Sáng hôm sau, phòng tập của đoàn múa không còn vẻ tĩnh lặng của đêm muộn mà tràn ngập không khí căng thẳng đến cực độ. Tiếng giày mũi cứng gõ xuống sàn gỗ tạo nên những âm thanh khô khốc, dồn dập như nhịp tim của các vũ công đang chờ đợi buổi sơ tuyển.
Linh đứng ở một góc, cẩn thận quấn lại dải ruy băng của đôi giày satin. Những ngón chân cô đau nhức, hệ quả của buổi tập quá sức đêm qua, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với sự xáo trộn trong tâm trí. Cảm giác bàn tay thô ráp của Khánh siết lấy eo cô vẫn còn vương vấn trên da thịt, như một dấu ấn vô hình không thể gột rửa.
"Tập trung vào, Linh." – Cô tự nhủ, hít một hơi thật sâu để nén lại sự run rẩy.
Nhưng ngay khi cô ngẩng đầu lên, ánh mắt cô lại va phải Khánh. Anh đứng ở giữa phòng, đang thực hiện vài động tác khởi động cơ bản. Dưới ánh đèn led công suất lớn, vẻ ngạo nghễ của anh càng trở nên rực rỡ. Khánh không nhìn cô, anh hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Linh như thể nụ hôn suýt chút nữa xảy ra đêm qua chỉ là một ảo giác của bóng tối. Sự lạnh lùng ấy khiến Linh cảm thấy bị xúc phạm hơn cả những lời mỉa mai.
Vị giám đốc nghệ thuật bước vào, tiếng vỗ tay của ông cắt ngang dòng suy nghĩ của mọi người. "Hôm nay chúng ta sẽ thử phân đoạn Grand Pas de Deux. Linh, Khánh, hai bạn lên trước."
Cả phòng tập nín thở. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hai ngôi sao sáng nhất của đoàn. Linh bước ra giữa sàn, nén cơn đau ở cổ chân. Đây là bài kiểm tra về sự ăn ý, sự tin tưởng tuyệt đối giữa hai người bạn diễn. Nhưng làm sao cô có thể tin tưởng một kẻ mà cô vừa căm ghét lại vừa khao khát đến điên cuồng?
Tiếng nhạc piano vang lên, du dương nhưng đầy kịch tính. Khánh tiến lại gần, bàn tay anh đặt lên eo Linh để thực hiện động tác bưng bê đầu tiên. Ngay khoảnh khắc da thịt tiếp xúc, một luồng điện xẹt qua khiến Linh suýt chút nữa lỗi nhịp. Khác với sự thô bạo đêm qua, bàn tay anh lúc này lại cực kỳ chuyên nghiệp, vững chãi như bàn thạch, nhưng Linh vẫn cảm nhận được sức nóng từ lòng bàn tay anh đang xuyên thấu qua lớp vải mỏng.
Đến đoạn cao trào, Khánh nâng bổng Linh lên không trung. Trong một giây ngắn ngủi khi cơ thể cô bay bổng, Linh nhìn xuống và bắt gặp ánh mắt của anh. Nó không còn là ánh mắt lạnh lùng ban nãy, mà là một sự nồng cháy, thiêu đốt, như muốn nuốt chửng lấy cô ngay trước mặt tất cả mọi người.
Khi anh hạ cô xuống, thay vì buông tay theo đúng kỹ thuật, Khánh giữ cô lại lâu hơn một nhịp. Cơ thể họ ép chặt vào nhau, ngực chạm ngực, hơi thở của Linh hòa vào nhịp thở dồn dập của anh. Mồ hôi trên trán Khánh nhỏ xuống má Linh, nóng hổi và mặn đắng.
"Em đang run." – Anh thì thầm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe thấy giữa tiếng nhạc đang dâng trào. "Đừng để họ thấy em yếu đuối trước tôi."
Linh nghiến răng, lấy đà thực hiện cú xoay cuối cùng. Sự kiêu hãnh thúc đẩy cô vượt qua giới hạn của cơn đau. Cô hoàn thành bài thi một cách hoàn hảo, nhưng ngay khi âm nhạc kết thúc, cô lập tức đẩy Khánh ra, lùi lại một bước để giữ khoảng cách an toàn.
Giám đốc nghệ thuật mỉm cười, ghi chép gì đó vào sổ tay. "Sự tương tác của hai bạn rất... thú vị. Có một sự căng thẳng rất thực, rất bản năng. Đó chính là thứ tôi cần cho vai Odette và Hoàng tử."
Linh bước về góc phòng, cảm giác kiệt sức ập đến. Cô biết mình đã thắng về mặt chuyên môn, nhưng trong cuộc chiến cảm xúc, cô đang thua trắng tay. Khánh vẫn đứng đó, thản nhiên đón nhận những lời khen ngợi, nhưng đôi mắt anh vẫn thỉnh thoảng liếc về phía cô – một cái nhìn đầy chiếm hữu, như muốn nhắc nhở rằng buổi tập tối nay sẽ không còn là một bài thi công khai nữa.
Cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu, và ranh giới của sự cấm kỵ đang dần bị xóa nhòa bởi những giai điệu đầy tội lỗi.