Chiếc xe máy cũ của Trần Khải lao đi trong đêm, nhưng cảm giác lái xe bây giờ trở nên vô cùng quái đản. Vì thiếu đi hai ngón chân ở bàn chân trái, anh không còn cảm nhận được điểm tựa khi sang số, cả cơ thể cứ nghiêng sang một bên như một con lật đật hỏng đế. Thế nhưng, Khải không hề bận tâm. Trong đầu anh hiện tại chỉ có những con số nhảy múa: 500 ngàn lượt xem trực tiếp, 1 triệu tim, và hàng nghìn bình luận thúc giục.
Về đến căn phòng trọ, Khải lao ngay vào nhà tắm. Anh cần phải tẩy rửa. Mùi hương của quán ăn – thứ mùi thơm gây nghiện quyện lẫn với mùi hóa chất nồng nặc – dường như đã thấm sâu vào từng lỗ chân lông, không cách nào rũ bỏ được.
Dưới ánh đèn tuýp trắng nhợt nhạt và lập lòe, Khải lột phăng chiếc áo sơ mi lụa đắt tiền. Khi nhìn vào gương, hơi thở anh bỗng khựng lại.
Trên lồng ngực trắng bệch của Khải xuất hiện những vết bầm tím kỳ lạ. Chúng không phải là những vết tụ máu thông thường do va đập. Những vết bầm này có màu tím đen, sẫm lại ở giữa và lan dần ra rìa như những đóa hoa bỉ ngạn đang nở rộ. Khi nhìn kỹ, Khải bàng hoàng nhận ra chúng tạo thành một đường đứt đoạn, chạy dọc từ xương quai xanh xuống tận mạn sườn, giống hệt như những đường chỉ dẫn trên sơ đồ cắt thịt của một tay đồ tể.
Khải đưa tay chạm vào vết bầm.
“Ưm…”
Một tiếng rên rỉ vô thức thoát ra từ miệng anh. Đáng lẽ phải đau, nhưng khi đầu ngón tay chạm vào vùng da tím tái đó, một cảm giác khoái lạc rần rần chạy thẳng lên đại não. Nó giống như một sự giải thoát, một sự mời gọi. Anh cảm nhận được thớ thịt bên dưới lớp da ấy đang lỏng lẻo dần đi, các mô liên kết như đang tự nguyện rã ra.
Anh nhìn xuống bàn tay mình. Những đầu ngón tay bắt đầu trở nên thon dài một cách bất thường, da dẻ nhẵn thín và trắng hếu như da của những xác chết ngâm trong formol. Khải cầm chiếc điện thoại lên, định quay lại những vết bầm này cho nội dung "kinh dị" tiếp theo, nhưng một dòng tin nhắn hiện lên trên màn hình khiến anh đông cứng:
“Reviewer rác rưởi, mày có biết miếng thịt tối qua mày ăn là gì không? Nhìn lại cái khuyên tai trong bát súp đi. Đó là của con Lan! Mày đã ăn thịt người yêu mình rồi, đồ con quỷ!”
Đầu óc Khải quay cuồng. Anh nhớ lại miếng thịt trắng ngần trong bát súp "Tủy Sống Hạnh Phúc". Anh nhớ lại cái cảm giác ngọt lịm đến rùng mình ấy. Một cơn buồn nôn dâng lên đến cổ họng, nhưng ngay lập tức bị đè bẹp bởi một cơn đói cồn cào khác. Dạ dày anh không thèm khát thức ăn bình thường, nó đang gào thét đòi hỏi thứ oán lực tinh khiết từ căn bếp của Lão Vô Diện.
“Không… không phải thịt người… là đặc sản thôi. Lũ cư dân mạng chỉ đang ganh tị.” Khải lẩm bẩm, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào chiếc khuyên tai bạc mà anh đã vô tình nhặt được trong túi áo khoác lúc nãy.
Chiếc khuyên tai hình ngôi sao, dính một chút sợi gân mảnh nhỏ li ti. Khải đưa nó lên mũi ngửi. Thay vì cảm thấy kinh tởm, anh lại hít lấy hít để mùi hương nồng nàn còn sót lại trên đó. Anh thèm khát cái vị ngọt đó đến mức phát điên.
