MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Vị Xác NgườiChương 10: Ngón tay út rơi vào bát nước chấm

Gia Vị Xác Người

Chương 10: Ngón tay út rơi vào bát nước chấm

1,413 từ · ~8 phút đọc

Trần Khải ngồi trong một nhà hàng sang trọng bậc nhất trung tâm thành phố, đối diện với gã giám đốc marketing của một nhãn hàng thực phẩm lớn. Ánh đèn chùm pha lê lấp lánh phản chiếu lên những bộ dao nĩa bạc sáng loáng, nhưng trong mắt Khải, mọi thứ đều nhòe nhẹt và mang một sắc thái xám xịt của sự phân hủy.

"Chúc mừng cậu, Khải. Chuỗi video về 'Quán ăn ẩn danh' của cậu đang tạo nên một cơn địa chấn truyền thông thực sự," gã giám đốc cười, đẩy về phía anh một bản hợp đồng trị giá chín con số. "Chúng tôi muốn cậu làm gương mặt đại diện cho dòng nước xốt cay mới nhất. Hợp đồng này đủ để cậu xóa sạch nợ nần và mua thêm vài cái nhà đấy."

Khải cố gắng mỉm cười, nhưng cơ mặt anh cứng đờ như gỗ mục. Anh mặc một chiếc áo vest cổ cao, quấn băng gạc kín kẽ bên dưới lớp áo để ngăn những mảng da chết rơi ra. Cảm giác lúc này rất quái đản: cơ thể anh nhẹ bẫng, giống như phần lõi bên trong đã trống rỗng, chỉ còn lại một lớp vỏ bọc mỏng manh đang cố gắng gồng gánh chút tàn dư của danh vọng.

"Tôi rất vinh dự," Khải đáp, giọng nói khản đặc và mang theo âm hưởng kim loại rợn người.

Để ăn mừng, gã giám đốc gọi món tôm hùm sốt bơ tỏi. Khải nhìn đĩa thức ăn sang trọng, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi ghê tởm tột độ. Kể từ khi nếm bát súp từ Lan, vị giác của anh đã hoàn toàn biến đổi. Mọi thức ăn bình thường đối với anh giờ đây đều có mùi như rác rưởi ôi thiu. Anh thèm khát thứ oán lực nồng đậm, thèm khát cái vị ngọt thanh khiết của thịt người đang được chế biến dưới bàn tay Lão Vô Diện.

Anh cầm chiếc kẹp bạc lên, định gắp một miếng tôm. Nhưng ngay khi anh dồn lực vào bàn tay hữu, một tiếng rắc nhỏ đến mức chỉ mình anh nghe thấy vang lên.

Dưới lớp găng tay da màu đen mà Khải luôn đeo để che đi làn da trắng hếu, ngón tay út của anh bỗng mất đi mọi cảm giác liên kết. Nó không đau. Nó chỉ đơn giản là tách rời ra, giống như một mảnh đồ chơi bằng nhựa bị rời khỏi khớp.

Khải sững sờ. Anh thấy vật thể bên trong găng tay tuột xuống, trượt theo độ dốc của bàn tay rồi rơi tõm vào bát nước chấm đặt ngay trước mặt.

Tõm.

Một vài giọt nước chấm màu đỏ nâu bắn lên vạt áo vest đắt tiền của gã giám đốc.

"Ơ kìa, cậu Khải, cậu không sao chứ?" Gã giám đốc ngạc nhiên, nhìn xuống bát nước chấm.

Trái tim Khải đập loạn nhịp, nhưng không phải vì sợ hãi cho mạng sống, mà là sợ hãi cho sự nghiệp đang ở đỉnh cao. Anh nhìn vào bát nước chấm. Ngón tay út của anh nằm chơ vơ giữa lớp xốt đặc sệt, da nó trắng bệch, móng tay vẫn còn bóng loáng lớp sơn bóng mà anh mới làm để lên hình. Kinh tởm hơn, ngón tay ấy không hề chảy máu. Ở chỗ vết đứt, những sợi tơ màu đen li ti—oán lực của Lão Vô Diện—đang ngọ nguậy như những con giun nhỏ, cố gắng tìm đường quay lại cơ thể chủ.

"Tôi... tôi xin lỗi, tôi hơi mệt," Khải nhanh chóng dùng chiếc khăn ăn phủ lên bát nước chấm, tay trái giấu nhẹm dưới bàn.

"Cậu làm việc quá sức rồi đấy. Mà này, cái gì trong bát thế kia? Trông như..." Gã giám đốc nheo mắt, tò mò định lật chiếc khăn ăn lên.

Ngay lúc đó, tiếng chuông đồng mơ hồ từ con hẻm 444 lại vang vọng trong đầu Khải. Keng.

Một cơn thèm khát điên cuồng ập đến, xóa sạch mọi sự lịch thiệp cuối cùng. Khải không thể kiềm chế được nữa. Anh chụp lấy bát nước chấm, trước sự kinh hoàng của gã giám đốc và những vị khách xung quanh, anh đưa nó lên miệng và húp sùm sụp.

