Trong căn bếp ngập ngụa mùi sắt và oán khí, chiếc điện thoại của Trần Khải vẫn lơ lửng giữa không trung như một con mắt quỷ, thu trọn từng khung cảnh kinh hoàng để truyền tải đến hàng triệu màn hình đang rung lên vì phấn khích. Khải nằm sóng xoài trên nền đá lạnh, cánh tay trái giờ đây chỉ còn là một dải da bùng nhùng không xương, rũ xuống như xác một con rắn chết khô.
Cơn đau vừa rồi từ màn "trình diễn" gân tay đã rút cạn sức lực của anh, nhưng oán lực trong căn bếp này không cho phép anh được ngất đi. Tiếng chuông đồng trên tay Lão Vô Diện khẽ rung nhẹ, một luồng điện tê dại lại chạy dọc tủy sống, ép Khải phải mở trừng mắt.
Lão Vô Diện chậm rãi bước lại gần. Bộ tạp dề da người trên người lão sột soạt, tỏa ra mùi hóa chất tẩy rửa nồng nặc khiến Khải muốn nôn khan nhưng dạ dày rỗng tuếch chỉ có thể trào lên một thứ dịch vị màu vàng đắng ngắt. Lão cúi xuống, những lớp băng gạc trắng toát che kín khuôn mặt lão chỉ cách mặt Khải vài centimet. Lần này, lão không cầm đĩa thịt nào. Trên bàn tay đeo găng đen tuyền của lão là một chiếc hộp gỗ mun chạm khắc những hoa văn hình xương người quấn quýt lấy nhau.
"Khán giả của cậu... họ đang rất hài lòng." Giọng Lão Vô Diện trầm đục, vang lên như tiếng đất đá lở trong hầm mộ. "Một triệu lượt xem. Một triệu linh hồn đang thèm khát được thấy cậu nếm trải nghệ thuật. Cậu đã dâng hiến thịt, dâng hiến gân... nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ để trở thành một 'nghệ nhân' thực thụ."
Lão mở chiếc hộp gỗ. Bên trong, nằm lọt thỏm trên lớp nhung đỏ thẫm là một bộ dao mổ gồm ba món: một con dao lọc, một chiếc kẹp và một cây kim dài. Tất cả đều được mài giũa từ loại đá đen tuyền, bóng loáng như gương, không hề phản chiếu ánh sáng mà dường như đang hút lấy mọi tia sáng xung quanh.
"Đây là món quà của tôi dành cho cậu." Lão Vô Diện lấy con dao đá đen lên, lưỡi dao mảnh như sợi tóc nhưng toát ra một hơi lạnh thấu xương. "Bộ dao mổ đá đen. Nó không chỉ cắt thịt. Nó cắt đứt sợi dây liên kết giữa thể xác và linh hồn. Khi cậu tự tay cầm lấy nó, cậu sẽ không còn là kẻ bị ăn. Cậu sẽ là kẻ kiến tạo nên mỹ vị từ chính mình."
Khải run rẩy nhìn bộ dao. Một phần trong anh gào thét đòi bỏ chạy, nhưng phần tính cách liều lĩnh, ích kỷ và khao khát quyền lực của một kẻ đã đánh đổi tất cả cho danh vọng lại bắt đầu trỗi dậy. Anh nhìn vào chiếc điện thoại. Con số người xem đã chạm mốc 1.5 triệu. Những bình luận donate hiện lên dày đặc: “Cầm lấy dao đi Khải!”, “Cho tụi tao xem trình độ của mày đi!”, “Tự tay lọc thịt mới là đẳng cấp!”
Sự công nhận của đám đông giống như một loại độc dược, nó khiến Khải quên đi bàn tay trái tàn phế, quên đi nỗi sợ hãi cái chết. Anh từ từ đưa bàn tay phải còn lành lặn ra, những ngón tay thon dài chạm vào chuôi dao bằng đá đen.
Ngay khoảnh khắc đó, một luồng ký ức đen tối ập vào đầu Khải. Anh thấy những người tiền nhiệm của mình, những kẻ cũng từng nằm trên bàn mổ này, cũng từng cầm lấy con dao này để tự cắt bỏ phần người của mình để đổi lấy một giây phút hào quang. Anh thấy cả gương mặt của Lan, cô nhìn anh với đôi mắt rỗng tuếch, khuôn miệng mấp máy: "Đừng... Khải... đừng trở thành hắn..."
Nhưng đã quá muộn. Con dao đá đen dường như có linh tính, nó bám chặt lấy lòng bàn tay Khải như một loài ký sinh.
