Hai ngày sau cơn sốt, An Chi đã hồi phục. Sự căng thẳng giữa cô và Khắc Nguyên trở lại, thậm chí còn nặng nề hơn, bởi vì cả hai đều nhớ đến khoảnh khắc An Chi yếu đuối và sự chăm sóc ngoài ý muốn của anh.
Buổi tối, Khắc Nguyên gọi An Chi xuống phòng khách.
"Cô đã khỏe hơn chưa?" anh hỏi, giọng nói trở lại vẻ lạnh lùng, dập tắt mọi cảm xúc lãng đãng vừa qua.
"Tôi ổn, thưa Chủ tịch Khắc."
"Tốt. Chúng ta cần nói về màn diễn xuất của cô." Khắc Nguyên cầm một ly rượu vang, đi lại trong phòng. "Cô thể hiện sự bối rối quá rõ ràng. Nếu cô cứ tiếp tục như vậy, kế hoạch của tôi sẽ thất bại. Tôi cần một người phụ nữ nhìn tôi bằng ánh mắt của người đang yêu, chứ không phải một con nai bị mắc bẫy."
An Chi cảm thấy bị xúc phạm. "Tôi đã cố gắng hết sức."
"Chưa đủ." Anh đặt ly rượu xuống, nhìn thẳng vào cô. "Chúng ta cần tập dượt. Ngay bây giờ."
Anh đi về phía cô, chỉ cách cô một bước chân. Mùi rượu và mùi hương đặc trưng của anh bao trùm cô.
"Bài học đầu tiên: Tiếp xúc cơ thể tự nhiên." Anh ra lệnh. "Trong vai trò vợ chồng, cô không nên rụt rè. Nào, tiến lại đây."
An Chi ngập ngừng. Anh nắm lấy cánh tay cô, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát kéo cô sát vào người anh.
"Giữ tay tôi, An Chi. Đặt tay cô lên ngực tôi. Cảm nhận nhịp đập của tôi."
An Chi lưỡng lự, nhưng trước ánh mắt sắc lạnh của anh, cô đành làm theo. Bàn tay cô chạm vào ngực anh, nơi cô có thể cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh cơ bắp anh. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, không phải vì yêu, mà vì sự bối rối và kích thích.
"Tốt," Khắc Nguyên tiếp tục, giọng anh trầm khàn. "Bây giờ, nhìn vào mắt tôi. Hãy tưởng tượng cô đã yêu tôi từ lâu. Cô đang nhớ tôi. Hãy để sự khao khát đó hiện lên trong ánh mắt."
An Chi cố gắng tập trung, nhưng ánh mắt của Khắc Nguyên quá mãnh liệt. Đôi mắt anh sâu thẳm, và trong đó, cô thấy sự phản chiếu của chính mình – bối rối, sợ hãi, và một chút gì đó bị kích thích.
"Chậm quá." Khắc Nguyên lắc đầu. "Tôi cần cô nhanh hơn, tự nhiên hơn. Đây là một bài học thực tế."
Đột nhiên, anh cúi xuống, không hôn, mà áp trán anh vào trán cô. Hơi thở anh ấm nóng phả vào mặt cô.
"Thư giãn đi, An Chi. Cô đang cố gắng kiểm soát quá nhiều. Vợ chồng là phải buông thả. Hãy tưởng tượng cô vừa về đến nhà sau một ngày mệt mỏi, và điều đầu tiên cô muốn là sự vỗ về từ chồng mình."
Anh nâng tay, vuốt nhẹ sau gáy cô, lặp lại hành động từ đêm cô bị sốt, nhưng lần này, nó mang theo một sự căng thẳng giới tính rõ rệt.
"Cô phải học cách tin tưởng sự chạm của tôi. Đừng sợ hãi nó. Hãy xem nó là phần thưởng, là sự giải thoát."
An Chi cảm thấy cơ thể mình nóng lên. Sự gần gũi này quá thật, quá nguy hiểm. Cô biết Khắc Nguyên đang dùng lý do "tập dượt" để đẩy ranh giới thân mật của họ.
Cô nhẹ nhàng thì thầm: "Tôi... tôi sợ anh sẽ quên mất đây chỉ là một màn kịch."
Khắc Nguyên mỉm cười nhạt, một nụ cười đầy bí ẩn.
"Ai nói với cô là tôi quên? Nhưng để màn kịch này thành công, chúng ta phải khám phá giới hạn của nhau. Nếu cô sợ hãi, hãy nói cho tôi biết. Nếu cô thích thú, cũng phải nói cho tôi biết."
Anh thả lỏng tay, nhưng vẫn giữ cô trong vòng tay hờ hững.
"Bài học kết thúc. Cô đã làm tốt hơn. Nhưng nhớ, cô còn nợ tôi một nụ hôn thật sự và sự đáp trả chân thành hơn trong lần xuất hiện tiếp theo. Đừng để tôi phải thất vọng."
An Chi lùi lại, tim cô vẫn đập loạn xạ. Cô biết, "bài học" này không phải là diễn xuất, mà là một trò chơi tâm lý, nơi Khắc Nguyên cố tình gợi mở sự khao khát thể xác của cô.
Cô bước nhanh lên lầu, cảm giác ngực mình căng cứng. Khoảng cách giữa lửa và rơm đã gần như không còn.