Hơi nóng từ chiếc bát sứ trắng toát nghi ngút khói, phả vào mặt Trần Khải một mùi hương thanh khiết đến kỳ lạ. Nó không nồng nặc mùi máu như căn hầm mổ vừa rồi, mà dịu nhẹ, phảng phất hương hoa nhài trộn lẫn với vị ngọt thanh của sâm cầm. Nhưng đối với Khải, làn khói ấy giống như một bàn tay mờ ảo đang bóp nghẹt cuống họng anh.
Lão Vô Diện đặt bát súp xuống bàn gỗ, đôi bàn tay quấn gạc trắng khéo léo gạt đi những bọt li ti trên bề mặt nước dùng trong vắt.
"Đây là thành phẩm từ nhát dao của cậu," Lão nói, giọng khàn đặc đầy vẻ thỏa mãn. "Món súp 'Hồi Ức'. Khi nguyên liệu được dâng hiến bởi chính người thân thuộc nhất, vị đắng của sự phản bội sẽ chuyển hóa thành vị ngọt của sự vĩnh cửu. Ăn đi, đừng để tâm sức của cô ấy lãng phí."
Khải nhìn vào bát súp. Bên dưới lớp nước dùng trong vắt như gương, những mảnh thịt trắng ngần, mỏng như cánh ve đang dập dềnh. Anh run rẩy cầm chiếc thìa bạc lên. Ánh đèn flash từ chiếc điện thoại vẫn đang livestream quét qua mặt nước, phản chiếu khuôn mặt tái dại, hốc hác của anh.
Ngay khi chiếc thìa chạm vào môi, một luồng điện xẹt qua đại não.
Xoẹt.
Ký ức đầu tiên ập đến. Đó là một buổi chiều mưa của hai năm trước. Lan đứng dưới hiên nhà, chiếc váy hoa nhí dính nước bết vào đôi chân thon dài. Cô cười, đưa cho anh một chiếc hộp cơm nhỏ: "Khải à, em mới học làm món súp này, anh ăn thử xem có ngon bằng mấy quán anh hay review không?" Lúc đó anh đã gạt đi, mắt không rời khỏi màn hình laptop đang hiện thông báo nợ nần: "Để đó đi, anh đang bận chỉnh video, không có thời gian cho mấy thứ nhạt nhẽo này."
Khải nuốt một miếng thịt. Vị ngọt bùng nổ, nhưng kéo theo đó là một nỗi đau thấu tận tâm can.
Xoẹt.
Ký ức thứ hai hiện ra rõ mồn một. Lan đang ngồi khóc trong góc phòng, trên tay là chiếc điện thoại hiện dòng tin nhắn anh gửi cho một cô nàng KOL khác để gạ gẫm "collab" tạo scandal. Anh đã mắng cô là kẻ phiền phức, là vật cản đường sự nghiệp của anh. Anh đã đẩy cô ngã, khiến đầu gối cô va vào cạnh bàn, để lại một vết sẹo nhỏ mà sau này anh đã thấy trên miếng da chiên giòn tối qua.
"Không... dừng lại đi..." Khải thều thào, nước mắt bắt đầu rơi lã chã vào bát súp.
Nhưng tay anh không dừng lại được. Một lực lượng vô hình từ con dao đá đen vẫn đang găm chặt trong lòng bàn tay phải bắt anh phải tiếp tục "thưởng thức". Mỗi thìa súp là một mảnh linh hồn của Lan đang hòa vào máu thịt anh. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng của cô khi bị Lão Vô Diện lừa vào con hẻm, sự đau đớn khi những thớ thịt đùi đầu tiên bị lóc ra, và cả sự bao dung đến điên rồ khi cô nhìn thấy anh cầm dao bước tới.
“Khải... nếu thịt của em có thể giúp anh nổi tiếng, em không tiếc...” Giọng nói của Lan vang lên ngay trong lồng ngực anh, nghe như tiếng chuông đồng vọng lại từ cõi chết.
Trên màn hình livestream, khán giả đang chứng kiến một cảnh tượng kỳ quái: Một gã Reviewer đang vừa ăn súp vừa khóc nức nở, nhưng đôi mắt gã lại ánh lên một sự thèm khát điên cuồng.
“Nhìn kìa, Khải đang ăn 'Hồi Ức' đó!” “Reviewer đỉnh nhất là đây, biểu cảm quá chân thực.” “Món này bao nhiêu tiền vậy? Tôi muốn đặt một suất cho người yêu cũ!”
Lão Vô Diện đứng trong bóng tối, nhìn những bình luận nhảy múa trên màn hình với vẻ khinh bỉ. Lão biết, oán lực từ bát súp đang dần tháo rời những mảnh nhân tính cuối cùng của Khải. Tế bào của anh đang bắt đầu tự tách rời khỏi xương để nhường chỗ cho vị ngọt của Lan xâm chiếm.
Khải nhìn xuống bát súp giờ chỉ còn lại một miếng thịt cuối cùng. Nó không phải là thịt đùi hay thịt vai. Đó là một phần nhỏ của trái tim – thứ mà nhát dao cuối cùng của anh đã lấy đi. Miếng thịt khẽ rung rinh trong làn nước nóng.
"Ăn đi, Khải. Để cô ấy hoàn toàn thuộc về cậu," Ông Tàu từ đâu bước tới, phả một ngụm khói tím nồng nặc vào bát súp. "Cậu đã chà đạp lên cô ấy để leo lên đỉnh cao này. Giờ là lúc cậu mang cô ấy theo mình... mãi mãi."
Khải đưa miếng thịt cuối cùng vào miệng. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Toàn bộ ký ức về Lan – từ lần đầu gặp gỡ đến nhát dao đẫm máu vừa rồi – bỗng chốc vỡ tan như những mảnh kính. Anh không còn cảm thấy hối hận. Anh không còn cảm thấy đau đớn.
Thứ còn lại duy nhất là một cơn đói kinh hoàng hơn gấp bội.
Anh nhìn vào gương. Gương mặt anh bắt đầu biến đổi. Đôi mắt anh trở nên vô hồn, sâu hoắm. Da mặt anh bắt đầu bong tróc từng mảng lớn, lộ ra lớp thịt đỏ hỏn bên dưới nhưng tuyệt nhiên không chảy một giọt máu nào. Anh không còn giống Trần Khải nữa. Anh bắt đầu trông giống... Lão Vô Diện.
"Ngon quá..." Khải thốt lên, giọng nói giờ đây không còn là của anh, mà là sự pha trộn của hàng nghìn tiếng rên rỉ của những nạn nhân từng qua tay quán ăn này.
Anh cầm lấy chiếc điện thoại, giơ lên trước khuôn mặt đang tan rã của mình và cười một cách điên dại. "Mọi người thấy sao? Đây chính là mỹ vị của sự thật. Hãy đến hẻm 444... Khải đang đợi các bạn..."
Tiếng chuông đồng trên tay Lão Vô Diện vang lên một nhịp dứt khoát. Livestream đột ngột tắt lịm. Trong căn phòng tối, chỉ còn lại tiếng nhai ngấu nghiến của một kẻ đã đánh đổi linh hồn để lấy một bát súp làm từ ký ức của chính mình.
Khải không biết rằng, ở góc tối của bếp mổ, nửa thân trên của Lan vẫn đang nhìn anh. Một giọt nước mắt cuối cùng của cô rơi xuống hệ thống máy móc, biến thành một tia lửa điện nhỏ nhoi, báo hiệu cho một sự sụp đổ đang đến gần.