Đêm hôm đó, cơn mưa rào bất chợt của mùa hạ trút xuống thành phố, biến không gian bên ngoài cửa kính phòng tập thành một màn sương mờ ảo. Tiếng mưa đập vào mái tôn nghe rền rĩ, càng làm tăng thêm vẻ cô độc và bức bối bên trong căn phòng rộng lớn. Linh vẫn ở đó, một mình dưới ánh đèn bảo vệ lờ mờ. Cô cố gắng thực hiện lại động tác Adagio mà ban sáng cô cảm thấy mình chưa đủ độ mềm mại.
Nhưng tâm trí Linh không nằm ở đôi chân. Nó nằm ở cánh cửa gỗ đang khép hờ kia. Cô đang chờ đợi, một sự chờ đợi đầy tội lỗi mà lý trí không ngừng nguyền rủa, nhưng bản năng lại khát khao đến tột cùng.
Tiếng bước chân quen thuộc vang lên trên hành lang. Không cần ngẩng đầu, cô cũng biết là ai. Khánh đẩy cửa bước vào, trên người vẫn là bộ đồ tập màu đen ôm sát, mái tóc hơi ẩm ướt vì nước mưa khiến anh trông có vẻ phong trần và nguy hiểm hơn thường lệ. Anh không nói lời nào, chỉ lẳng lặng tiến đến chỗ máy phát nhạc, nhấn nút.
Giai điệu u uẩn của chương hai vở Hồ Thiên Nga vang lên, lấp đầy những khoảng trống giữa hai người.
"Tôi không nhớ là chúng ta có lịch tập đêm nay," Linh nói, giọng cô hơi run, dù cô đã cố giữ cho nó thật bình thản.
"Chúng ta không có lịch," Khánh vừa nói vừa tiến lại gần, "nhưng cơ thể em thì có."
Anh đứng lại ngay trước mặt cô, che khuất ánh sáng yếu ớt từ hành lang hắt vào. Trong bóng tối lờ mờ, đôi mắt anh sáng rực như mắt loài thú săn mồi. Không một lời báo trước, Khánh vòng tay qua eo Linh, kéo mạnh cô vào một tư thế khiêu vũ. Sự va chạm trực diện khiến Linh thốt ra một tiếng thở gấp. Làn da anh lạnh vì nước mưa, nhưng hơi nóng từ những khối cơ bắp bên trong lại như muốn thiêu cháy lớp áo leotard mỏng manh của cô.
Họ bắt đầu di chuyển theo điệu nhạc. Đây không phải là buổi tập chuyên môn, mà là một cuộc vờn bắt cảm xúc. Khánh nâng Linh lên, nhưng thay vì giữ đúng kỹ thuật, anh để cơ thể cô trượt chậm rãi dọc theo lồng ngực mình khi hạ xuống. Sự cọ xát mãnh liệt giữa hai cơ thể qua lớp vải mỏng làm nảy sinh những rung động tê dại. Linh cảm nhận được nhịp tim của Khánh – nó nhanh, mạnh và hỗn loạn y hệt nhịp tim của cô lúc này.
"Buông tôi ra..." Linh thầm thì, nhưng bàn tay cô lại vô thức siết chặt vai anh, những đầu ngón tay bấm sâu vào khối cơ vai rắn chắc.
"Em đang nói dối," Khánh trầm giọng, hơi thở nóng hổi phả lên cổ cô, nơi có dòng mồ hôi đang chảy dài. Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương cơ thể pha lẫn mùi phấn rôm và sự mệt mỏi. "Cơ thể em đang run rẩy vì tôi. Em ghét tôi vì tôi giỏi hơn em, hay vì tôi là người duy nhất nhìn thấu được sự khao khát này trong em?"
Sự kiêu hãnh của Linh đổ sụp. Cô xoay người lại, định giáng cho anh một cái tát, nhưng Khánh đã nhanh hơn. Anh chộp lấy hai cổ tay cô, ép chặt chúng lên đỉnh đầu, đẩy cô lùi sát vào bức tường gương lạnh lẽo. Sự đối lập giữa cái lạnh của mặt gương sau lưng và cái nóng hực từ lồng ngực anh phía trước khiến Linh nghẹt thở.
Trong không gian chật hẹp ấy, sự căng thẳng giữa đối thủ và tình nhân bùng nổ. Khánh không đợi thêm một giây nào nữa, anh cúi xuống, đánh chiếm đôi môi cô bằng một nụ hôn thô bạo và đầy chiếm hữu. Nó không có sự dịu dàng, chỉ có mùi vị của sự tranh đoạt, của mồ hôi và của một cuộc chiến mà cả hai đều biết mình sẽ thua cuộc trước bản năng.
Linh rên khẽ trong cuống họng, đôi chân vũ công của cô quấn lấy hông anh như một bản năng tìm kiếm sự che chở. Trong căn phòng tập đầy mùi gỗ và mồ hôi, giữa tiếng mưa gào thét bên ngoài, hai kẻ vốn là đối thủ sinh tử của nhau đang cùng nhau chìm đắm vào một giai điệu tội lỗi, nơi mà mỗi cái chạm đều mang hơi thở của sự phản bội nhưng lại ngọt ngào đến mức không thể dừng lại.
Lý trí của cô mờ đi, chỉ còn lại cảm giác về đôi bàn tay thô ráp của Khánh đang luồn dưới lớp áo tập, mơn trớn những đường cong mà bấy lâu nay cô hằng che giấu. Đêm nay, sân khấu không thuộc về Odette hay Hoàng tử, nó thuộc về hai linh hồn đang khát khao được giày xéo nhau trong sự cấm kỵ.