Anh nhai ngấu nghiến. Tiếng xương ngón tay giòn rụm vỡ ra dưới hàm răng anh phát ra những tiếng răng rắc khô khốc. Vị ngọt của chính bản thân anh, hòa quyện với thứ oán lực ký sinh, khiến đại não Khải nổ tung trong một cơn khoái lạc bệnh hoạn.

"Ngon... ngon quá..." Khải lẩm bẩm, nước xốt đỏ như máu dính đầy quanh miệng, chảy xuống cổ áo.

"Cậu... cậu điên rồi! Bảo vệ! Có kẻ điên ở đây!" Gã giám đốc kinh hoàng lùi lại, làm đổ cả ly rượu vang đắt tiền.

Khải đứng phắt dậy. Dưới áp lực của sự vận động mạnh, lớp băng gạc dưới áo vest bắt đầu bục ra. Những mảnh da chết màu xám xịt rơi lả tả xuống sàn nhà như những cánh hoa héo. Những người xung quanh hét lên khi thấy một bên vai của Khải xệ xuống, rồi cả cánh tay trái—thứ chỉ còn là lớp da rỗng—tuột khỏi ống tay áo, rơi bịch xuống đất như một chiếc túi bóng đầy khí.

"Mọi người đừng sợ..." Khải cười, một nụ cười rách toác đến tận mang tai khi những mô cơ mặt bắt đầu tự tách rời. "Tôi chỉ đang... review chính mình thôi mà."

Anh cầm chiếc iPhone lên, bật camera trước. Dù cơ thể đang tan rã, bản năng của một KOL vẫn thôi thúc anh phải ghi lại khoảnh khắc này. Màn hình hiện lên hàng nghìn bình luận đang nhảy vọt vì anh đột ngột livestream không báo trước.

"Chào các bạn... nhìn xem... Khải đang trở thành món chính đây..."

Anh nhìn vào gương điện thoại, thấy khuôn mặt mình giờ đây chỉ còn là một nửa. Một bên mắt đã rụng xuống, chỉ còn lại một hố đen sâu hoắm tỏa ra làn khói tím nồng nặc. Anh không thấy đau, anh chỉ thấy hạnh phúc. Sự công nhận của đám đông—những icon kinh hãi, những lượt chia sẻ tăng chóng mặt—chính là thứ thuốc tê mạnh nhất giúp anh chịu đựng cảnh tượng kinh tởm này.

Bỗng nhiên, giữa đám đông thực khách đang tháo chạy, Khải nhìn thấy bóng dáng của Ông Tàu. Lão đứng đó, giữa sảnh nhà hàng sang trọng, vẫn thản nhiên ngậm tẩu thuốc tỏa khói tím lịm. Lão nhìn Khải, rồi nhìn vào chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ.

"Hết giờ rồi, Trần Khải. Quy tắc của quán: Không được lãng phí bất kỳ thớ thịt nào ở nơi công cộng."

Ông Tàu giơ chiếc chổi tre lên, quét một nhịp vào không trung. Khải cảm thấy một lực hút kinh người kéo lấy mình. Toàn bộ những bộ phận đã rụng của anh trên sàn nhà bỗng dưng co giật, rồi bò lồm cồm về phía anh như những con côn trùng bị thu hút bởi ánh sáng.

Trong chớp mắt, thực khách trong nhà hàng chỉ còn thấy một vũng dịch nhầy màu tím đen trên sàn. Trần Khải đã biến mất.

Anh tỉnh dậy trên bàn mổ đá đen quen thuộc. Lão Vô Diện đang đứng đó, tay cầm bộ dao đá đen đã được mài sắc lẻm. Lão không nhìn Khải, mà nhìn vào bát nước chấm mà Khải đã mang theo—trong đó vẫn còn sót lại một mảnh xương ngón tay út chưa nhai hết.

"Cậu đã bắt đầu tự ăn chính mình," Lão Vô Diện thào thào, âm thanh như tiếng gió rít qua khe cửa hẹp. "Đó là giai đoạn cuối của một Reviewer thực thụ. Khi không còn gì trên thế giới này đủ ngon để cậu đánh giá, cậu chỉ còn lại bản thân mình làm thực đơn."

Lão đưa con dao đá đen lên cao. "Nhưng trước khi cậu biến mất hoàn toàn, chúng ta cần 'thu hoạch' nốt những gì khán giả yêu thích nhất ở cậu. Đêm nay, thực đơn sẽ là: Gan của kẻ dối trá."

Khải nhìn lên trần nhà, nơi Lan vẫn đang bị treo lơ lửng. Cô nhìn anh bằng ánh mắt vô hồn, nhưng dường như có một tia thương hại le lói. Anh muốn kêu cứu, nhưng môi anh đã bị oán lực khâu chặt lại từ lúc nào.

Tiếng chuông đồng vang lên. Keng. Cuộc phẫu thuật cuối cùng chính thức bắt đầu.