MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiam Cầm Em Trong TimChương 1

Giam Cầm Em Trong Tim

Chương 1

719 từ · ~4 phút đọc

Tiếng động cơ máy bay gầm rú trên đường băng sân bay quốc tế Đại Liên như khép lại sáu năm lưu lạc của Thẩm Nguyệt. Bước ra khỏi cửa hầm, bầu không khí hanh khô của mùa thu phương Bắc ùa vào lồng ngực, khiến cô ho khan một tiếng vì chưa kịp thích nghi. Trong tay cô chỉ có một chiếc vali bạc màu và tấm bằng kiến trúc loại ưu từ một trường đại học tầm trung ở nước ngoài, thứ mà sáu năm trước cô đã dùng cả lòng tự tôn và tình yêu duy nhất của mình để đổi lấy.

Những ngày đầu trở về thực tế hơn những gì cô tưởng tượng. Thẩm Nguyệt gửi đi hàng chục bản CV nhưng kết quả nhận lại chỉ là sự im lặng hoặc những lời từ chối khéo léo vì cô thiếu kinh nghiệm thực tế tại thị trường trong nước. Số tiền tiết kiệm ít ỏi từ việc làm thêm ở xứ người đang dần cạn kiệt trong căn phòng trọ chật hẹp ở ngoại ô thành phố. Khi tiền thuê nhà đã quá hạn ba ngày, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận công việc thời vụ tại một đơn vị cung cấp nhân sự cho các bữa tiệc cao cấp.

Tối hôm đó, khách sạn Đế Kinh rực rỡ ánh đèn pha lê, nơi tập trung những gương mặt quyền lực nhất giới kinh doanh. Thẩm Nguyệt trong bộ đồng phục sơ mi trắng và chân váy bút chì đen đơn giản, mái tóc dài được búi gọn sau gáy, để lộ khuôn mặt thanh tú nhưng có phần nhợt nhạt. Nhiệm vụ của cô là bưng khay rượu vang đi xuyên qua đám đông thơm nồng mùi nước hoa đắt tiền, cố gắng giữ cho bản thân trở nên vô hình nhất có thể.

Đúng lúc cô đang cúi đầu định rút lui vào khu vực bếp để lấy thêm rượu, một tràng xôn xao từ phía sảnh chính khiến mọi cử động của cô khựng lại. Đám đông tự động dạt ra hai bên, nhường đường cho một nhóm người đang tiến vào. Dẫn đầu là một người đàn ông cao lớn trong bộ âu phục thủ công màu xám sẫm. Từng bước chân của anh ta đều mang theo áp lực nặng nề, khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.

Thẩm Nguyệt đứng chôn chân tại chỗ, chiếc khay bạc trong tay run lên bần bật. Sáu năm trôi qua, gương mặt đó đã thoát đi vẻ thanh xuân của thời niên thiếu, thay vào đó là sự sắc sảo, lạnh lùng và đầy quyền uy. Đó là Phó Kính Thừa, người từng vì một vết xước nhỏ trên tay cô mà lo lắng đến mất ngủ, cũng là người mà cô đã tàn nhẫn quay lưng vào năm mười chín tuổi.

Khi Phó Kính Thừa đi ngang qua, mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc thoảng qua cánh mũi làm sống mũi Thẩm Nguyệt cay nồng. Cô vội vã cúi thấp đầu, hy vọng bóng tối ở góc khuất có thể che giấu đi sự hiện diện của mình. Thế nhưng, vận mệnh vốn dĩ là một trò đùa dai dẳng. Một vị khách vô ý lùi lại phía sau, đâm sầm vào vai Thẩm Nguyệt khiến cô mất thăng bằng. Chiếc ly pha lê trên khay chao đảo, chất lỏng màu đỏ thẫm văng tung tóe, thấm đẫm lên ống quần tây phẳng phiu và đôi giày da bóng loáng của người đàn ông vừa bước tới.

Không gian xung quanh đột ngột im bặt. Thẩm Nguyệt kinh hoàng ngẩng đầu lên, đập vào mắt cô là đôi đồng tử đen sâu thẳm, lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông của Phó Kính Thừa. Anh đứng đó, không hề lau vết bẩn trên quần, chỉ im lặng nhìn cô gái đang run rẩy trước mặt. Trong ánh mắt ấy không có sự kinh ngạc của kẻ gặp lại cố nhân, mà chỉ có sự khinh miệt tột cùng dành cho một kẻ lạ mặt thấp kém. Tiếng "Anh" nghẹn đắng nơi cổ họng Thẩm Nguyệt, nhưng cuối cùng cô chỉ có thể thốt ra một câu xin lỗi vỡ vụn trong sự bàng hoàng của chính mình.