Màn sương tím trong con hẻm 444 đêm nay đặc quánh hơn thường lệ, nó không chỉ quẩn quanh dưới chân mà bắt đầu leo bám lên những bức tường rêu mốc, che khuất mọi lối thoát hiểm. Trần Khải bước đi, đôi giày da hàng hiệu nện xuống nền đá phát ra những tiếng bạch bạch nặng nề, dính dớp. Khớp gối của anh lỏng lẻo đến mức mỗi bước đi là một lần anh cảm giác xương đùi mình đang trực chờ tuột khỏi ổ khớp.
"Bắt đầu nhé mọi người. Khám phá khu bếp – bí mật nằm sau những mỹ vị!"
Khải nhấn nút bắt đầu livestream. Ngay lập tức, màn hình iPhone hiện lên một cơn mưa quà tặng và bình luận. Con số người xem trực tiếp nhảy vọt từ 200 ngàn lên 450 ngàn chỉ trong chưa đầy hai phút. Ánh sáng từ đèn flash quét qua khuôn mặt anh, phản chiếu đôi mắt rực lên sự điên cuồng của một kẻ nghiện danh vọng.
Ông Tàu đứng bên góc tường, chiếc tẩu thuốc đồng đỏ rực trong bóng tối. Lão không quét rác nữa mà đứng khoanh tay, lặng lẽ nhìn Khải như nhìn một con lợn đang tự đi vào lò mổ. Lão rít một hơi thuốc dài, phả ra luồng khói tím bao phủ lấy ống kính camera.
"Khoe mẽ đủ rồi thì vào đi. Lão Vô Diện đang đợi... món chính của đêm nay cần thêm 'không khí' từ khán giả của cậu."
Khải lờ đi lời mỉa mai, anh đẩy cánh cửa gỗ đỏ thẫm. Một mùi hương nồng nặc, ngọt lịm như mật ong rừng nhưng lại mang theo dư vị tanh nồng của máu tươi xộc thẳng vào mũi. Căn phòng ăn tối nay không còn trống trải. Trên ba chiếc bàn gỗ dài, những thực khách bắt đầu xuất hiện. Họ đeo mặt nạ thú: đầu heo, đầu sói, đầu quạ... Tất cả đều ngồi im phăng phắc, tay cầm dao nĩa bằng bạc, đôi mắt sau lớp mặt nạ dán chặt vào Khải.
"Mọi người thấy không? Khách hàng ở đây cực kỳ đẳng cấp!" Khải hào hứng giới thiệu với camera, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. "Và kia, tấm rèm bếp... nơi mọi thứ bắt đầu."
Anh ta bước tới, vén tấm rèm vải sờn rách bám đầy vết ố nâu đen. Phía sau tấm rèm không phải là một gian bếp thông thường. Đó là một công xưởng của địa ngục. Ánh sáng đỏ lờ mờ hắt ra từ những lò nung, tiếng máy xay thịt công nghiệp chạy rầm rập dưới sàn nhà tạo thành một bản nhạc kinh dị.
Lão Vô Diện đang đứng giữa gian bếp, lưng quay về phía Khải. Trên bàn mổ bằng đá đen là một khối thịt lớn đang được bao phủ bởi những lớp gạc trắng. Lão cầm bộ dao mổ bằng đá đen, những nhát dao của lão uyển chuyển, nhẹ nhàng như đang thêu hoa dệt gấm trên da thịt nạn nhân.
"Lại gần hơn đi Khải! Cho tụi tao xem lão đang làm gì!" – Một bình luận hiện lên với icon kim cương lấp lánh.
Khải bước tới, chiếc gimbal run rẩy trong tay. Khi anh chỉ còn cách bàn mổ hai bước chân, Lão Vô Diện bất ngờ dừng lại. Lão không quay đầu, nhưng tiếng chuông đồng trên cổ tay lão vang lên một tiếng Keng lanh lảnh.
Ngay lập tức, chiếc điện thoại trên tay Khải bỗng trở nên nặng nghìn cân. Một cơn đau buốt lạnh chạy dọc từ bả vai trái xuống tận ngón tay cái. Khải kinh hoàng nhìn vào màn hình điện thoại. Anh thấy chính mình trong ống kính, nhưng là một phiên bản đang tan rã.
Phần vai trái của chiếc áo sơ mi lụa bỗng sụp xuống. Một khối thịt tròn trịa, trắng hếu – chính là xương bả vai của anh – bắt đầu trồi ra khỏi lớp da qua vết nứt tím tái từ chương trước. Nó không rơi xuống đất mà từ từ trượt dọc theo cánh tay anh, bò lể nhể như một sinh vật có sự sống riêng biệt, rồi nhảy tót lên bàn mổ của Lão Vô Diện.
"A..." Khải định hét lên, nhưng âm thanh tắc nghẽn trong cổ họng. Khán giả trên livestream bắt đầu nổ tung.
