MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Vị Xác NgườiChương 8: Vị ngọt từ máu của người quen

Gia Vị Xác Người

Chương 8: Vị ngọt từ máu của người quen

1,419 từ · ~8 phút đọc

Ánh sáng từ chiếc iPhone trên tay Trần Khải rung lắc dữ dội khi anh tiến sâu vào hành lang hẹp dẫn xuống tầng hầm. Phía sau lưng anh, tiếng cười nói của những thực khách đeo mặt nạ thú trong sảnh ăn đã mờ dần, chỉ còn lại tiếng máy xay thịt chạy rầm rập dưới sàn đá, rung lên từng nhịp như trái tim của một con quái vật cơ khí.

Mùi hương trong không gian bỗng chốc thay đổi. Nó không còn là mùi thơm ngào ngạt gây nghiện của "Tủy Sống Hạnh Phúc" hay mùi hóa chất nồng nặc từ gạc băng của Lão Vô Diện. Ở đây, mùi sắt lạnh của máu tươi chiếm trọn khứu giác, trộn lẫn với một mùi nồng đậm, quen thuộc đến mức khiến Khải thấy rùng mình. Đó là mùi nước hoa hương nhài mà Lan vẫn thường dùng—thứ mùi mà anh từng gọi là "mùi của bình yên" trước khi danh vọng cuốn phăng tất cả.

"Khải... cứu em..."

Tiếng thầm thì lại vang lên, lần này rõ rệt hơn, phát ra từ sau một cánh cửa sắt hoen gỉ bám đầy màng nhện. Khải dừng lại trước cánh cửa. Bộ dao mổ bằng đá đen trong túi áo anh bỗng tỏa ra hơi lạnh thấu xương, như thể chúng đang háo hức chờ đợi được chạm vào da thịt mới.

"Mọi người nghe thấy không?" Khải thì thầm vào ống kính, giọng anh khản đặc, đôi mắt trợn trừng nhìn vào số lượng người xem đang nhảy múa liên hồi. "Có tiếng người kêu cứu. Đây không còn là review ẩm thực nữa... Khải nghĩ mình đã phát hiện ra bí mật lớn nhất của con hẻm này."

“Mở cửa đi Khải! Content này chất quá!” “Diễn thôi mà, chắc là diễn viên đóng vai nạn nhân thôi.” “Nhìn tay lão kìa, cái lớp da rỗng tuếch kia sao diễn được? Cẩn thận đó Khải ơi!”

Khải dùng bàn tay phải còn lành lặn đẩy mạnh cánh cửa. Tiếng bản lề rít lên khô khốc. Luồng ánh sáng từ đèn flash điện thoại quét qua căn phòng, hiện lên một khung cảnh khiến linh hồn anh như bị bóp nghẹt.

Giữa căn phòng hầm chật chội là một chiếc bàn mổ bằng đá đen khổng lồ, xung quanh là những ống dẫn thủy tinh chằng chịt, dẫn những thứ chất lỏng màu hồng sậm vào một hệ thống máy móc bốc khói nghi ngút. Và trên bàn mổ đó... Lan đang nằm đó.

Cô không chết. Nhưng cái cách cô đang tồn tại còn kinh khủng hơn cái chết gấp vạn lần. Nửa thân trên của Lan bị gắn chặt vào một bộ khung kim loại lạnh lẽo. Đôi mắt cô lờ đờ, nhìn vào hư không, da dẻ tái nhợt như giấy sáp. Phần thân dưới của cô... đã biến mất. Thay vào đó là những màng tế bào đang được nuôi dưỡng trong một bể dung dịch, nơi những thớ thịt mới đang từ từ mọc ra như những nụ hoa quái đản để rồi lại bị một lưỡi dao tự động cắt lìa theo định kỳ.

"Lan?" Khải đánh rơi chiếc gimbal xuống sàn. Điện thoại văng ra một góc, nhưng oán lực của căn phòng khiến nó vẫn hướng camera về phía Lan, tiếp tục livestream khung cảnh địa ngục này cho hàng triệu người xem.

Lan nghe thấy tên mình, khẽ nghiêng đầu. Khi nhìn thấy Khải, một giọt nước mắt đục ngầu lăn dài trên má cô.

"Khải... anh đến rồi..." Giọng cô nghe như tiếng lá khô bị nghiền nát. "Anh... anh có mang cho em... một nhát dao cuối cùng không?"

Khải lùi lại, va phải chiếc chảo đồng đặt trên bếp than đỏ rực góc phòng. Trong chảo là một thứ chất lỏng đang sôi sùng sục, bốc lên mùi thơm ngọt lịm đến điên dại. Anh nhìn thấy bên cạnh chảo là một đĩa nhỏ đựng những mẩu da chiên giòn, trên đó vẫn còn rõ vết sẹo hình ngôi sao mà chính anh đã gây ra cho cô một năm trước.

