Tiếng rung của chiếc điện thoại trên sàn gỗ nghe khô khốc và đều đặn, như tiếng búa gõ vào lương tâm đang rạn nứt của Linh. Ánh sáng xanh le lói từ màn hình hắt lên gương mặt góc cạnh của Khánh, làm nổi bật vẻ giễu cợt trên môi anh.
Linh nhìn trân trân vào cái tên "Thanh" đang nhấp nháy. Thanh là sự an toàn, là tấm vé thông hành đưa cô đến với những sân khấu danh giá nhất thế giới, và cũng là người đàn ông mà cô đã hứa sẽ dành trọn lòng trung thành. Nhưng ngay lúc này, khi bàn tay của Khánh vẫn đang áp chặt vào eo cô, hơi nóng từ cơ thể anh khiến mọi lời thề nguyện trở nên thật nực nội và giả dối.
"Sao không nghe máy đi?" Khánh thì thầm, giọng anh mang theo sự khiêu khích tột độ. Anh không buông cô ra, trái lại còn cúi xuống, lướt đầu lưỡi nóng hổi dọc theo vành tai cô, hơi thở phả ra khiến Linh rùng mình. "Nói với anh ta rằng em đang bận... bận luyện tập một kỹ thuật mới mà chỉ tôi mới có thể dạy cho em."
Linh cảm thấy một sự sỉ nhục dâng trào, nhưng kỳ lạ thay, nó lại trộn lẫn với một khoái cảm tội lỗi khó tả. Cô vươn tay ra, không phải để bắt máy, mà để nhấn nút từ chối cuộc gọi. Căn phòng trở lại với bóng tối tịch mịch, chỉ còn tiếng mưa vẫn gào thét bên ngoài.
Sự lựa chọn đó giống như một lời tuyên bố đầu hàng. Khánh cười khẽ, một âm thanh trầm đục phát ra từ lồng ngực. Anh xoay người Linh lại, ép cô đối diện với tấm gương lớn. Trong ánh sáng mờ ảo, cô thấy hình ảnh hai cơ thể đang quấn chặt lấy nhau. Bộ đồ tập của cô đã lệch sang một bên, để lộ những mảng da thịt trắng ngần đang ửng hồng vì kích thích. Phía sau cô, Khánh trông như một con quỷ dữ đang chiếm hữu thiên nga trắng, đôi bàn tay to lớn của anh phủ lên bụng cô, rồi từ từ di chuyển lên phía trên.
"Nhìn đi, Linh. Nhìn xem em đang khao khát kẻ thù của mình đến mức nào."
Linh nhắm nghiền mắt lại, không dám đối diện với hình ảnh trụy lạc của chính mình trong gương. Nhưng xúc giác của cô lại trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Mỗi cái chạm của Khánh đều như có lửa, thiêu cháy sự kiêu hãnh cuối cùng của cô. Anh xoay cô lại, nhấc bổng cô lên đặt ngồi trên thanh bar lạnh lẽo. Sự đối lập giữa cái lạnh của kim loại và cái nóng của lòng bàn tay Khánh khiến Linh khẽ rên rỉ, một âm thanh vụn vỡ thoát ra từ đôi môi sưng mọng.
Đêm đó, họ đã đi quá ranh giới. Không còn là sự cạnh tranh, không còn là những bước nhảy kỹ thuật, chỉ còn là sự giày xéo thể xác giữa hai kẻ điên cuồng vì nhau.
Sáng hôm sau, Linh đến đoàn múa với một chiếc khăn voan mỏng quấn quanh cổ để che đi những vết đỏ mập mờ – minh chứng cho sự cuồng nhiệt đêm qua. Đôi chân cô bước đi không vững, cảm giác tê dại vẫn vương vấn ở vùng đùi trong. Ngay khi bước vào sảnh chính, cô sững người khi thấy Thanh đang đứng đó, tay cầm một bó hoa hồng trắng, đang trò chuyện cùng Giám đốc nghệ thuật.
Thanh quay lại, nụ cười hiền lành và ấm áp của anh ta như một nhát dao đâm vào lòng Linh.
"Chào em, tối qua em ngủ sớm sao? Anh gọi mà không thấy em bắt máy." Thanh tiến lại gần, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô.
Linh cố gắng mỉm cười, nhưng khóe mắt cô lại vô tình chạm phải Khánh đang đứng dựa lưng vào cột ở phía xa. Anh đang thản nhiên uống nước, ánh mắt lạnh lùng quét qua cô và Thanh như nhìn hai người lạ. Nhưng khi ánh mắt họ giao nhau, Khánh khẽ đưa tay lên, dùng ngón cái miết nhẹ lên môi mình – một cử chỉ đầy ám muội chỉ mình Linh hiểu.
"Vết gì trên cổ em vậy, Linh?" Thanh đột ngột hỏi, đôi mày anh khẽ nhíu lại khi thấy vệt đỏ thấp thoáng sau lớp khăn voan.
Tim Linh như ngừng đập. Cô siết chặt quai túi, đầu óc quay cuồng tìm lời giải thích. Ngay lúc đó, giọng nói trầm thấp của Khánh vang lên từ phía sau, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt:
"Là vết bầm do ngã khi thực hiện cú nâng khó đêm qua đấy, anh Thanh ạ. Cô ấy rất chăm chỉ... có khi là quá mức."
Lời nói của Khánh mang theo sự mỉa mai mà chỉ Linh mới cảm nhận được. Sự cấm kỵ bây giờ không còn nằm trong căn phòng tối nữa, nó đã bước ra ánh sáng, trở thành một quả bom nổ chậm treo lơ lửng trên đầu họ.