MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiả Vờ YêuChương 5: Khi Vỏ Bọc Rơi Rụng: Bàn Tay Ấm Áp Của Kẻ Lạnh Lùng

Giả Vờ Yêu

Chương 5: Khi Vỏ Bọc Rơi Rụng: Bàn Tay Ấm Áp Của Kẻ Lạnh Lùng

871 từ · ~5 phút đọc

Sau gần một tuần sống chung dưới một mái nhà, An Chi đã quen với sự căng thẳng luôn bao trùm khu vực phòng ngủ. Cô và Khắc Nguyên tránh chạm mặt nhau tối đa, nhưng sự hiện diện của anh luôn là một áp lực đè nặng.

Sáng thứ Bảy, An Chi thức dậy với cơn đau đầu dữ dội và toàn thân rã rời. Cô đã thức khuya nhiều đêm liền để làm việc cho công ty gia đình, cố gắng chứng minh sự cứu giúp của Khắc Nguyên là có giá trị. Cô biết mình đã bị cảm.

Đến trưa, cơ thể cô nóng bừng. An Chi cố gắng tự mình uống thuốc hạ sốt, nhưng cô quá yếu, chiếc ly trượt khỏi tay và vỡ tan trên sàn. Tiếng động tuy nhỏ nhưng trong căn biệt thự yên tĩnh thì lại rất rõ ràng.

Chỉ vài giây sau, cánh cửa thông phòng của Khắc Nguyên bật mở.

Khắc Nguyên bước vào. Anh vừa tập thể dục xong, chỉ mặc quần short, cơ thể ướt đẫm mồ hôi. Vẻ ngoài trần trụi, mạnh mẽ của anh khiến An Chi giật mình, nhưng cô quá yếu để phản ứng.

Anh cau mày khi thấy cô nằm co ro, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

"Cô làm gì vậy?" Giọng anh vẫn lạnh, nhưng có một sự thay đổi tinh tế – sự thay đổi của một người đang lo lắng.

"Tôi... tôi bị sốt," An Chi thều thào, cố gắng ngồi dậy.

Khắc Nguyên lập tức nhận ra sự nghiêm trọng. Anh không nói nhiều. Anh cúi xuống, chạm vào trán cô. Nhiệt độ nóng rực khiến anh rụt tay lại ngay lập tức.

"Chết tiệt." Anh thốt lên, đi nhanh ra khỏi phòng và gọi điện thoại cho bác sĩ riêng.

Trong khi chờ đợi, Khắc Nguyên quay lại. Anh dọn dẹp mảnh thủy tinh vỡ, sau đó lấy khăn sạch và một chậu nước ấm.

An Chi nằm đó, cơ thể run rẩy. Cô thấy Khắc Nguyên ngồi xuống mép giường, vắt khô khăn.

"Nói cho tôi biết, cô còn bao nhiêu việc phải làm," anh ra lệnh.

An Chi không thể tập trung, cô chỉ cảm thấy ánh mắt anh đang nhìn mình. Trong lúc cô yếu đuối nhất, sự chăm sóc bất ngờ này lại là điều đáng sợ nhất.

Khắc Nguyên đưa tay lên, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán cô. Cái chạm này không hề có dục vọng, mà là sự lo lắng đơn thuần. "Tôi sẽ không làm gì cô khi cô như thế này. Đừng lo lắng vô ích."

Anh nói thêm: "Ngủ đi."

Nhưng An Chi không thể ngủ. Cô cảm thấy nóng ran và bứt rứt.

"Không... nóng quá," cô rên rỉ.

Khắc Nguyên nhìn cô một lúc, sau đó anh quyết định. Anh cởi chiếc áo choàng lụa mỏng đang mặc. Anh quay lưng lại, vắt khăn và bắt đầu lau nhẹ nhàng trên cổ, vai và cánh tay trần của cô.

Mỗi cái chạm của chiếc khăn ấm đều là một sự giải thoát khỏi cơn nóng bức. An Chi nhắm mắt lại. Cô cảm nhận được hơi thở gần gũi của Khắc Nguyên, hơi ấm từ bàn tay đang giữ chiếc khăn của anh. Dù chỉ là sự chăm sóc y tế, nhưng nó là lần đầu tiên Khắc Nguyên tiếp xúc với cô một cách thân mật nhưng hoàn toàn dịu dàng.

Trong cơn mê man, An Chi lẩm bẩm, gọi tên cha mẹ, kể về áp lực cô đang phải chịu đựng.

Khắc Nguyên dừng lại. Anh không lau nữa, chỉ lặng lẽ nhìn cô. Anh lắng nghe những lời nói vô thức đó, cảm nhận được sự tuyệt vọng và gánh nặng mà cô gái này đang gánh vác.

Ánh mắt lạnh lùng của anh dịu đi một chút, không còn sự tính toán của một Chủ tịch mà là sự đồng cảm thoáng qua của một con người.

Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, đẩy chúng ra khỏi trán. "Ngủ đi, An Chi," anh thì thầm, lần đầu tiên gọi tên cô một cách dịu dàng đến vậy. "Dù là hợp đồng hay không, tôi sẽ không để cô chết."

Khi bác sĩ riêng đến, Khắc Nguyên rời giường, mặc lại chiếc áo choàng một cách nhanh chóng. Anh đứng dựa vào tường, khoanh tay theo dõi toàn bộ quá trình khám bệnh.

Bác sĩ rời đi, Khắc Nguyên ra lệnh cho quản gia nấu cháo và canh nóng. Anh bước trở lại phòng cô.

An Chi đã ngủ thiếp đi, khuôn mặt bớt đỏ hơn. Anh đứng đó một lúc lâu, nhìn cô.

Anh biết, bên dưới vỏ bọc mạnh mẽ của cô, là một cô gái yếu đuối, đang chiến đấu cho gia đình mình. Sự tiếp xúc cơ thể vừa rồi, dù là vì lý do sức khỏe, đã phá vỡ một phần rào cản tinh thần giữa họ.

Khắc Nguyên bước ra khỏi phòng, khóa cánh cửa thông lại. Anh phải tự nhắc nhở bản thân. Cô là một phần của giao dịch. Nhưng anh cũng không thể phủ nhận rằng, sự yếu đuối của cô, và sự tin tưởng vô thức mà cô dành cho anh trong lúc mê man, đã khơi gợi một điều gì đó trong con người lạnh lùng của anh.