Thanh kéo tay Linh đi dọc hành lang đoàn múa, những bước chân của anh ta dồn dập và nặng nề hơn mọi ngày. Sự im lặng giữa hai người không phải là sự thấu hiểu thường thấy, mà là một sự ngột ngạt tiền bão giông. Linh bước đi như một cái xác không hồn, tâm trí cô vẫn kẹt lại ở phòng tập số 4, nơi ánh mắt của Khánh vẫn đang thiêu đốt tấm lưng cô.
Khi đã yên vị trong chiếc xe hơi sang trọng của Thanh, không khí càng trở nên đông đặc. Thanh không khởi động xe ngay. Anh ta nắm chặt vô lăng, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.
"Linh, em và hắn ta... tập luyện đêm qua đến mấy giờ?" – Thanh hỏi, giọng anh ta trầm xuống, cố giữ sự bình tĩnh cuối cùng.
"Em... em không nhớ rõ. Chắc khoảng gần nửa đêm." – Linh nói dối, trái tim cô đập loạn xạ như muốn nổ tung khỏi lồng ngực. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cố tránh ánh mắt dò xét của vị hôn phu.
Thanh quay sang, đưa tay chạm vào chiếc khăn voan trên cổ cô. Anh ta không dịu dàng như lúc sáng nữa. Ngón tay anh ta hơi dùng lực, lật nhẹ mép khăn để lộ vết bầm tím đỏ gay gắt. "Vết ngã nào lại có hình dạng như thế này, Linh? Anh đã làm đạo diễn mười năm, anh không mù."
Linh cứng đờ người. Sự nhục nhã dâng lên tận cổ họng. Cô định mở miệng giải thích, nhưng Thanh đã cắt ngang bằng một nụ cười cay đắng.
"Anh tin em, vì anh yêu em. Nhưng đừng để sự kiêu hãnh của em biến anh thành kẻ ngốc trước mặt thằng khốn đó."
Thanh khởi động xe, phóng đi trong màn mưa mù mịt. Suốt quãng đường về nhà, Linh không nói thêm lời nào. Cô cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang bị giam cầm trong chính sự bao dung của Thanh. Sau khi đưa cô về căn hộ và dặn dò cô nghỉ ngơi, Thanh rời đi với vẻ mặt đầy ưu tư.
Linh bước vào nhà, căn hộ tối om và lạnh lẽo. Cô cởi bỏ lớp khăn voan, nhìn mình trong gương. Vết dấu của Khánh trên cổ cô vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về sự phản bội. Cô ghét anh, ghét cái cách anh điều khiển cảm xúc của cô, nhưng đồng thời, một phần đen tối trong cô lại đang run rẩy vì khao khát cái cảm giác bị anh chiếm hữu một lần nữa.
Ting.
Tiếng thông báo tin nhắn vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Linh run rẩy cầm điện thoại lên.
Khánh: "Mùi hương của em vẫn còn vương trên áo tập của tôi. Nếu không muốn tôi mang nó đến cho vị hôn phu của em ngửi thử, thì mười lăm phút nữa có mặt ở bãi đỗ xe phía sau đoàn múa."
Linh ném điện thoại xuống giường, hơi thở trở nên dồn dập. Đây là một sự tống tiền trắng trợn, một sự trừng phạt mà anh dành cho cô vì đã dám rời đi cùng Thanh. Lý trí bảo cô hãy xóa tin nhắn và đi ngủ, nhưng đôi chân cô – đôi chân của một vũ công vốn đã quen với việc bị điều khiển bởi nhịp điệu – lại bắt đầu cử động.
Mười lăm phút sau, Linh xuất hiện ở bãi đỗ xe vắng lặng, dưới cơn mưa lất phất. Chiếc xe bán tải đen ngòm của Khánh đang nổ máy chờ sẵn ở góc khuất. Cửa xe mở ra, Linh bước vào, hơi ấm từ máy sưởi và mùi gỗ trầm hương quen thuộc bao vây lấy cô.
Khánh ngồi ở ghế lái, ánh đèn từ bảng điều khiển hắt lên khuôn mặt lạnh lùng, đầy nam tính của anh. Không một lời chào hỏi, anh chộp lấy gáy Linh, kéo mạnh cô về phía mình.
"Em ngoan hơn tôi tưởng đấy," – Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy nguy hiểm. "Cảm giác đứng giữa hai người đàn ông thế nào? Kịch tính lắm đúng không?"
"Anh là đồ tồi..." – Linh rên rỉ khi nụ hôn của anh bắt đầu di chuyển dọc theo xương quai xanh của cô, ngay tại vị trí mà Thanh vừa chạm vào lúc nãy.
"Tôi tồi, nhưng tôi là người duy nhất khiến em thấy mình đang sống." – Khánh dứt lời, anh đẩy ghế lái ra sau, tạo thành một không gian chật hẹp nhưng đủ để sự tội lỗi bùng phát.
Trong không gian kín đáo của chiếc xe, giữa tiếng mưa gõ nhịp trên nóc thép, Linh một lần nữa buông xuôi tất cả. Cô biết mình đang rơi xuống vực thẳm, nhưng giai điệu mà Khánh tạo ra trên cơ thể cô lại quá đỗi ngọt ngào, khiến cô sẵn sàng trả giá bằng cả danh dự của mình.