Sự xuất hiện của Thanh trong phòng tập giống như một sự nhắc nhở về những chuẩn mực đạo đức mà Linh đã chà đạp vào đêm qua. Thanh bước đến bên Linh, bàn tay anh đặt lên vai cô đầy che chở, nhưng Linh lại thấy cái chạm ấy nặng nề như xiềng xích. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta, nỗi tội lỗi bắt đầu gặm nhấm tâm trí dù cơ thể vẫn còn đang run rẩy bởi dư vị của Khánh.
"Em tập luyện vất vả quá rồi, Linh ạ." Thanh dịu dàng chỉnh lại chiếc khăn trên cổ cô, ánh mắt lo lắng hiện rõ. "Đừng quá ép buộc bản thân. Vai diễn này sớm muộn gì cũng là của em."
Lời khẳng định của Thanh như một cái tát vào lòng kiêu hãnh của Linh. Cô muốn có được vai Odette bằng chính đôi chân của mình, chứ không phải qua những lời hứa hẹn của một vị hôn phu đạo diễn. Phía xa, Khánh phát ra một tiếng cười khẩy khô khốc trong cổ họng. Anh bước đến gần họ, từng bước chân chắc nịch trên sàn gỗ như gõ vào dây thần kinh của Linh.
"Chào anh Thanh." Khánh lên tiếng, giọng nói mang vẻ lễ độ giả tạo. "Anh đến đúng lúc lắm. Chúng tôi đang chuẩn bị tập đoạn cao trào của màn hai. Có anh ở đây chỉ dẫn, chắc chắn Linh sẽ... bộc phát được hết khả năng."
Thanh gật đầu, vẻ mặt hào hứng: "Được thôi, tôi cũng muốn xem sự kết hợp của hai bạn. Linh, em sẵn sàng chưa?"
Linh chỉ biết gật đầu trong vô thức. Cô bước ra giữa sàn tập, cảm giác như mình đang bước lên một giá treo cổ. Tiếng nhạc piano vang lên, và một lần nữa, bàn tay của Khánh lại đặt lên eo cô. Nhưng lần này, sự hiện diện của Thanh ngay dưới hàng ghế giám khảo khiến cái chạm ấy trở nên kịch tính gấp bội.
Đây không còn là một bài tập múa. Đó là một trò chơi tâm lý tàn nhẫn mà Khánh đang bày ra.
Trong những động tác bưng bê, Khánh cố tình ép sát cơ thể mình vào Linh hơn mức cần thiết. Mỗi khi quay lưng về phía Thanh, anh lại dùng những ngón tay mơn trớn vùng mạn sườn của cô, nơi mà lớp vải leotard mỏng manh không thể che giấu được sự nhạy cảm. Linh cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ. Cô trừng mắt nhìn Khánh, nhưng anh chỉ đáp lại bằng một cái nhìn đầy thách thức và một nụ cười ẩn ý.
Đến phân đoạn Hoàng tử tỏ tình với Thiên nga, Khánh phải quỳ xuống và ôm lấy eo Linh từ phía sau. Khi anh áp sát mặt vào lưng cô, Linh cảm nhận được hơi thở của anh xuyên qua lớp áo, nóng bỏng như muốn thiêu cháy cô. Anh thì thầm, âm thanh chỉ đủ cho hai người nghe thấy:
"Anh ta đang nhìn đấy. Em có thấy hưng phấn không, khi bị tôi chạm vào ngay trước mặt người em sẽ lấy làm chồng?"
Đầu óc Linh quay cuồng. Sự nhục nhã và khoái cảm tội lỗi hòa quyện vào nhau, khiến động tác của cô trở nên lảo đảo. Ngay khi thực hiện cú xoay arabesque, cổ chân Linh nhói lên một cơn đau dữ dội – di chứng của việc bị ép quá mức vào đêm qua. Cô mất đà, ngã nhào về phía trước.
"Linh!" Thanh hốt hoảng đứng bật dậy.
Nhưng Khánh đã nhanh hơn. Anh dang tay đỡ lấy cô, ôm gọn Linh vào lòng. Tư thế của họ lúc này không khác gì một đôi tình nhân đang say đắm. Khánh siết chặt vòng tay, đầu ngón tay anh cố ý ấn mạnh vào vết bầm tím trên vai cô mà Thanh vừa thắc mắc lúc nãy.
"Em không sao chứ?" Thanh chạy đến, lo lắng hỏi han.
Linh nhìn Thanh, rồi nhìn sang Khánh. Trong mắt Khánh không có sự lo lắng, chỉ có sự đắc thắng của một kẻ vừa chứng minh được rằng, dù Thanh có là đạo diễn, là vị hôn phu, thì ở trên sàn tập này – và cả trên cơ thể của Linh – Khánh mới là người nắm quyền kiểm soát.
"Tôi... tôi hơi chóng mặt thôi." Linh đẩy cả hai người ra, hơi thở dồn dập.
Thanh nheo mắt lại, ánh nhìn của anh ta bắt đầu dời từ Linh sang Khánh. Một sự nghi ngờ mơ hồ nhưng lạnh lẽo bắt đầu nhen nhóm trong đôi mắt của người đạo diễn tài ba. Anh ta nhận ra sự căng thẳng giữa hai người không đơn thuần là sự cạnh tranh của những vũ công chuyên nghiệp. Nó mang mùi vị của sự chiếm hữu.
"Có lẽ hôm nay tập đến đây thôi." Thanh lạnh lùng nói, bàn tay anh nắm lấy cổ tay Linh, kéo cô về phía mình. "Tôi đưa Linh về nghỉ ngơi."
Khi Thanh kéo Linh đi, cô không nhịn được mà quay đầu lại. Khánh vẫn đứng đó, dưới ánh đèn sân khấu chói lòa, anh thản nhiên đưa tay lên lau vệt mồ hôi trên môi, ánh mắt dõi theo cô như một lời cảnh cáo: Cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu.