MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiai ĐIệu Lén LútChương 1

Giai ĐIệu Lén Lút

Chương 1

988 từ · ~5 phút đọc

Trong giới Ballet, người ta không dùng lời nói để hạ thấp nhau, họ dùng độ mở của xương chậu và chiều cao của những cú nhảy để thiết lập trật tự.

Linh đứng trước tấm gương lớn phủ kín bức tường phòng tập số 4, hơi thở cô đều đặn nhưng lồng ngực phập phồng rõ rệt dưới lớp áo tập leotard mỏng dính. Cô vừa hoàn thành chuỗi xoay fouettés ba mươi hai vòng liên tục. Mồ hôi thấm đẫm sau gáy, làm những sợi tóc con bết lại, dán chặt vào làn da cổ trắng ngần, tạo nên một vẻ đẹp vừa mệt mỏi vừa đầy sức sống thanh xuân. Trong không gian tĩnh lặng của đêm muộn, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch hòa cùng tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường.

Cạch.

Tiếng cửa phòng tập vang lên khô khốc, xé toạc sự tập trung của Linh. Qua tấm gương, cô thấy anh. Khánh.

Anh không bước vào như một đồng nghiệp bình thường, mà bước vào như một kẻ xâm lăng đang tiến vào lãnh địa mình đã nhắm sẵn. Khánh thong thả cởi chiếc áo khoác gió bên ngoài, để lộ cơ thể của một vũ công nam ở đỉnh cao phong độ: bờ vai rộng vạm vỡ, những khối cơ bắp săn chắc được gọt giũa bởi hàng ngàn giờ khổ luyện, và đôi chân dài mang đầy sức mạnh bộc phát. Anh là hiện thân của sự kiêu ngạo và tài năng – thứ tài năng chết người đã khiến bao cô gái trong đoàn múa mê đắm, nhưng đối với Linh, đó là cái gai trong mắt cần phải nhổ bỏ.

"Vòng xoay thứ hai mươi bốn của em hơi lệch tâm. Cổ chân trái của em đang biểu tình đấy, Linh ạ."

Giọng Khánh trầm thấp, mang theo chút âm hưởng khàn khàn lười biếng, vang vọng trong phòng tập vắng lặng. Linh quay phắt lại, ánh mắt cô tóe lửa, đôi gò má đỏ bừng không rõ vì mệt hay vì giận dữ.

"Anh theo dõi tôi từ bao giờ? Việc tôi tập luyện thế nào không mượn đến một đối thủ như anh bận tâm."

Khánh không dừng lại, anh tiến về phía cô, từng bước chân trần trên sàn gỗ đều toát lên vẻ uyển chuyển của một loài báo săn mồi. Khoảng cách giữa họ dần thu hẹp cho đến khi Linh cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh ập vào khứu giác mình. Mùi mồ hôi đặc trưng của đàn ông sau giờ tập luyện, trộn lẫn với hương gỗ trầm lạnh từ nước hoa của anh, tạo thành một loại mùi hương vừa nam tính vừa đầy áp chế.

Anh dừng lại ngay sát sau lưng cô. Linh đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân cứng đờ. Qua lớp áo mỏng manh, cô có thể cảm nhận được lồng ngực anh chỉ cách tấm lưng mình vài centimet. Khánh đưa tay lên, nhưng không phải để chạm vào người cô. Anh nắm lấy thanh bar ngay bên cạnh tay cô, bao bọc lấy cô trong không gian chật hẹp giữa cơ thể anh và bức tường gương.

"Nếu em muốn vai Odette trong buổi diễn tháng tới, em phải học cách chịu đựng áp lực lớn hơn thế này."

Khánh cúi xuống, hơi thở nóng hổi của anh phả sát vào vành tai Linh, khiến những sợi lông măng trên cổ cô dựng đứng. Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng, lan tỏa xuống tận những đầu ngón chân đang bấm chặt vào sàn gỗ. Linh xoay người lại, định đẩy anh ra, nhưng hành động đó lại khiến cô rơi vào cái bẫy của chính mình.

Bây giờ, họ đứng đối diện nhau, gần đến mức chóp mũi gần như chạm vào nhau. Linh có thể thấy rõ sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt đen sâu thẳm, đầy dục vọng chiến thắng và cả một thứ gì đó nguyên thủy hơn của Khánh. Ánh mắt anh không dừng lại ở đôi mắt cô, nó chậm rãi hạ xuống, lướt qua xương quai xanh đang nhấp nhô theo nhịp thở dồn dập, rồi dừng lại trên đôi môi đang khẽ run rẩy của cô.

"Tôi sẽ lấy được vai diễn đó bằng thực lực. Và anh... sẽ chỉ là người nâng đỡ tôi trên sân khấu mà thôi. Đừng mơ tưởng gì khác." – Linh nghiến răng đáp trả, nhưng bàn tay cô khi đẩy vào ngực anh lại vô tình cảm nhận được khối cơ ngực rắn chắc đang phập phồng sau lớp vải.

Cảm giác chạm vào làn da nóng hực và sự rắn rỏi của một cơ thể đàn ông khiến lý trí của Linh có một khoảnh khắc tê liệt. Đó không phải là sự ghét bỏ thuần túy. Đó là một loại hóa chất nguy hiểm đang sôi sục giữa hai kẻ vốn dĩ chỉ nên coi nhau là kẻ thù.

Khánh đột ngột đưa tay bóp nhẹ lấy eo cô, những ngón tay thô ráp miết mạnh vào vùng eo thon gọn, kéo cô sát hơn về phía mình. Sự va chạm cơ thể mãnh liệt và trực diện làm cả hai cùng nín thở. Trong phòng tập chỉ còn tiếng thở dốc hỗn loạn của hai con người đang bị giằng xé giữa lòng kiêu hãnh và sự cám dỗ.

"Để xem, đôi chân này của em có thể trụ vững dưới thân tôi được bao lâu trên sàn diễn."

Ánh mắt Khánh tối sầm lại. Trong sự tĩnh lặng nghẹt thở của đêm muộn, ranh giới giữa sự cạnh tranh khốc liệt và niềm khao khát thầm kín bắt đầu đổ vỡ. Linh biết mình nên chạy trốn, nhưng đôi chân vũ công vốn dĩ linh hoạt của cô lúc này lại như bị đóng đinh tại chỗ, chờ đợi một điều tội lỗi sắp sửa xảy ra.