MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiai ĐIệu Lén LútChương 4

Giai ĐIệu Lén Lút

Chương 4

797 từ · ~4 phút đọc

Tiếng mưa ngoài kia vẫn không có dấu hiệu dứt, nó như một bản nhạc đệm dữ dội cho những gì đang diễn ra bên trong phòng tập số 4. Sau nụ hôn đầy chiếm hữu, Khánh nới lỏng vòng tay nhưng vẫn không buông hẳn, anh tựa trán vào trán Linh, cả hai cùng thở dốc trong bóng tối. Sự tĩnh lặng lúc này còn đáng sợ hơn cả những lời tranh cãi, vì nó phơi bày tất cả những khao khát mà họ đã cố công che đậy suốt bấy lâu.

Đột ngột, tiếng bước chân nặng nề cùng ánh đèn pin quét qua khe cửa hành lang khiến cả hai giật mình.

"Ai còn ở trong đó không?"

Đó là giọng của bác bảo vệ già. Linh hốt hoảng, tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nếu bị bắt gặp ở đây, trong tư thế này, sự nghiệp của cả hai sẽ tiêu tan. Quy định của đoàn múa cực kỳ nghiêm khắc về việc sử dụng phòng tập riêng tư và các mối quan hệ cá nhân có thể gây ảnh hưởng đến đạo đức nghề nghiệp.

Khánh phản ứng nhanh như một bản năng của loài thú. Anh vòng tay qua eo Linh, kéo cô thụt lùi vào góc khuất sau những tấm rèm nhung đỏ rực dùng làm đạo cụ sân khấu. Trong không gian hẹp và tối tăm, Linh bị ép chặt giữa lồng ngực vững chãi của Khánh và bức tường. Cô cảm nhận được từng thớ cơ bắp của anh đang căng lên vì cảnh giác. Hơi thở của anh nóng hổi phả trên đỉnh đầu cô, tay anh đặt nhẹ lên môi cô như một chỉ thị im lặng.

Ánh đèn pin lướt qua phòng tập, quét lên mặt gương tạo thành những vệt sáng loang loáng, rồi dừng lại ở đống đồ tập vứt ngổn ngang của Linh. Bác bảo vệ lầm bầm điều gì đó về việc "bọn trẻ thời nay hay quên" rồi tiếng bước chân xa dần, tiếng khóa cửa ngoài hành lang lạch cạch vang lên.

Căn phòng trở lại với bóng tối, nhưng không khí không hề dịu đi. Sự kịch tính từ việc suýt bị phát hiện giống như một liều thuốc kích thích, khiến sự hưng phấn trong máu họ dâng cao hơn bao giờ hết.

"Ông ấy đi rồi," Linh thầm thì, giọng cô lạc đi. Cô cố đẩy anh ra, nhưng Khánh lại càng lấn tới. Đôi bàn tay anh, vốn đã quen với việc nâng đỡ cô trên sân khấu, giờ đây lại đang khám phá cô theo một cách hoàn toàn khác. Anh miết nhẹ dọc theo sống lưng cô, dừng lại ở những nốt xương sườn đang rung lên bần bật.

"Em sợ à?" Khánh hỏi, giọng anh khàn đặc, mang theo sự chế nhạo lẫn quyến rũ. "Sợ bị người ta biết được thiên nga trắng thanh cao lại đang ở trong vòng tay của đối thủ sao?"

Linh ngước mắt nhìn anh, trong bóng tối, ánh mắt cô không còn sự trốn tránh. "Tôi không sợ ông ấy. Tôi sợ bản thân mình hơn."

Khánh nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy tà ác. Anh cúi xuống, hôn lên xương quai xanh của cô, một nụ hôn sâu và nóng bỏng khiến Linh phải ngửa cổ ra sau, bám chặt vào vai anh để khỏi ngã quỵ. Những ngón tay anh bắt đầu kéo nhẹ dây áo leotard của cô xuống, để lộ bờ vai trần dưới ánh trăng mờ.

Ngay khoảnh khắc đó, chiếc điện thoại của Linh đặt trên sàn nhà đột ngột rung lên và sáng đèn. Trên màn hình hiện lên một cái tên khiến cả hai sững người: Thanh - Đạo diễn dàn dựng.

Thanh không chỉ là đạo diễn, anh ta còn là vị hôn phu được gia đình Linh sắp đặt, và cũng là người nắm quyền quyết định cuối cùng cho vị trí Soloist của vở diễn lần này. Tiếng rung của điện thoại như một gáo nước lạnh dội vào sự cuồng nhiệt của họ. Nó nhắc nhở Linh về thực tại, về sự phản bội, và về cái giá phải trả cho "giai điệu tội lỗi" này.

Khánh nhìn màn hình điện thoại, rồi nhìn Linh. Ánh mắt anh thay đổi, từ sự khao khát chuyển sang một vẻ lạnh lùng, thách thức.

"Vị hôn phu của em gọi kìa. Em định nghe máy trong khi đang run rẩy dưới thân tôi chứ?"

Linh nhìn chiếc điện thoại vẫn đang nhấp nháy, rồi lại nhìn người đàn ông trước mặt. Một bên là tương lai ổn định và danh vọng, một bên là vực thẳm của dục vọng và sự hủy hoại. Sự cấm kỵ chưa bao giờ hiện rõ mồn một đến thế.