"Làm đi." Ông Tàu đứng bên cạnh, rít một hơi thuốc dài, làn khói tím mịt mù bao phủ lấy Khải. "Quy tắc của quán: Không được lãng phí. Và không có gì quý giá hơn thứ mà ta tự nguyện dâng hiến. Cậu muốn thuốc giảm đau? Cậu muốn sự bất tử trên mạng xã hội? Hãy dùng con dao này, lọc bỏ phần 'thịt thừa' bẩn thỉu đang cản trở sự thăng hoa của cậu."
Khải cảm thấy một luồng sức mạnh quái dị chảy từ con dao vào cánh tay. Cơn đau biến mất, thay vào đó là một sự tỉnh táo đến đáng sợ. Anh ngồi dậy, ánh mắt dán chặt vào bắp đùi phải của mình.
Trước sự chứng kiến của triệu người, Khải đưa lưỡi dao đá đen chạm vào da. Lưỡi dao đi đến đâu, lớp da tự động tách ra đến đó, êm ái như cắt vào một miếng bơ mịn. Anh không thấy đau. Anh chỉ thấy một sự hưng phấn tột độ khi nhìn thấy những thớ cơ đỏ hồng, những mạch máu nhỏ li ti đang đập nhịp nhàng bên trong cơ thể mình.
"Mọi người thấy không?" Khải nhìn thẳng vào camera, giọng anh giờ đây mang một tông sắc lạnh lẽo, ma mị giống hệt Lão Vô Diện. "Đây là cách chúng ta tạo nên sự độc quyền. Không có Reviewer nào trên thế giới dám cho các bạn thấy 'nội dung' thực sự như thế này."
Anh dùng chiếc kẹp đá đen, khéo léo gắp lấy một thớ thịt đùi nhỏ, cắt đứt nó bằng con dao đá đen. Kỳ lạ thay, khi sợi dây liên kết linh hồn bị cắt đứt, miếng thịt đó bỗng dưng tỏa ra một mùi hương nồng nàn gấp trăm lần bát súp lúc trước. Đó là mùi của sự hy sinh, của tham vọng và của sự điên rồ.
Lão Vô Diện đứng bên cạnh gật đầu tán thưởng. Lão cầm lấy miếng thịt đó, thả vào một chiếc chảo đồng đang sôi sùng sục gia vị oán khí.
"Món quà đã được nhận." Lão Vô Diện thào thào. "Từ giờ, cậu không còn là thực khách bình thường nữa. Cậu là người phụ bếp của tôi. Mỗi khi cậu muốn danh vọng, hãy dùng con dao này. Mỗi khi cậu muốn sống sót, hãy dâng hiến."
Khải cầm con dao đá đen, cảm giác lạnh lẽo của nó thấm vào tận xương tủy. Anh nhìn xuống vết thương trên đùi mình, nơi anh vừa tự tay lóc thịt. Vết thương không chảy máu, nhưng nó bắt đầu phát ra ánh sáng tím nhợt nhạt.
Bất chợt, tiếng máy xay thịt công nghiệp phía sau tấm rèm bỗng vang lên dữ dội hơn, xen lẫn trong đó là tiếng rên rỉ nghẹn ngào của một người phụ nữ.
“Khải… giúp em…”
Tiếng nói rất nhỏ, chỉ đủ để Khải nghe thấy giữa những tiếng gào thét của khán giả trên livestream. Khải khựng lại, con dao đá đen trong tay anh khẽ rung lên. Anh biết giọng nói đó. Anh biết cái máy xay đó đang nghiền nát thứ gì.
Lão Vô Diện nghiêng đầu, chiếc mũ đầu bếp che khuất nửa mặt lão dường như đang chuyển động. "Đừng phân tâm. Khán giả đang chờ món tiếp theo. Cậu có muốn... tự tay chế biến 'nguyên liệu' đặc biệt trong lò không?"
Khải nhìn vào màn hình điện thoại, nơi những con số vẫn đang nhảy múa điên cuồng. Anh nhìn con dao đá đen trong tay, rồi nhìn về phía căn hầm tối tăm phát ra tiếng rên rỉ của Lan. Một lựa chọn tàn khốc hiện ra trước mắt: hoặc là anh tiếp tục là kẻ cầm dao, hoặc anh sẽ là kẻ tiếp theo chui vào cái máy xay đó.
Và trong cơn mê sảng của danh vọng, Khải đã đưa ra quyết định của mình. Anh đứng dậy, bước chân khập khiễng hướng về phía căn hầm, con dao đá đen nắm chặt trong tay, tỏa ra một thứ oán lực lạnh lẽo đến ghê người.