụ của đám đông. Mỗi lượt xem, mỗi lời bình luận, mỗi cái tâm đắc của khán giả chính là luồng năng lượng nuôi sống căn bếp quỷ dị đó. Khải không còn là một Reviewer nữa, anh đã trở thành một kẻ dắt mối, một "con mồi" đang tự nguyện dẫn dụ thêm những "con mồi" khác vào bẫy để đổi lấy sự khoái lạc ngắn ngủi.
Anh quay về phòng, bắt đầu chuẩn bị cho buổi livestream đêm nay. Khải trang điểm thật kỹ để che đi làn da trắng hếu như xác chết, xịt loại nước hoa đắt tiền nhất để át đi mùi hóa chất phảng phất phát ra từ vết thương ở chân.
Đúng 11 giờ đêm, Khải bắt đầu livestream thông báo: "Đêm nay, Khải sẽ đột nhập vào khu vực bếp của quán ăn tối qua. Một bí mật chưa từng được tiết lộ. Mọi người chuẩn bị tinh thần nhé, đây sẽ là nội dung nặng đô nhất lịch sử mạng xã hội Việt Nam!"
Lượng người xem chờ sẵn tăng vọt lên 100 ngàn người. 200 ngàn người. Tiền donate nhảy số liên tục.
Khi đồng hồ điểm 12 giờ, con hẻm 444 lại hiện ra giữa màn sương mù tím nhạt, như thể nó vừa được tách ra từ một chiều không gian khác. Ông Tàu vẫn đứng đó, tẩu thuốc đồng đỏ rực trong bóng tối. Lão nhìn Khải, rồi nhìn vào chiếc điện thoại đang sáng đèn, mỉm cười đầy ẩn ý.
“Cậu mang theo nhiều 'khách' quá nhỉ?” Ông Tàu phả một luồng khói tím vào thẳng ống kính camera.
Khải không nói gì, bước chân anh ta giờ đây nhẹ bẫng vì không còn đủ ngón chân để bám đất, nhưng anh ta không quan tâm. Anh ta tiến thẳng về phía cánh cửa gỗ màu đỏ thẫm. Lần này, Lão Vô Diện không đứng ở quầy. Tấm rèm vải rách được vén lên, để lộ ra một lối đi tối om, nồng nặc mùi sắt và tiếng máy xay thịt đang chạy rầm rập phía dưới.
“Vào đi.” Giọng Lão Vô Diện vang lên từ phía sau tấm rèm, trầm đục và đầy uy lực. “Để khán giả của cậu thấy... nghệ thuật của sự sinh tồn.”
Khải giơ điện thoại lên, luồng ánh sáng đèn flash quét vào bên trong. Trên màn hình, hàng triệu khán giả đang nín thở. Họ không biết rằng, họ chính là những kẻ đang mài sắc lưỡi dao cho Lão Vô Diện, và Trần Khải, với cơn khát danh vọng không đáy, đang dẫn tất cả họ vào một lò mổ không có đường ra.
Dưới lớp áo sơ mi lụa, xương quai xanh của Khải bỗng phát ra một tiếng rắc nhẹ. Nó vừa tách rời khỏi khớp vai, sẵn sàng để bò về phía nồi nước dùng đang sôi sùng sục. Khải vẫn cười, một nụ cười rạng rỡ trước ống kính:
“Chào mừng các bạn đến với địa ngục ngọt ngào của Khải!”