Đúng lúc này, một tiếng động lạ phát ra từ dưới sàn nhà.
Cạch. Cạch. Cạch.
Âm thanh giống như tiếng xương gõ lên nền gạch. Khải rùng mình nhìn xuống. Dưới bóng tối của gầm giường, một thứ gì đó nhỏ bé đang chuyển động chậm chạp. Ánh đèn điện thoại quét qua, và Khải suýt chút nữa đã đánh rơi chiếc iPhone đắt giá.
Hai ngón chân bị mất của anh đang ở đó. Chúng không còn hình dạng ngón chân bình thường. Chúng đã mọc ra những sợi tơ máu li ti như những cái chân rết, co bóp và bò lể nhể trên sàn nhà. Chúng dường như có ý thức riêng, đang cố gắng tìm đường thoát ra khỏi căn phòng để trở về con hẻm 444.
“Đứng lại! Tụi mày là của tao!” Khải gào lên, lao đến vồ lấy những mẩu thịt của chính mình.
Nhưng khi anh chạm vào chúng, một tiếng chuông đồng mơ hồ vang lên trong không gian. Keng. Cơn đau xé tâm can đột ngột ập đến, phá vỡ mọi lớp màng bảo vệ của thuốc tê tâm linh. Khải đổ gục xuống sàn, ôm lấy lồng ngực. Đường bầm tím dọc mạn sườn bắt đầu nứt ra, không chảy máu, nhưng để lộ ra những thớ thịt bên trong đang rung rinh như thể muốn tách rời khỏi cơ thể anh ngay lập tức.
Khải đau đớn đến mức không thể thở nổi, nhưng cùng lúc đó, anh thấy lượt người xem trên video cũ vẫn đang tăng. Tiền donate vẫn đổ về. Danh vọng đang ở ngay kia, rực rỡ và lấp lánh như một liều thuốc cứu mạng.
“Phải… phải quay lại đó.” Khải thở dốc, mồ hôi đầm đìa trên khuôn mặt tái dại. “Phải ăn nữa… mới hết đau được.”
Anh bò đến chỗ ngăn kéo, lấy ra một cuộn băng gạc lớn. Khải quấn chặt lấy lồng ngực, quấn chặt lấy bàn chân đang rỉ dịch. Anh mặc vào một chiếc áo khoác rộng để che đi những đường nứt trên cơ thể mình. Bây giờ nhìn Khải không khác gì một xác ướp đang cố gắng níu giữ những mảnh vụn cuối cùng của sự tồn tại.
Khải soi gương một lần cuối. Trong gương, một kẻ điển trai phong trần nay chỉ còn là một bóng ma với đôi mắt sâu hoắm đầy tham vọng. Anh cầm lấy chiếc gimbal, bật chế độ livestream.
“Chào mọi người… Khải đây. Đêm nay, chúng ta sẽ không dừng lại ở quầy khách nữa. Khải sẽ đột nhập vào sâu trong căn bếp để xem… bí mật của thứ gia vị gây nghiện này là gì. Đừng rời mắt nhé, vì có thể đây là video cuối cùng của Khải.”
Hàng trăm nghìn lượt "like" và bình luận bay lên như những cánh bướm đêm.
Khải bước ra khỏi phòng, mỗi bước đi đều nghe thấy tiếng khớp xương rời rạc phát ra từ bên trong cơ thể. Anh không biết rằng, ở cuối con hẻm 444, Lão Vô Diện đang mài sắc bộ dao mổ bằng đá đen, còn Ông Tàu thì đang châm một tẩu thuốc mới, khói tím nồng nặc chờ sẵn để đón nhận "nguyên liệu" thượng hạng nhất của đêm nay.
Vết bầm trên ngực Khải bắt đầu nhói lên theo nhịp chuông đồng từ xa vọng lại. Cơ thể anh không còn thuộc về anh nữa, nó đã trở thành một thực đơn được định sẵn, chờ ngày lên bàn tiệc cho những kẻ đeo mặt nạ thú thèm khát thịt tươi.