Sự thật ập đến như một búa tạ giáng thẳng vào óc. Món "vị ngọt" mà anh vẫn hằng say mê, thứ "gia vị" khiến video của anh đạt triệu view... chính là cô. Là máu của người phụ nữ từng yêu anh nhất, là thịt từ cơ thể đang bị thu hoạch như một loài cây lấy trái.

"Không... không thể nào..." Khải lảo đảo, tay anh chạm vào bộ dao mổ bằng đá đen trong túi.

Ngay lúc đó, Lão Vô Diện xuất hiện từ bóng tối sau những ống dẫn. Lão không cầm dao, nhưng bộ tạp dề da người của lão thấm đẫm một thứ dịch đỏ thẫm mới.

"Vị ngọt của máu người quen là loại gia vị tinh khiết nhất, Trần Khải." Lão Vô Diện nói, giọng lão vang vọng trong căn hầm như tiếng vọng từ vực thẳm. "Nó mang theo cả nỗi đau, sự phản bội và tình yêu. Cậu đã nếm nó rất nhiều lần rồi, đúng không? Cậu đã khen nó ngon trước mặt triệu người."

Lão bước lại gần chiếc bàn mổ, dùng bàn tay đeo găng đen vuốt ve gương mặt của Lan. "Cô ấy rất ngoan. Cô ấy không gào thét. Cô ấy chỉ hỏi khi nào cậu sẽ đến ăn phần thịt ngon nhất của cô ấy."

Khải nhìn vào màn hình điện thoại. Lượt xem đã chạm mốc 2 triệu. Tiền donate nhảy số nhanh đến mức không thể đọc kịp. Khán giả đang phát điên vì cảnh quay "Gore" chân thực nhất mà họ từng thấy.

“Cắt đi! Khải ơi cầm dao lên cắt đi!” “Đúng là cực phẩm nghệ thuật! Thêm gia vị vào đi chủ quán!” “Lan đẹp quá, thịt chắc phải ngọt lắm!”

Những lời bình luận của khán giả giống như những nhát dao vô hình, xé nát chút lý trí còn lại của Khải. Anh nhìn Lan, rồi nhìn con dao đá đen trong tay mình. Lưỡi dao đá đen bắt đầu rung lên, tỏa ra hơi lạnh thôi thúc. Oán lực trong phòng bóp nghẹt trái tim Khải, nó khiến anh nhận ra rằng nếu anh không tự tay xuống dao, chính anh sẽ là người bị đẩy vào hệ thống máy móc kia.

"Khải..." Lan thì thầm, ánh mắt cô cầu xin một sự giải thoát, nhưng trong sâu thẳm con ngươi rỗng tuếch đó, Khải thấy bóng dáng của chính mình – một kẻ thảm hại và độc ác.

Lão Vô Diện đẩy bộ dao mổ về phía Khải. "Làm đi, người phụ bếp của tôi. Hãy cho khán giả thấy vị ngọt cuối cùng của sự trung thành. Chỉ một nhát dao này thôi, lượt view của cậu sẽ trở thành huyền thoại. Cậu sẽ có tất cả tiền bạc để trả nợ, có tất cả danh vọng để đứng trên đỉnh cao."

Bàn tay phải của Khải run rẩy nắm chặt con dao đá đen. Anh bước lại gần Lan. Mùi hương nhài trộn lẫn mùi máu bốc lên nồng nặc. Lan nhắm mắt lại, một nụ cười đau đớn hiện trên môi.

Khải đưa lưỡi dao lên cao. Dưới ánh đèn flash của iPhone, lưỡi đá đen lóe lên một tia sáng tàn độc. Anh không nhìn vào mắt Lan, anh nhìn vào con số 2.5 triệu người xem đang hiện lên trên màn hình. Đó mới chính là vị thần mà anh thờ phụng.

Xoẹt.

Tiếng lưỡi dao cắt qua da thịt ngọt lịm. Một dòng máu đỏ tươi bắn lên mặt Khải, ấm nóng và mang theo vị mặn chát của nước mắt. Khải đưa tay quệt ngang vết máu trên môi, rồi vô thức liếm nhẹ.

Ngọt. Ngọt đến thấu xương.

Lão Vô Diện khẽ rung chiếc chuông đồng. Keng. Những bộ phận vừa bị cắt bỏ của Lan bắt đầu bò về phía chiếc máy xay thịt, hòa vào bản nhạc của địa ngục. Khải đứng đó, máu của Lan dính đầy trên mặt, đôi mắt anh hoàn toàn mất đi ánh sáng của con người, chỉ còn lại sự trống rỗng vô hồn.

"Chào các bạn..." Khải thều thào vào ống kính, giọng nói lạnh lẽo như băng. "Hôm nay... chúng ta sẽ review món: Sự hy sinh của tình yêu."

Livestream bùng nổ. Thế giới ngoài kia đang vỗ tay, trong khi trong căn hầm này, linh hồn của Trần Khải đã chính thức bị lọc sạch khỏi thể xác, chỉ còn lại một khối thịt tham vọng đang cầm dao.