“Vãi thật! Kỹ xảo đỉnh cao vậy?” “Máu đâu? Sao thịt rơi ra mà không có máu?” “Nhìn kìa, miếng thịt đó đang bò! Khải ơi, diễn sâu quá!”
Lão Vô Diện cầm miếng xương vai của Khải lên, đưa lên mũi ngửi một cách sảng khoái. Lão dùng con dao đá đen lóc sạch phần thịt còn dính trên xương chỉ trong một giây. Sau đó, lão thả phần thịt đó vào một bát nước sốt vàng óng bên cạnh.
"Gia vị từ sự thèm khát..." Lão Vô Diện thào thào, giọng nói phát ra từ sau lớp băng gạc trắng toát. "Rất giòn. Rất đậm."
Khải nhìn xuống bả vai mình. Giờ đây chỉ còn là một hố sâu thăm thẳm, lớp da bùng nhùng bao quanh một khoảng không vô định. Anh cảm nhận được oán lực từ căn bếp đang rút cạn sự sống của mình để đổi lấy lượt view trên màn hình. Mỗi lần một người nhấn "Like", một thớ cơ của anh lại lỏng ra.
Bất chợt, Lão Vô Diện quay lại, đối diện với camera. Lão cầm lấy chiếc điện thoại từ tay Khải – lúc này đã mềm nhũn như không có xương. Lão giơ camera về phía những thực khách đeo mặt nạ thú đang ngồi ngoài kia.
"Đêm nay, chúng ta có một đạo cụ đặc biệt." Lão Vô Diện nói, rồi bất ngờ dùng dao đá đen rạch một đường dài từ khuỷu tay đến cổ tay Khải.
Lần này, không còn sự tê liệt nào nữa. Cơn đau ập đến như nghìn mũi kim nung đỏ đâm vào tủy sống. Khải gục xuống, nhưng chiếc điện thoại vẫn đang treo lơ lửng trên không trung nhờ oán lực của Lão Vô Diện, quay cận cảnh vết thương của anh.
Lão Vô Diện không giết anh. Lão bắt đầu "trình diễn". Lão lóc từng sợi gân tay của Khải ra, cuộn tròn chúng lại như những sợi mì Ý, rồi bày biện lên một chiếc đĩa bạc sang trọng. Khải nằm đó, chứng kiến chính cơ thể mình bị chế biến thành một món khai vị đẳng cấp ngay trên sóng livestream trực tiếp trước nửa triệu người.
"Mọi người nhìn kỹ nhé..." Lão Vô Diện đưa đĩa gân tươi rói về phía ống kính. "Đây là món 'Gân Cuốn Cảm Xúc'. Nó mang vị đắng của sự dối trá và vị cay của tham vọng."
Đám đông trên mạng hoàn toàn phát cuồng. Họ không còn phân biệt được đâu là thật, đâu là diễn. Họ tung hô, họ donate tiền với tốc độ chóng mặt. Khải nhìn thấy con số tài khoản của mình nhảy lên hàng tỷ đồng, nhưng tay trái của anh bây giờ chỉ còn là một lớp da rỗng tuếch, rũ xuống như một chiếc găng tay cao su cũ.
"Cứu... cứu tôi..." Khải thều thào, mắt nhòe đi vì đau đớn.
Ông Tàu bước vào, cầm chiếc tẩu thuốc gõ nhẹ lên đầu Khải. "Cậu đang thành công mà, Trần Khải. Nhìn xem, cả thế giới đang ăn cậu qua màn hình đó. Đừng lãng phí bất kỳ lượt xem nào."
Lão Vô Diện cầm đĩa "Gân Cuốn Cảm Xúc" bước ra phía bàn tiệc. Lão đặt đĩa thịt trước mặt một thực khách đeo mặt nạ quạ. Kẻ đó cầm nĩa bạc, xiên một sợi gân của Khải đưa vào miệng nhai chậm rãi.
Qua màn hình điện thoại, Khải thấy kẻ đeo mặt nạ quạ khẽ gật đầu hài lòng. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm nhận được một sự kết nối tâm linh kinh tởm: anh cảm thấy răng của kẻ đó đang nghiền nát thớ thịt của mình, cảm thấy dịch vị của kẻ đó đang tiêu hóa một phần linh hồn mình.
"Mỹ vị..." Thực khách đeo mặt nạ quạ thốt lên bằng một giọng nói quen thuộc đến rùng mình.
Khải trợn mắt. Giọng nói đó... đó chính là giọng của gã Reviewer đối thủ mà anh đã hãm hại cách đây hai tháng. Hắn đã chết, hoặc đã biến mất, và giờ hắn đang ngồi đây, thưởng thức chính gân tay của anh.
Cơn đau và sự nhục nhã khiến Khải ngất đi, nhưng tiếng chuông đồng của Lão Vô Diện lại rung lên, ép anh phải tỉnh táo để tiếp tục làm "đạo cụ" cho màn trình diễn tiếp theo. Trên màn hình iPhone, con số người xem đã chạm mốc một triệu.
Hào quang rực rỡ đang bao phủ lấy một khối thịt đang vữa ra từng mảng.